Hắn biết rõ, một khi bọn hắn vượt qua khảo nghiệm, bản thân sẽ không thể ngăn cản bọn hắn có được Đông Phương Kiếm Phổ nữa.
Hoa Vô Khuyết gật đầu, cũng hít sâu một hơi, chuẩn bị sẵn sàng đối phó với thử thách cuối cùng.
“Chúng ta liên thủ!” Hoa Vô Khuyết trầm giọng nói. Hắn biết rõ bản thân không thể một mình đối phó với khảo nghiệm này, chỉ có liên thủ với Sở Tinh Hà mới có cơ hội chiến thắng nó.
Sở Tinh Hà và Hoa Vô Khuyết thấy vậy, thân hình vội vàng né tránh.
Sở Tinh Hà và Hoa Vô Khuyết thân hình khẽ động, nhanh chóng né tránh.
Đồng thời, kiếm trong tay hai người cũng tức thì ra khỏi vỏ, hóa thành hai đạo kiếm quang rực rỡ, giao phong cùng kiếm ảnh của Hắc Phong Sứ Giả.
Sở Tinh Hà và Hoa Vô Khuyết liếc nhìn nhau, trong mắt lóe lên một tia kiên định.
Chỉ thấy Sở Tinh Hà hai tay kết ấn, nội lực thuần chính Hoa Sơn Phái trong cơ thể lại lần nữa tuôn ra như thủy triều, hóa thành một đạo hộ thể khí tráo bao bọc lấy nàng và Hoa Vô Khuyết, còn Hoa Vô Khuyết thì hai tay vung lên, chưởng phong lại gào thét, đánh tan từng đợt sóng lớn màu đen.
Sở Tinh Hà và Hoa Vô Khuyết liếc nhìn nhau, lập tức đồng thời ra tay.
Nhạc Bất Quần nghe vậy, mày hơi nhíu lại, trầm giọng nói: “Đông Phương Kiếm Phổ? Đây là cấm vật của Hoa Sơn Phái ta, tại sao các ngươi cần nó?”
“Chỉ có tìm ra ngọn nguồn của những hắc động này và phá hủy nó, chúng ta mới có thể thoát ra.” Hoa Vô Khuyết nói, ánh mắt sắc bén quét nhìn xung quanh.
Theo tiếng gõ của nàng, bia đá từ từ chìm xuống, để lộ ra Đông Phương Kiếm Phổ được giấu bên trong.
Kiếm quang và kiếm ảnh đan vào nhau, cả hang động dường như bị một luồng sức mạnh vô hình bao phủ.
Hắn biết, đây là thời khắc để bọn hắn chứng minh bản thân, cũng là bước mấu chốt để bọn hắn thực hiện ước mơ.
Giọng nói của Hắc Phong Sứ Giả vang vọng trong hang động, mang theo một tia run rẩy khó nhận ra.
Sau một hồi vắt óc suy nghĩ, Sở Tinh Hà đột nhiên sáng mắt lên, chỉ vào một chi tiết trên bia đá, nói: “Ta hiểu rồi!” Nói rồi, nàng làm theo suy nghĩ của mình, nhẹ nhàng gõ lên bia đá.
“Các ngươi chuẩn bị xong chưa?” Giọng nói của Hắc Phong Sứ Giả vang vọng trong hang động, mang theo một tia run rẩy khó nhận ra.
Đây không chỉ là khảo nghiệm đối với hai người, mà còn là một loại khảo nghiệm đối với chính hắn.
Nói rồi, thân hình hắn lại biến mất, chỉ để lại một đạo tàn ảnh.
Chỉ thấy Sở Tỉnh Hà hai tay kết ấn, nội lực thuần chính Hoa Son Phái trong cơ thể tuôn ra như thủy triểu, hóa thành một đạo hộ thể khí tráo, bao bọc lấy nàng và Hoa Vô Khuyết.
Nói rồi, hắn hai tay vung lên, chỉ thấy trên bia đá lập tức hiện lên một đạo ánh sáng, trên đó xuất hiện một đồ án phức tạp và một đoạn cổ văn.
Hắn lạnh lùng nhìn hai người, nói: “Các ngươi phải vượt qua ba tầng thử thách do ta đặt ra mới có thể thấy được Đông Phương Kiếm Phổ!”
Khi bóng dáng Hắc Phong Sứ Giả dần xa, Sở Tĩnh Hà và Hoa Vô Khuyết cũng theo sát phía sau, bước trên con đường dẫn đến nơi sâu nhất của Tư Quá Nhai.
