Hắn không ngờ, những nhân vật giang. hồ mẫ'p bậc như Bạch Vân Thành Chủ Diệp Cô Thành, Tây Môn Xuy Tuyết, Yến Thập Tam, Yến Nam Thiên lại cũng nghiêng về phía Thẩm Thanh Vân.
Trong mắt Lý Tầm Hoan, Thượng Quan Kim Hồng không chỉ có võ công trác tuyệt, mà Kim Tiền Bang do hắn điều hành còn là một thế lực kiêu hùng chiếm cứ một phương, trừ phi triều đình ra tay, nếu không không ai có thể diệt trừ được Kim Tiền Bang.
“Đương nhiên, bây giờ trên giang hồ đã đồn ầm lên rồi.”
Gây ra một trận sóng gió.
Đọc xong, Chu Vô Thị nắm chặt bức thư trong tay, nắm đấm siết lại, nghiến răng nghiến lợi.
“Các ngươi còn chưa biết sao?”
Chu Vô Thị đang chăm chú đọc bức thư trong tay, khi đọc xong nội dung trên thư, vẻ mặt hắn trở nên vô cùng mất bình tĩnh.
Ba người chắp tay, đồng thanh chào Chu Vô Thị.
Nếu Hoàng Đế có thể lôi kéo được Thẩm Thanh Vân, thu làm của riêng, thì Chu Vô Thị hắn muốn đoạt hoàng vị, khó như lên trời.
Hỏi dồn: “Những người này, tại sao lại có liên quan đến Thẩm Thanh Vân.”
“Chuyện lớn, chuyện lớn kinh thiên động địa.”
“Bọn hắn vốn không thù không oán với Kim Tiền Bang, tại sao lại đột nhiên ra tay với Kim Tiền Bang?”
“Đúng không, đại ca, Nhất Đao?”
Sau khi ba người Thượng Quan Hải Đường rời đi, Chu Vô Thị nhanh chóng đứng dậy, đi về phía thiên lao!
Hiện nay, tu vi của Thẩm Thanh Vân là Lục Địa Thần Tiên, bên cạnh còn có các cao thủ như Diệp Cô Thành, Tây Môn Xuy Tuyết tương trợ, thế lực mạnh đến đáng sợ.
A Phi cười nói: “Hóa ra ngươi vẫn chưa biết à, Kim Tiền Bang đã bị diệt, Thượng Quan Kim Hồng bị người ta chém đầu rồi.”
Hơn nữa hắn lập tức hiểu ra, hành động này của Hoàng Đế, dụng ý rất rõ ràng.
Lời của những nhân sĩ giang hồ này, thật sự không thể tin được một chút nào.
Quá quỷ dị.
Nghe tin Kim Tiền Bang bị diệt, Tiểu Lý Phi Đao lắc đầu, trong lòng bật cười.
“Nghĩa phụ!”
Không lâu sau, A Phi đến.
Hít…
Hộ Long Sơn Trang, trong chính điện.
Hắn không thể nào ngờ rằng, những kiếm khách giang hồ như Diệp Cô Thành, Tây Môn Xuy Tuyết, Yến Thập Tam và Yến Nam Thiên lại có thể tụ tập cùng nhau, diệt trừ Kim Tiền Bang.
Ba người, lần lượt là đại nội mật thám Thượng Quan Hải Đường, Đoạn Thiên Nhai và Quy Hải Nhất Đao.
Khi hỏi, Lý Tầm Hoan nhớ tới một người.
“Thật không hổ là những kiếm khách đỉnh cấp giang hồ, vì sự tiến bộ của kiếm pháp, kiếm đạo, mà lại không tiếc góp chung một món quà lớn như vậy cho Thẩm Thanh Vân.”
Lý Tầm Hoan nhíu chặt mày, lại uống một ngụm rượu.
Thấy A Phi vui vẻ như vậy, Lý Tầm Hoan tò mò hỏi: “Có chuyện gì mà vui thế?”
