Chưởng môn Hoa Sơn Phái gật đầu, rồi quay về hướng Nhậm Hành Hành đang ở mà hét lớn, “Nhậm đại hiệp, xin hãy nhanh chóng đến đây hội hợp với chúng ta!”
Sở Tinh Hà và Hoa Vô Khuyết cẩn thận đi qua sân viện và hành lang của Hoa Sơn Phái, cuối cùng cũng đến được hậu sơn.
“Hừ, khẩu khí không nhỏ.” Tên đeo mặt nạ quỷ cười lạnh một tiếng, “Nhưng các ngươi nghĩ chỉ bằng mấy người các ngươi là có thể đánh bại chúng ta sao? Quá ngây thơ rồi.”
Để diệt trừ tận gốc tổ chức tà ác này, bọn hắn phải tiếp tục tiến lên.
“Không sao.” Nhậm Hành Hành chỉ đáp gọn một câu, trường kiếm trong tay như du long xuyên qua giữa đám hắc y nhân, mỗi lần vung lên đều kèm theo một trận gió tanh mưa máu.
Hắn biết rõ trách nhiệm của mình nặng nề, phải cầm chân kẻ địch, tranh thủ thời gian cho Sở Tinh Hà và Hoa Vô Khuyết.
“Muốn đi? Không dễ vậy đâu!” một cao thủ Hắc Sát cười lạnh nói.
Sở Tinh Hà và Hoa Vô Khuyết nhanh chóng xông lên, hai bên lập tức rơi vào một trận chiến kịch liệt.
Trong thung lũng đầy rẫy các loại cơ quan và cạm bẫy, khiến người ta khó lòng tiếp cận, nhưng Sở Tinh Hà và Hoa Vô Khuyết bằng trí tuệ và thực lực hơn người đã thành công tránh né tất cả nguy hiểm và xông vào tổng bộ của Hắc Sát – Hắc Sát Bảo.
Tên hắc y nhân cầm đầu sắc mặt càng thêm tái mét, hắn biết rõ cứ tiếp tục thế này, bọn hắn rất có thể sẽ toàn quân bị diệt.
Tuy nhiên, bọn hắn không biết rằng, phía trước chờ đợi bọn hắn không chỉ có đồng minh, mà còn có một âm mưu lớn hơn…
Sở Tinh Hà thì ở bên cạnh yểm trợ, lúc thì dùng ám khí t·ấn c·ông, lúc thì dùng nội lực trấn nh·iếp kẻ địch.
Sở Tinh Hà và Hoa Vô Khuyết hít sâu một hơi, bọn hắn biết trận chiến đã không thể tránh khỏi.
Hoa Vô Khuyết nghe vậy, lập tức gật đầu.
Thời gian trôi qua, hai người dần dần áp sát sào huyệt của Hắc Sát.
Ba người nhanh chóng bàn bạc đối sách, quyết định chia nhau hành động.
Hoa Vô Khuyết nghe vậy, trong mắt lóe lên một tia lạnh lẽo. “Vậy thì chúng ta càng không thể để bọn hắn được như ý.”
Bọn hắn cùng các cao thủ tinh nhuệ của Hắc Sát giao chiến kịch liệt.
Hai người bọn hắn phối hợp ăn ý, kiếm chiêu và chưởng pháp bổ trợ cho nhau, khiến đối thủ khó lòng chống đỡ.
Trong đó có một cao thủ Hắc Sát lại có thể phá được kiếm trận của Hoa Vô Khuyết và áp sát chưởng môn Hoa Sơn Phái!
“Chúng ta phải nhanh chóng tìm ra sào huyệt của bọn hắn.” Sở Tinh Hà trầm tư một lát rồi nói, “Chỉ có như vậy, mới có thể tiêu diệt hoàn toàn Hắc Sát.”
Sở Tinh Hà và Hoa Vô Khuyết đi đến hậu sơn tìm chưởng môn Hoa Sơn Phái b·ị b·ắt, còn Nhậm Hành Hành thì ở lại đối phó với đám lính canh.
“Phù… cuối cùng cũng kết thúc.” Sở Tinh Hà thở hổn hển nói.
Hoa Vô Khuyết nhíu chặt mày, ánh mắt sắc bén quét nhìn xung quanh, nói: “Bọn người này thật giảo hoạt, lại dám lợi dụng chúng ta để đối phó với Hoa Sơn Phái.”
Kiếm quang và chưởng phong đan xen vào nhau, tạo thành một thế giới ánh sáng và bóng tối khiến người ta hoa cả mắt.