Sở Tinh Hà và Hoa Vô Khuyết đứng đối diện Hắc Phong Sứ Giả, hai người thần sắc kiên định, ánh mắt lộ ra quyết tâm vô tận.
Hai người rơi xuống một bãi cỏ mềm, ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy xung quanh đều là vách đá dựng đứng.
--------------------
Thế là, hắn nhanh chóng điều chỉnh hoi thở và tâm thái, chuẩn bị nghênh đón thử thách tiếp theo.
Trong hang động đèn đuốc sáng trưng, chính giữa đặt một tấm bia đá khổng lồ, trên bia đá khắc đầy những cổ văn chi chít.
Bọn hắn biết, đây là con đường duy nhất để bọn hắn vào Tư Quá Nhai. Thế là, bọn hắn hít sâu một hơi, nhảy xuống vách đá.
Hắc Phong Sứ Giả nghe vậy, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh: “Các ngươi nghĩ như vậy là có thể làm ta cảm động sao? Nực cười! Khảo nghiệm của ta không chỉ đơn giản là sức mạnh.”
Thế là, bọn hắn hít sâu một hơi, chuẩn bị sẵn sàng đối phó với ba tầng thử thách.
Nói rồi, hắn nhoáng người một cái, như quỷ mị xuất hiện trước mặt hai người, trong tay xuất hiện một cây hắc kỳ. Cây hắc kỳ này chính là cây cờ hắn đã dùng trong khảo nghiệm trước đó!
Mà cây hắc kỳ kia lại càng như có linh tính, không ngừng thay đổi phương vị và góc độ, khiến đòn t·ấn c·ông của hai người mãi không thể chạm tới điểm cốt lõi của nó.
Hắn thấy Sở Tinh Hà và Hoa Vô Khuyết thì trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc và nghi hoặc. Dù sao, Hoa Sơn Phái vẫn luôn cách biệt với thế giới bên ngoài, rất ít tiếp xúc với bên ngoài, huống chi là một nữ tử trẻ tuổi như Sở Tinh Hà.
Hắn từ từ vung hắc kỳ, một luồng sức mạnh vô hình từ mặt cờ tuôn ra, như thủy triều ập về phía Sở Tinh Hà và Hoa Vô Khuyết.
Hắc Phong Sứ Giả thấy vậy, cười lạnh một tiếng, nói: “Tốt! Cũng không tệ.
Sở Tinh Hà và Hoa Vô Khuyết liếc nhìn nhau, lập tức bắt đầu nghiên cứu đồ án và cổ văn trên bia đá.
“Đến đi, chúng ta chấp nhận khảo nghiệm của ngươi!” Hoa Vô Khuyết trầm giọng nói, hắn nhoáng người một cái, dẫn đầu t·ấn c·ông về phía Hắc Phong Sứ Giả.
Hắc kỳ trong tay hắn đột ngột vung xuống, một đạo ánh sáng màu đen từ mặt cờ bùng phát, hóa thành một đạo kiếm ảnh màu đen, chém về phía hai người.
Trên đường đi, bọn hắn gặp phải đủ loại cảnh tượng kỳ dị và khảo nghiệm, có cái cần bọn hắn vận dụng trí tuệ để giải đố, có cái lại cần bọn hắn dựa vào thực lực để chiến thắng ảo ảnh.
Sở Tinh Hà và Hoa Vô Khuyết thân hình khẽ động, nhanh chóng né tránh.
Mà Hoa Vô Khuyết thì hai tay vung lên, chưởng phong gào thét, đánh tan từng luồng cương phong màu đen.
Hai người trong lòng dâng lên hàn ý, biết đây là khảo nghiệm thứ hai của Hắc Phong Sứ Giả — Cự Lãng Trận.
“Hắc Phong Sứ Giả, khảo nghiệm của ngươi chúng ta chấp nhận, nhưng xin ngươi hãy nhớ, chúng ta không phải đến để chinh phục, mà là để chứng minh thực lực của mình.” Sở Tinh Hà lên tiếng.
Bọn hắn biết đây là khảo nghiệm cuối cùng, chỉ có vượt qua khảo nghiệm của Hắc Phong Sứ Giả mới có thể có được Đông Phương Kiếm Phổ!