“Võ công của nghĩa phụ, đủ để chúng con học cả đời rồi, học thêm nữa chúng con cũng không tiếp thu nổi.”
“Lại có thể vô hình trung điều khiển được mấy vị Kiếm Thần?”
Nội dung trên thư, viết lại toàn bộ quá trình Kim Tiền Bang bị diệt.
Hít!
A Phi nhìn Lý Tầm Hoan, cũng cười ha hả, chủ động cầm chén ruợu trên bàn, rót đầy rồi uống cạn một hoi.
“Tuy nhiên, có một chuyện con muốn nói rõ với nghĩa phụ.”
Phải làm sao đây?
Đại Minh kinh thành, trong một quán trọ.
“Kim Tiền Bang là một bang phái thế lực hùng mạnh trên giang hồ, chiếm cứ nhiều nơi trong ngoài Du Châu thành, xây dựng nên một thế lực bang hội vô cùng mạnh mẽ mà.”
“Ồ?” Chu Vô Thị tò mò nhìn Thượng Quan Hải Đường, “Chuyện gì?”
“Lại đây, uống với ta một ly.”
“Nhóm người này, tại sao lại tụ tập cùng nhau?”
Phàn nàn xong, Lý Tầm Hoan tiếp tục uống rượu mua vui, chờ đợi người bạn A Phi.
Đó chính là Thẩm Thanh Vân.
A Phi rót đầy một ly rượu, uống cạn, rồi tiếp tục giải thích: “Ngươi không biết đó thôi, Diệp Cô Thành, Tây Môn Xuy Tuyết, Yến Thập Tam và những người khác diệt trừ Kim Tiền Bang chỉ để tặng một món quà cho Thẩm Thanh Vân, nhằm thỉnh giáo kiếm pháp từ hắn.”
Thượng Quan Hải Đường ba người đều là người thông minh, sao có thể không biết ý tứ trong đó.
Ngay lúc Chu Vô Thị đang trầm tư, ba bóng người bước vào chính điện.
Nhìn thấy vẻ mặt tinh thần phấn chấn của A Phi, Lý Tầm Hoan nở nụ cười, nói: “Đây mới giống kiếm khách A Phi mà ta quen biết chứ.”
“Ai có bản lĩnh lớn như vậy, có thể diệt trừ toàn bộ Kim Tiền Bang?”
“Nếu muốn, nghĩa phụ có thể tự tay viết một lá thư, khẩn cầu Thẩm Thanh Vân ra tay truyền thụ võ công cho các con.”
A Phi nhíu chặt mày, vẻ mặt trở nên nghiêm túc.
“Bang chủ Kim Tiền Bang Thượng Quan Kim Hồng cũng bị người ta hái mất đầu.”
Chu Vô Thị đứng dậy, ra lệnh: “Các con lui xuống trước đi, sự an toàn của Hoàng Phi và những người khác các con phải luôn chú ý.”
“Chuyện lớn gì?”
“Các con có muốn học hỏi từ Thẩm Thanh Vân không?”
“Hoàn toàn là lời nói vô căn cứ.”
Thượng Quan Hải Đường chắp tay nói: “Nghĩa phụ xin yên tâm, hiện tại bên cạnh Hoàng Phi nương nương có Cẩm Y Vệ chỉ huy sứ Thanh Long dẫn theo chúng Cẩm Y Vệ hộ giá, rất an toàn.”
Đối với hắn, tin tức này thực sự quá chấn động.
“Thật ra, tất cả đều là vì Thẩm Thanh Vân.”
Mọi người nghe vậy, đều hít một hơi khí lạnh.
Mục đích chính là lôi kéo Thẩm Thanh Vân.
Nếu Thẩm Thanh Vân dùng chút thủ đoạn lôi kéo những người này, vậy thì nhìn khắp Đại Minh, không ai có thể địch lại Thẩm Thanh Vân.
“Sao có thể như vậy?”
“Mới hai ngày trước, Kim Tiền Bang đã bị người ta diệt rồi.”
Tin tức này rất chấn động, nhưng Chu Vô Thị lão mưu thâm toán vẫn cố nén, giả vờ chính nghĩa lẫm Lệt.
