Logo
Chương 1: Hỏa chi ý chí? Hốt du ý chí!

"Không ngờ Sư phạm ra trường lại không đi làm giáo viên, ai dè lại xuyên không làm giáo viên." Sau khi chỉnh lý lại ký ức, Lý Mộc Nguyệt có chút dở khóc dở cười trong lòng.

Hắn cảm thấy mình đúng là có nghiệt duyên với hai chữ "giáo viên".

Hồi cấp ba, hắn học thuộc dạng giỏi nhất nhì lớp chuyên Văn rồi, nên nhiều đứa nhờ vả, hỏi bài lia lịa, bị tụi nó gán cho cái biệt danh "Nguyệt lão sư". Lên đại học, nộp hồ sơ thì trượt dài, cuối cùng vớt vát được một trường Sư phạm. Nghe lời người nhà, hắn đâm đầu vào cái ngành Sư phạm "máu mặt" nhất trường. Ai dè đâu, lên đại học lại đi kèm cặp cho lũ bạn cùng phòng, lại bị chúng nó gọi "Nguyệt lão sư".

Thế mà, trái với mọi dự đoán, lúc tốt nghiệp, Lý Mộc Nguyệt chơi quả "lật kèo", thi thẳng vào công chức, dứt khoát không làm giáo viên.

Nhưng đời ai biết chữ ngờ, ngày đầu tiên đi làm, vừa bước chân vào cửa phòng, ngay lập tức hắn xuyên không, thành thầy giáo mới toanh vừa nhậm chức ở Trường Ninja.

Thân thể hắn hiện tại tên là Hanyu Moyu, tên chữ vẫn là Moyu, chỉ khác mỗi họ.

"Haizz, đây đâu phải thế giới bình thường, toàn thần kinh, cố chấp, cuồng, biến thái... mà đứa nào đứa nấy mạnh vãi chưởng." Moyu thở dài trong lòng.

Hắn liếc nhìn quanh văn phòng. Cũng không khác văn phòng trường học hồi trước là mấy, nhưng mấy cái phi tiêu bén ngót vứt bừa trên bàn làm việc mách bảo hắn rằng đây không phải là chốn thanh bình hồi xưa.

Đắng lòng hơn nữa là, Moyu không chỉ mang mác giáo viên, mà còn là Ninja của Căn Bộ!

Nguyên chủ là cô nhi được Căn Bộ nuôi lớn từ bé. Sở dĩ hắn thành giáo viên Trường Ninja là do Danzo sai khiến, để hắn theo dõi, ghi chép học sinh Nhẫn Giả, xem có mầm non thiên tài nào không.

"Làm dưới trướng Nồi Ảnh cũng chẳng phải nơi tốt đẹp gì..."

Đang lúc Moyu lo sốt vó nghĩ cách sống sót ở cái thế giới hiểm nghèo này, một giọng máy móc vô cảm bỗng dưng vang lên trong đầu. Đồng thời, trước mắt hắn hiện ra một màn hình lam trong veo.

【Hệ thống Giáo Sư khởi động, chúc mừng ngài đã thành công trở thành một Giáo Sư】

【Giảng bài cho học sinh sẽ nhận được phần thưởng. Học sinh càng ưu tú, phần thưởng càng cao】

【Có thể thu nhận học sinh ưu tú làm đồ đệ, tiến hành dạy dỗ một kèm một. Thực lực đệ tử tăng trưởng, Giáo Sư sẽ nhận được phần thưởng】

(P/S: Việc thu đồ đệ cần sự đồng thuận của cả hai bên, không thể đơn phương thu đồ đệ)

Moyu ngó nghiêng cái màn hình lam. Hiện tại trên đó chỉ có hai lựa chọn: "Hồ sơ cá nhân" và "Sư đồ". Moyu ấn vào "Hồ sơ cá nhân".

【Tên: Hanyu Moyu】

【Tuổi: 18】

【Chakra: 4300】

[Kỹ năng: Tam Thân Thuật, Hỏa Độn - Hào Hỏa Cầu Chỉ Thuật, Hỏa Độn - Phượng Tiên Hỏa Chỉ Thuật, Thuấn Thân Thuật, Konoha Lưu Thể thuật]

【Đánh giá: Tinh anh trong đám Trung Nhẫn, cũng chỉ là pháo hôi có tác dụng đôi chút trong chiến tranh】

Đọc xong cái dòng đánh giá có phần "cay cú", Moyu lặng lẽ tắt "Hồ sơ cá nhân" rồi ấn vào "Sư đồ". Chắc là do chưa có đệ tử nên danh sách trống trơn.

Đang lúc chờ tiếng chuông vào học reng, Moyu nhớ ra tiết đầu của mình sắp bắt đầu, thế là thu dọn đồ đạc rồi đi về phía phòng học.

Dù là giáo viên mới, nhưng hiện tại giáo viên ở Nhẫn Giáo cũng chẳng có bao nhiêu, nên Moyu nghiễm nhiên thành chủ nhiệm lớp, dẫn dắt đám tân sinh.