Sở Tinh Hà hít sâu một hơi, chậm rãi nói: “Tiền bối, không giấu gì ngài, trong cơ thể vãn bối chảy dòng nội lực thuần chính của Hoa Sơn Phái, cha mẹ vãn bối cũng từng là một thành viên của Hoa Sơn Phái. Mà Đông Phương Bất Bại, nàng đã s·át h·ại cha mẹ ta, c·ướp đi Đông Phương Kiếm Phổ. Chuyến đi này của ta, một là để báo thù, hai là để tìm Đông Phương Kiếm Phổ, để giải đáp những nghi hoặc trong lòng.”
Nhưng dù gặp phải khó khăn gì, hai người vẫn luôn giữ được sự bình tĩnh và kiên định, sự ăn ý và tin tưởng lẫn nhau cũng không ngừng sâu sắc hơn.
“Sức mạnh của các ngươi không tệ, nhưng còn xa mới đủ!” Giọng nói của Hắc Phong Sứ Giả vang vọng trong hang động.
Lão giả này chính là chưởng môn hiện tại của Hoa Sơn Phái, Nhạc Bất Quần.
Hoa Vô Khuyết nghe vậy, nhướng mày, nói: “Tiền bối cứ nói, bất kể thử thách gì, hai người chúng ta đều nguyện ý chấp nhận.”
Sở Tinh Hà và Hoa Vô Khuyết liếc nhìn nhau, trong mắt đều lóe lên ánh sáng kiên định. Bọn hắn biết, đây là thời khắc để bọn hắn chứng minh bản thân, cũng là bước mấu chốt để bọn hắn thực hiện ước mơ.
Thân ảnh của hắn như quỷ mị lúc trái lúc phải, lúc trên lúc dưới, khiến người ta khó lòng nắm bắt.
Thế nhưng, ngay lúc bọn hắn chuẩn bị cầm lấy Đông Phương Kiếm Phổ, đột nhiên một giọng nói trầm thấp lại vang lên: “Muốn lấy Đông Phương Kiếm Phổ?
Hai người trong lòng chợt lạnh, biết đây chính là khảo nghiệm thứ ba của Hắc Phong Sứ Giả — Huyễn Ảnh Trận.
“Vậy chúng ta phải làm sao?” Sở Tinh Hà hỏi.
Thế nhưng, dù bọn hắn t·ấn c·ông thế nào cũng không thể chạm tới bản thể của Hắc Phong Sứ Giả.
Sở Tinh Hà và Hoa Vô Khuyết chỉ cảm thấy không khí dường như đông cứng lại, áp lực tăng mạnh.
Hắc Phong Sứ Giả đứng trước bia đá, xoay người nhìn hai người, nói: “Đông Phương Kiếm Phổ ở ngay dưới tấm bia đá này, nhưng muốn xem nó, các ngươi phải giải được câu đố trên bia đá.”
Thế nhưng, c·ơn l·ốc x·oáy màu đen này lại như có linh tính, cứ bám riết sau lưng bọn hắn truy đuổi.
Nhạc Bất Quần nghe vậy, vẻ mặt hơi thay đổi, hắn nhìn Sở Tinh Hà, lại nhìn Hoa Vô Khuyết, dường như từ trên người hai người bọn hắn thấy được một loại khí tức khác thường.
Hắc Phong Sứ Giả nói rồi, hắc kỳ trong tay đột ngột vung lên, lập tức, không gian trong hang động bắt đầu vặn vẹo, hình thành từng vòng xoáy màu đen.
Hắc Phong Sứ Giả tay cầm hắc kỳ, ánh mắt lạnh lẽo, dường như có thể nhìn thấu mọi hư ảo.
Hắc kỳ trong tay hắn đột ngột vung lên, một cơn bão màu đen từ mặt cờ bùng phát, hóa thành một c·ơn l·ốc x·oáy màu đen, cuốn về phía hai người.
Nhưng, đây mới chỉ là khảo nghiệm thứ nhất mà thôi.” Nói rồi, hắn nhoáng người một cái, lại lần nữa xuất hiện trước mặt hai người.
Hắc Phong Sứ Giả lạnh lùng nhìn hai người, nói: “Các ngươi tuy đã vượt qua ba tầng khảo nghiệm, nhưng muốn có được Đông Phương Kiếm Phổ, còn cần phải qua được khảo nghiệm của ta!”
Nói rồi, hắn xoay người đi về phía sâu trong Tư Quá Nhai. Sở Tĩnh Hà và Hoa Vô Khuyết liếc nhìn nhau, vội vàng theo sau.
Sở Tinh Hà và Hoa Vô Khuyết thân hình như điện, không ngừng thay đổi phương vị, giao phong với kiếm ảnh của Hắc Phong Sứ Giả.