“Đừng để đám người Đông Doanh có cơ hội lợi dụng!”
Các nhân sĩ giang hồ bên dưới đều vểnh tai lên, lắng nghe chuyện đang được bàn tán.
“Từ nay về sau, trên giang hồ không còn Kim Tiển Bang tác oai tác quái nữa.”
A Phi trả lời: “Mấy người này, đều là cao thủ lừng lẫy trên giang hồ, có người thậm chí còn được xưng là Kiếm Thần.”
Thượng Quan Hải Đường chắp tay trả lời: “Bệ hạ đã hạ chỉ, để Hoàng Phi nương nương, Vân La Quận Chúa và Mộ Dung Tiên Nhi ba người đến Thanh Vân Sơn Trang, bái Thẩm Thanh Vân làm sư phụ.”
Miệng lẩm bẩm: “Đây chính là sức ảnh hưởng của Lục Địa Thần Tiên sao?”
Đoạn Thiên Nhai và Quy Hải Nhất Đao hai người, đều gật đầu.
Câu nói này, như sét đánh ngang tai, giáng mạnh xuống đầu Chu Vô Thị.
Tiểu Lý Phi Đao mặc bạch y, đội mái đầu mì gói, đang ngồi trước cửa sổ, nâng chén rượu nhìn dòng người đủ mọi sắc thái bên ngoài, thỉnh thoảng lại thở dài một hơi, mặt mày rầu rĩ.
Rất nhanh, chuyện Kim Tiền Bang bị diệt đã lan truyền khắp kinh thành Đại Minh.
Lý Tầm Hoan: ??
Chu Vô Thị nhìn Thượng Quan Hải Đường, hỏi: “Hải Đường, ta bảo các ngươi theo dõi hành tung của Hoàng Phi nương nương, âm thầm bảo vệ chu toàn, sao các ngươi lại quay về?
Cơn vi huân của Lý Tầm Hoan lập tức tan biến.
Hắn đứng thẳng người dậy, hai mắt trợn to nhìn A Phi, hỏi: “Là ai làm?”
“Thật khiến người ta phải tắc lưỡi mà.”
“Sảng khoái, thật là sảng khoái.”
“Thẩm Thanh Vân là Lục Địa Thần Tiên, có thể truyền thụ võ công cho Quận Chúa, Hoàng Phi và những người khác, thực sự là một chuyện tốt lớn của triều đình, cứ để hắn đi.”
“Trên giang hồ, lại có kẻ đáng sợ như vậy sao?”
Nghe xong lời này, Lý Tầm Hoan ngây người.
“Chuyện của Lâm Tiên Nhi đã qua tỒi, ngươi sớm đã nên quên đi.”
Chu Vô Thị, âm hiểm vô cùng, lời này của hắn thực ra là để thử lòng trung thành của ba người Thượng Quan Hải Đường cũng như thái độ của họ đối với Thẩm Thanh Vân.
Trong mắt Lý Tầm Hoan, người có thể diệt trừ Kim Tiền Bang, ngoài Thẩm Thanh Vân là một Lục Địa Thần Tiên ra, trên giang hồ không còn ai khác.
“Thượng Quan Kim Hồng à Thượng Quan Kim Hồng, ngươi cũng không ngờ rằng, mình lại kết thúc trong tình cảnh như thế này.”
Khi nghe đến cái tên Thẩm Thanh Vân, Lý Tầm Hoan hít sâu một hơi.
Hắn muốn đi gặp Cổ Tam Thông!
“Bạch Vân Thành Chủ Diệp Cô Thành, Tây Môn Xuy Tuyết, Yến Thập Tam, Yến Nam Thiên, Lục Tiểu Phụng, Hoa Mãn Lâu, Lộ Trọng. Viễn và cả mẫu nữ Ninh Trung Tắc của Hoa Sơn phái.”
“Chuyện này, lại là thật sao?”
Phù!
Liền lần lượt chắp tay tỏ ý không muốn.