“Được, thiếu hiệp nói đúng.”
Dứt lời, mấy cao thủ Hắc Sát từ bốn phương tám hướng vây lại, bọn hắn tay cầm các loại kỳ môn binh khí, rõ ràng đã được huấn luyện bài bản.
Sở Tinh Hà và Hoa Vô Khuyết thì liên thủ đối phó với các cao thủ Hắc Sát khác.
Sở Tinh Hà và Hoa Vô Khuyết nhìn nhau, đều hiểu ý của đối phương.
Bọn hắn bằng võ nghệ cao siêu và sự phối hợp ăn ý, hết lần này đến lần khác hóa giải nguy hiểm.
Sở Tinh Hà trầm ngâm một lát, đột nhiên mắt sáng lên, nói: “Không đúng, mục tiêu thực sự của bọn hắn là chúng ta! Bọn hắn muốn chúng ta và Hoa Sơn Phái liều mạng với nhau, sau đó bọn hắn sẽ ngồi mát ăn bát vàng.”
Nói xong, Hoa Vô Khuyết cũng tham gia vào trận chiến. Khinh công của hắn tuyệt đỉnh, thân hình như quỷ mị lướt qua giữa đám hắc y nhân, mỗi lần ra tay đều khiến người ta không kịp trở tay.
Sở Tinh Hà và Hoa Vô Khuyết nhìn nhau cười. “Đây là việc chúng ta nên làm.” Bọn hắn biết đây chỉ là thắng lợi tạm thời, trận chiến thực sự vẫn còn ở phía sau.
Đám hắc y nhân thấy vậy, sắc mặt đều thay đổi. Bọn hắn vốn tưởng có thể dễ dàng bắt được Sở Tinh Hà và Hoa Vô Khuyết, không ngờ lại vấp phải sự kháng cự ngoan cường như vậy.
Sau một hồi kịch chiến, Sở Tinh Hà và Hoa Vô Khuyết cuối cùng cũng đánh lui được tất cả kẻ địch.
Tuy nhiên, thủ lĩnh Hắc Sát lại bí ẩn như một bóng ma, luôn có thể thoát khỏi sự truy bắt của bọn hắn vào những thời khắc quan trọng.
Sở Tinh Hà trầm ngâm một lát rồi nói: “Chúng ta đi tìm sự hỗ trợ của các môn phái khác đi. Chỉ có đoàn kết lại mới có thể chống lại thế lực tà ác như Hắc Sát.”
Ông tuy đã già, nhưng võ công thâm hậu, rất nhanh đã giao đấu với một cao thủ Hắc Sát.
Nhậm Hành Hành và Hoa Vô Khuyết nghe vậy đều tỏ vẻ tán thành. Thế là ba người cùng nhau rời khỏi địa đạo, tiến đến mục tiêu tiếp theo - Hoa Sơn Phái.
Sở Tinh Hà và Hoa Vô Khuyết nhìn nhau cười, trong lòng đều hiểu rõ trận chiến này còn lâu mới kết thúc. Chưởng môn Hoa Sơn Phái tuy đã được cứu, nhưng mối đe dọa từ Hắc Sát vẫn còn đó.
Hoa Vô Khuyết nghe vậy, khẽ gật đầu. “Chúng ta cũng không thể tụt lại phía sau.
Dứt lời, ba người đã nhanh chóng lao xuống núi.
Khi bọn hắn đến Hoa Sơn Phái mới phát hiện nơi đây đã bị người của Hắc Sát khống chế, mà chưởng môn của Hoa Sơn Phái cũng đã b·ị b·ắt!
Đẩy cửa phòng ra, bọn hắn phát hiện thủ lĩnh Hắc Sát đang ngồi trên một chiếc ghế làm bằng gỗ mun đen, khuôn mặt hắn ẩn dưới chiếc áo choàng màu đen, trông vô cùng bí ẩn.
Tuy nhiên, thời gian cấp bách, hắn chỉ có thể xem qua một cách đơn giản, phát hiện v·ết t·hương của chưởng môn Hoa Sơn Phái cực kỳ nghiêm trọng, cần phải cứu chữa ngay lập tức.
Bọn hắn biết, đây là một cuộc truy đuổi sinh tử, phải dốc toàn lực.
“Nhậm huynh, ngươi b·ị t·hương rồi.” Sở Tinh Hà nhìn v·ết m·áu trên người Nhậm Hành Hành, quan tâm hỏi.
Giọng hắn lạnh lùng và quyết liệt, dường như đã chuẩn bị sẵn sàng hy sinh.