Sở Tinh Hà và Hoa Vô Khuyết nhìn nhau, rồi gật đầu.
Hai người trong lòng vui mừng, biết bọn hắn đã tìm được Đông Phương Kiếm Phổ.
“Cứ fflê'này không phải là cách!” Sở Tinh Hà nhíu chặt mày.
Sở Tinh Hà và Hoa Vô Khuyết nhìn nhau, trong mắt lóe lên một tia kiên định.
“Đây là ải cuối cùng, các ngươi chuẩn bị xong chưa?”
Thế nhưng hắn cũng biết hai người đã có thể đến đây, tất nhiên có thân phận và mục đích phi thường, thế là hắn lạnh lùng hỏi: “Các ngươi rốt cuộc có mục đích gì?”
Nhạc Bất Quần gật đầu, nói: “Được! Các ngươi theo ta trước.” Nói rồi, hắn quay người đi sâu vào Tư Quá Nhai. Sở Tinh Hà và Hoa Vô Khuyết nhìn nhau, theo sát phía sau.
“Đây là…” Sở Tinh Hà nhíu chặt mày, hắn cảm nhận được trong những vòng xoáy màu đen này ẩn chứa năng lượng mạnh mẽ, hơn nữa dường như còn không ngừng tăng cường.
Cùng với sự biến mất của hắn, cảnh tượng xung quanh bắt đầu vặn vẹo, biến hóa ra vô số Hắc Phong Sứ Giả giống hệt nhau t·ấn c·ông về phía hai người.
Lúc này, một giọng nói trầm thấp lại truyền đến: “Chào mừng đến Tư Quá Nhai! Thử thách ở đây sẽ do ta – Hắc Phong Sứ Giả chủ trì!”
Hắn biết rõ, nếu không thể thoát khỏi c·ơn l·ốc x·oáy màu đen này, bọn hắn cuối cùng sẽ thất bại dưới khảo nghiệm này.
Hai người phối hợp ăn ý, trái tránh phải né, cuối cùng đã thành công chống lại đòn t·ấn c·ông của cương phong màu đen.
Lần này, trong tay hắn xuất hiện một cây hắc kỳ. Hắn khẽ vung hắc kỳ, lá cờ lập tức hóa thành một con sóng lớn màu đen ập thẳng về phía hai người.
Hai người cảm nhận được sự áp bức của luồng sức mạnh này, sắc mặt đều hơi thay đổi, nhưng không hề lùi bước.
Thế là bọn hắn hít sâu một hơi, chuẩn bị sẵn sàng đối phó với thử thách cuối cùng...
Bọn hắn hít sâu một hơi, lần nữa vận chuyển nội lực trong cơ thể, cố gắng chống lại đòn t·ấn c·ông của con sóng lớn màu đen.
Thế nhưng, luồng cương phong màu đen đó lại như có linh tính, luôn bá·m s·át bọn hắn không buông. Hai người trong lòng rùng mình, biết đây là tầng thử thách đầu tiên của Hắc Phong Sứ Giả – Cương Phong Trận.
Hắc Phong Sứ Giả tay cầm hắc kỳ, từ từ vung lên, lập tức, một luồng khí tức mạnh mẽ từ hắc kỳ tỏa ra, quét khắp toàn bộ hang động.
Đây chính là mục đích của chuyến đi này — nơi cất giữ Đông Phương Kiếm Phổ.
Hai người lại một lần nữa phối hợp ăn ý, trái tránh phải né, cuối cùng đã thành công chống lại đòn t·ấn c·ông của con sóng lớn màu đen. Hắc Phong Sứ Giả thấy vậy, cười lạnh một tiếng, nói: “Tốt! Các ngươi cũng có chút bản lĩnh. Nhưng tiếp theo là khảo nghiệm thứ ba — Huyễn Ảnh Trận!”
Hắn trầm ngâm một lát, nói: “Thì ra là vậy. Có điều, Đông Phương Kiếm Phổ là cấm vật của Hoa Sơn Phái ta, không phải đệ tử của phái ta thì không được xem. Các ngươi nếu muốn xem Đông Phương Kiếm Phổ, phải vượt qua thử thách của Hoa Sơn Phái ta trước.”
Bọn hắn hít sâu một hơi, bắt đầu vận chuyển nội lực trong cơ thể, cố gắng nhìn rõ cảnh tượng xung quanh và tìm ra Hắc Phong Sứ Giả thật sự.
Cuối cùng, bọn hắn đã đến trước một hang động khổng lồ.
Hắn mặc hắc bào, đội nón rộng vành, khuôn mặt ẩn trong bóng tối, chỉ lộ ra một đôi mắt sắc bén như chim ưng.
Hai người chỉ cảm thấy sau lưng tiếng gió gào thét, áp lực tăng mạnh.
Sở Tinh Hà hít sâu một hơi, ánh mắt kiên định, “Chúng ta chuẩn bị xong rồi, xin tiền bối chỉ giáo.”
Sở Tinh Hà và Hoa Vô Khuyết thấy vậy vội vàng thi triển khinh công né tránh, thế nhưng con sóng lớn màu đen kia lại như có linh tính, cứ bám riết lấy bọn hắn không buông.
Thế là hắn và Sở Tinh Hà nhanh chóng trao đổi ánh mắt, ăn ý vô cùng bắt đầu cuộc t·ấn c·ông hợp tác của bọn hắn.
Không dễ vậy đâu!” Theo tiếng nói, chỉ thấy một bóng người từ trong bóng tối từ từ bước ra. Hắn mặc hắc bào, đầu đội đấu lạp, khuôn mặt ẩn trong bóng tối, chỉ để lộ ra một đôi mắt sắc bén như chim ưng. Chính là Hắc Phong Sứ Giả!
“Tốt!” Hắc Phong Sứ Giả khẽ quát một tiếng, thân hình nhoáng lên, như quỷ mị xuất hiện trước mặt hai người.
Ba người đi qua một khu rừng thông rậm rạp, đến bên một vách đá. Nhạc Bất Quần dừng bước, quay người nhìn hai người, nói: “Từ đây nhảy xuống, chính là lối vào của Tư Quá Nhai. Các ngươi nếu có thể vượt qua thử thách của Tư Quá Nhai, sẽ có cơ hội xem Đông Phương Kiếm Phổ.”
Nói rồi, hắn thân hình nhoáng lên, như quỷ mị xuất hiện trước mặt hai người, tay phải vung lên, một luồng cương phong màu đen gào thét bay ra, đánh về phía hai người.
“Vậy khảo nghiệm của ngài là gì?” Hoa Vô Khuyết hỏi.
“Đây là ‘hắc động’ chúng sẽ không ngừng hấp thụ năng lượng xung quanh, cho đến khi nuốt chửng các ngươi.” Hoa Vô Khuyết giải thích.
Hắc Phong Sứ Giả thấy vậy, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh, nói: “Nếu đã như vậy, vậy để ta xem các ngươi có tư cách thấy được Đông Phương Kiếm Phổ không!”
Bọn hắn hít sâu một hơi, bắt đầu vận chuyển nội lực trong cơ thể, cố gắng chống lại đòn t·ấn c·ông của luồng cương phong màu đen đó.
Ngay lúc này, một vòng xoáy màu đen khổng lồ đột nhiên xuất hiện trước mặt hai người, trong đó ẩn chứa dao động năng lượng kinh khủng.
“Khảo nghiệm của ta, là trí tuệ, là dũng khí, là kiên trì, và hơn hết là niềm tin sâu trong nội tâm các ngươi.”
Bọn hắn biết, đây là con đường duy nhất để bọn hắn vào Tư Quá Nhai, cũng là con đường phải đi để tìm Đông Phương Kiếm Phổ.
Mỗi lần giao phong đều gây ra một trận chấn động kiếm khí mãnh liệt, cả hang động dường như sắp bị luồng sức mạnh này xé rách.
Sau một hồi khổ chiến, hai người cuối cùng cũng nhìn rõ cảnh tượng xung quanh và tìm được Hắc Phong Sứ Giả thật sự.
Chỉ thấy Hắc Phong Sứ Giả lạnh lùng nhìn bọn hắn, nói: “Các ngươi đã vượt qua khảo nghiệm, có thể xem Đông Phương Kiếm Phổ rồi.”
Sở Tinh Hà và Hoa Vô Khuyết nhìn nhau, rồi Sở Tinh Hà tiến lên một bước, cung kính hành lễ: “Vãn bối Sở Tinh Hà, vị này là bằng hữu của ta, Hoa Vô Khuyết, hai người chúng ta đến Hoa Sơn, là để tìm một món di vật quan trọng – Đông Phương Kiếm Phổ.”
Cùng với tiếng nói, chỉ thấy một bóng đen từ trong bóng tối từ từ bước ra.