“Đúng vậy, phải bắt được hắn trước khi hắn tập hợp lại lực lượng.” Hoa Vô Khuyết gật đầu, giọng điệu kiên quyết.
Sau khi chữa thương cho chưởng môn Hoa Sơn Phái ở đây, hai người lại lên đường tìm kiếm sào huyệt của Hắc Sát.
“Chưởng môn!” Sở Tinh Hà và Hoa Vô Khuyết đồng thanh hô lên, rồi nhanh chóng lao tới.
Trong quá trình truy đuổi, Sở Tinh Hà và Hoa Vô Khuyết liên tục gặp phải phục binh và cạm bẫy của Hắc Sát.
Sở Tinh Hà và Hoa Vô Khuyết đứng giữa phòng, xung quanh là t·hi t·hể và tàn tích của các cao thủ tinh nhuệ Hắc Sát.
Kiếm pháp của hắn vừa hung mãnh lại vừa chuẩn xác, thường có thể hóa giải công thế của đối phương trong gang tấc.
Bọn hắn biết, đám tàn dư của Hắc Sát này tuyệt đối sẽ không bỏ qua dễ dàng như vậy.
Bọn hắn tay cầm các loại kỳ môn binh khí, nhanh chóng áp sát Sở Tinh Hà và Hoa Vô Khuyết.
“Chúng ta phải đuổi theo ngay, không thể để thủ lĩnh Hắc Sát trốn thoát.” Sở Tinh Hà trầm giọng nói.
Dứt lời, xung quanh phòng đột nhiên xuất hiện hàng chục cao thủ tinh nhuệ của Hắc Sát.
“C·hết rồi!” Sở Tinh Hà lập tức lao tới định hỗ trợ chưởng môn Hoa Sơn Phái nhưng đã không kịp, người đó tung một chiêu sắc bén đánh thẳng vào ngực chưởng môn Hoa Sơn Phái, lập tức máu tươi bắn ra, tính mạng nguy kịch!
Sở Tinh Hà bằng trí thông minh và nội lực mạnh mẽ của mình đã nhiều lần hóa giải nguy cơ, còn Hoa Vô Khuyết thì với kiếm pháp tinh xảo và khinh công siêu phàm đã trở thành chủ lực không thể thiếu của hai người.
“Đa tạ hai vị thiếu hiệp.” Chưởng môn Hoa Sơn Phái cảm kích nhìn Sở Tinh Hà và Hoa Vô Khuyết, “Các ngươi không chỉ cứu ta một mạng, mà còn giúp ta vực dậy Hoa Sơn Phái.”
“Nơi đây quả nhiên là một nơi chứa chấp những thứ dơ bẩn.” Sở Tĩnh Hà khẽ nói, ánh mắt hắn lướt qua xung quanh, cố g“ẩng tìm kiếm tung tích của thủ lĩnh Hắc Sát.
Đám tàn dư của Hắc Sát thấy vậy, lần lượt rút v·ũ k·hí xông lên.
Sau một hồi kịch chiến, Sở Tinh Hà và Hoa Vô Khuyết cuối cùng cũng đánh lui được tất cả kẻ địch.
Sở Tinh Hà trong lòng căng. H'ìẳng, fflấy chưởng môn Hoa Sơn Phái bị trọng thương, hắn vội vàng bước lên một bước, đỡ lấy chưởng môn Hoa Sơn Phái, đồng thời nhanh chóng kiểm tra v:ết thương của ông.
Tuy nhiên, bọn hắn lại phát hiện thủ lĩnh Hắc Sát đã nhân cơ hội trốn mất. Sở Tinh Hà nhíu chặt mày: “Chúng ta trúng kế điệu hổ ly sơn của hắn rồi!”
“Các ngươi cuối cùng cũng đến rồi.” Giọng thủ lĩnh Hắc Sát trầm thấp mà mạnh mẽ, “Xem ra, các ngươi chuẩn bị đến để nộp mạng sao?”
Hoa Vô Khuyết đứng bên cạnh quan sát, trong mắt lóe lên vẻ tán thưởng. “Kiếm pháp của Nhậm huynh thật sự ngày càng tinh xảo.”
Sở Tinh Hà và Hoa Vô Khuyết bước vào, phát hiện bố cục nơi đây phức tạp, giống như một mê cung.
Hai người nhanh chóng đạt được sự đồng thuận, rồi lập tức tìm một nơi tương đối kín đáo để chưởng môn Hoa Sơn Phái nghỉ ngơi và chữa thương cho ông.
Khi hắn nhìn về phía Hoa Vô Khuyết và chưởng môn Hoa Sơn Phái thì lại phát hiện bọn hắn vẫn đang kịch chiến với cao thủ Hắc Sát.
“Rút lui!” Tên hắc y nhân cầm đầu cuối cùng cũng hạ lệnh.
Thế là, bọn hắn lại xông lên, cùng đám tàn dư của Hắc Sát giao chiến kịch liệt.
Hai người cẩn thận tiến lên, đột nhiên, một tiếng cười trầm thấp từ căn phòng cách đó không xa truyền đến.
Sở Tinh Hà và Hoa Vô Khuyết lắc đầu. “Chúng ta không sao.” Bọn hắn biết, trận chiến này tuy gian nan nhưng cuối cùng vẫn giành được thắng lợi.
Biết được tin này, ba người nhìn nhau, trong lòng tràn đầy kinh ngạc và phẫn nộ… Sở Tinh Hà lạnh lùng nói: “Xem ra chúng ta bị tính kế rồi!”
“Đúng vậy.” Hoa Vô Khuyết gật đầu, “Nhưng trước đó, chúng ta phải tìm một nơi để chưởng môn Hoa Sơn Phái dưỡng thương.”
Tuy nhiên, ngay lúc này, đám tàn dư của Hắc Sát dường như không có ý định tha cho bọn. hắn, lần lượt từ bốn pPhương tám hướng ùa lên.
“Chưởng môn, chúng ta phải nhanh chóng rời khỏi đây, không thể để đám tàn dư của Hắc Sát có cơ hội lợi dụng.” Sở Tinh Hà đề nghị.
Tuy thực lực của chúng ta không bằng bọn hắn, nhưng chỉ cần chúng ta đồng lòng hiệp lực, nhất định có thể chiến thắng đám tàn dư của Hắc Sát này.”
“Tốt.” Nhậm Hành Hành gật đầu, “Tiếp theo chúng ta đi đâu?”
Trong những ngày tiếp theo, bọn hắn đã trải qua vô số gian nan hiểm trở, và giao chiến kịch liệt với đám tàn dư của Hắc Sát.
Bọn hắn biết, trận chiến này sẽ mang tính quyết định, phải dốc toàn lực.
Bên trong Hắc Sát Bảo, âm u lạnh lẽo, tựa như lối vào địa ngục.
Bọn hắn biết, lần này phải dốc toàn lực mới có thể bảo vệ an toàn cho chưởng môn Hoa Sơn Phái.
Ánh mắt bọn hắn giao nhau, đều thấy được sự kiên định và quyết tâm trong mắt đối phương.
Hoa Vô Khuyết gật đầu: “Xem ra chỉ có thể đuổi theo trước đã.”
Bọn hắn thấy một đám tàn dư của Hắc Sát đang vây quanh một lão giả, lão giả đó chính là chưởng môn của Hoa Sơn Phái.
Hai người nhanh chóng rời khỏi phòng, đuổi theo hướng thủ lĩnh Hắc Sát bỏ chạy.
“Hoa Vô Khuyết, chúng ta phải đưa chưởng môn rời khỏi đây trước!” Sở Tinh Hà vội vàng nói.
Sự phối hợp của bọn hắn ngày càng ăn ý, dần dần lật ngược tình thế.
Sau một trận chiến kịch liệt, bọn hắn cuối cùng cũng đánh lui tất cả kẻ địch, cứu được chưởng môn.
Cuối cùng, một ngày nọ, bọn hắn đến một thung lũng ẩn khuất, đây chính là nơi sào huyệt của Hắc Sát.
“Cứ thế này không phải là cách, chúng ta phải tìm ra nơi ẩn náu của hắn.”
Đám hắc y nhân nghe lệnh, lần lượt rút lui. Sở Tinh Hà và Hoa Vô Khuyết không truy đuổi, mà cảnh giác nhìn theo bóng lưng của bọn hắn.
Hắn nhanh chóng thu lại kiếm trận, cùng Sở Tinh Hà dìu chưởng môn Hoa Sơn Phái dậy, chuẩn bị nhanh chóng rút lui khỏi hiện trường.
“Không hay rồi, có mai phục!” Sở Tinh Hà khẽ nhắc nhở.
Sau một hồi nỗ lực, bọn hắn cuối cùng cũng tìm được một sơn động kín đáo làm nơi trú ẩn tạm thời.
Sau một hồi giao tranh kịch liệt, bọn hắn cuối cùng cũng đánh lui tất cả kẻ địch.
Trên tường treo đủ loại tranh ảnh và bùa chú quỷ dị, không khí tràn ngập một mùi h·ôi t·hối đến ngạt thở.
Nhậm Hành Hành gật đầu, “Đúng vậy. Chúng ta không chỉ phải cứu chưởng môn của Hoa Sơn Phái, mà còn phải bắt gọn đám tàn dư của Hắc Sát này.”
Ông vừa dùng kiếm chống đỡ đòn t·ấn c·ông của đối phương, vừa tìm cơ hội phản kích.
“Hừ, các ngươi nghĩ chỉ bằng hai người các ngươi là có thể đánh bại ta?” Thủ lĩnh Hắc Sát cười lạnh một tiếng, “Nói cho các ngươi biết, sức mạnh của Hắc Sát còn xa hơn thế này nhiều.”
Chưởng môn Hoa Sơn Phái thấy vậy, cũng không do dự mà tham chiến.
“Giết!” Theo lệnh của Sở Tinh Hà, hai người nhanh chóng xông lên.
“Hành động cẩn thận.” Hoa Vô Khuyết nhắc nhở, kiếm của hắn luôn không rời tay, cảnh giác với mọi động tĩnh xung quanh.
Bọn hắn biết, trận chiến sắp tới sẽ càng thêm gian nan, phải luôn cảnh giác, không được phép có chút sơ suất nào.
“Các ngươi quả nhiên đã đến.” Một giọng nói trầm thấp từ con đường núi truyền đến, chỉ thấy một cao thủ Hắc Sát mặc hắc y, đeo mặt nạ quỷ từ từ bước ra.
Sở Tinh Hà và Hoa Vô Khuyết vừa đối phó với đòn t·ấn c·ông của kẻ địch, vừa tìm cơ hội giải cứu chưởng môn.
“Đám tàn dư của Hắc Sát, các ngươi thật ngoan cố.” Sở Tinh Hà lạnh lùng nhìn đối phương, giọng điệu đầy vẻ khinh thường, “Hôm nay, chúng ta tuyệt đối sẽ không cho các ngươi có cơ hội trốn thoát nữa.”
Hoa Vô Khuyết lập tức cảnh giác, nhanh chóng bày ra một đạo kiếm trận để đối phó với những đòn t·ấn c·ông có thể xảy ra. Chưởng môn Hoa Sơn Phái cũng lấy v·ũ k·hí ra, chuẩn bị nghênh chiến.
Sở Tinh Hà và Hoa Vô Khuyết nhìn nhau, nhanh chóng tiến lại gần căn phòng.
Nhậm Hành Hành gật đầu, vẻ mặt ngưng trọng. “Bọn hắn muốn mượn dao g·iết người, để chúng ta và Hoa Sơn Phái lưỡng bại câu thương.”
Bọn hắn biết, tuy tạm thời thoát khỏi mối đe dọa của Hắc Sát, nhưng trận chiến thực sự còn lâu mới kết thúc.
Ánh mắt hắn âm u và sắc bén, dường như có thể nhìn thấu mọi thứ.
Trên đường đi, Sở Tinh Hà đột nhiên dừng bước, hắn nhận thấy trên con đường núi phía trước có mấy bóng người quỷ dị đang di chuyển nhanh chóng.
Sở Tinh Hà và Hoa Vô Khuyết không đáp lại lời khiêu khích của hắn, mà lặng lẽ đứng giữa phòng, quan sát tình hình xung quanh.
Nhậm Hành Hành lắc đầu, cười khổ nói: “Không sao. Mấy v·ết t·hương này đều là v·ết t·hương nhỏ, không đủ ảnh hưởng đến sức chiến đấu của ta.” Nói rồi hắn đi đến trước mặt Sở Tinh Hà, “Các ngươi không sao chứ?”
Những bóng người này rõ ràng không phải là người giang hồ bình thường, mà là cao thủ tinh nhuệ của Hắc Sát.
Sở Tinh Hà mỉm cười, nói: “Đúng vậy, hắn trước nay luôn rất nỗ lực. Hơn nữa, hắn không chỉ chiến đấu vì bản thân, mà còn vì sự bình yên của cả giang hồ.”
Hoa Sơn Phái là một trong những kiếm phái nổi tiếng trong giang hồ, môn hạ đệ tử đông đảo và võ công cao cường, nếu có được sự hỗ trợ của bọn hắn thì phần thắng trong việc đối phó với Hắc Sát sẽ tăng lên rất nhiều.