Moyu nhìn danh sách lớp, thấy mấy cái tên quen quen.

Có Mitarashi Anko, còn có Kotetsu Kamizuki và Izumo, hai vị "Môn Thần Konoha" tương lai.

Đến cái tên Uchiha Shisui, mắt Moyu sáng rỡ. Đây chính là thiên tài hiếm có đây mà.

Nếu thực lực đệ tử tăng trưởng, Giáo Sư sẽ được thưởng, thì đệ tử càng thiên tài càng tốt chứ sao.

Trước khi vào lớp, Moyu chỉnh đốn lại vẻ mặt, nở một nụ cười tươi rói rồi bước vào phòng học.

Thiết kế phòng học ở Trường Ninja hơi bị đặc biệt. Chắc là để học sinh ngồi sau dễ thấy, nên chỗ ngồi được xếp theo kiểu bậc thang, hàng sau cao hơn hàng trước.

Moyu vừa vào thì cái phòng học đang ồn ào bỗng im bặt.

Dù sao bọn nhóc năm sáu tuổi này lần đầu tiên đi học, đứa nào đứa nấy vừa tò mò vừa e dè cái giống loài "Ninja lão sư".

Đương nhiên, cũng có trường hợp ngoại lệ. Ví dụ như cái con bé tóc tím buộc đuôi ngựa ngồi bàn đầu, vừa thấy Moyu đã buột miệng:

"Anh ơi anh đẹp trai quá à, anh là thầy giáo của tụi em hả?"

Moyu mỉm cười gật đầu đáp:

"Đúng rồi, em học sinh xinh xắn kia, anh là giáo viên chủ nhiệm của các em từ nay về sau."

"Hì hì." Được khen xinh, con bé tóc tím bỗng thấy ông thầy tóc vàng này cũng được đó chứ.

Thấy hai người tương tác, đám học sinh còn lại cũng đỡ căng thẳng. Dù là lần đầu đi học, ai cũng nghe mấy bà cô, ông chú dặn dò, kể lể về mấy ông thầy bà cô ghê gớm, dữ dằn ở trường.

Moyu sải bước lên bục giảng, cầm phấn viết tên đầy đủ của mình lên bảng, rồi quay người lại trịnh trọng giới thiệu:

"Thầy tên là Hanyu Moyu. Từ hôm nay, thầy sẽ là giáo viên của các em. Mong mọi người giúp đỡ."

"Dạ! Thầy ơi em tên là Mitarashi Anko." Con bé tóc tím đáp lời đầu tiên.

Có Anko mở hàng, mấy đứa khác cũng nhao nhao đáp lời Moyu. Shisui cũng làm theo.

Moyu chưng hửng vì hệ thống chẳng có động tĩnh gì. Hắn cứ tưởng có thể thu Shisui làm đồ đệ theo kiểu này, dù sao cũng coi như "nhận thầy". Ai dè đâu "bug" thất bại.

Moyu giấu nhẹm nỗi thất vọng vào trong. Đợi mọi người giới thiệu xong xuôi, hắn vỗ tay ra hiệu im lặng.

"Trước khi giảng bài, thầy hỏi các em một câu nhé. Các em có biết Konoha từ đâu mà ra không?”

Phòng học lại rơi vào im lặng. Đứa nào đứa nấy ngơ ngác nhìn nhau, chẳng biết trả lời sao.

Shisui, dù đã được gia tộc giáo dục cho một số kiến thức, nhưng vốn không thích gây sự, nên trừ phi bị gọi tên, chứ cậu sẽ không chủ động trả lời.

"Do người xây lên chứ sao." Anko ngẫm nghĩ rồi đáp.

"Đúng là do người xây lên. Nhưng các em phải biết là, rốt cuộc ai đã xây Konoha, và tại sao lại phải thành lập Konoha." Moyu không phủ nhận câu trả lời của Anko mà tiếp lời.

"Trước thời đại Làng Nhẫn Giả là Thời Chiến Quốc với chiến tranh liên miên. Ở thời kỳ đó, ngay cả những đứa trẻ như các em cũng có thể phải cầm vũ khí chém giết. Những cuộc chiến thảm khốc có thể nổ ra bất cứ lúc nào..."

Đến đoạn lịch sử tàn khốc này, giọng Moyu trở nên trầm thấp, phơi bày trần trụi thực tế Thời Chiến Quốc trước mặt học sinh.

Có lẽ do con nít Nhẫn Giới quen sớm, hoặc cũng có thể do đây là Konoha, nên nhiều đứa cảm nhận được sự nặng nề trong đó, khiến không khí phòng học cũng chùng xuống.

"Khi ấy, có hai gia tộc đứng lên, một là Senju nhất tộc, hai là Uchiha nhất tộc." Âm điệu của Moyu biến đổi đôi chút, từ trầm thấp chuyển sang sôi nổi.

"Em biết em biết, Đệ Nhất Mục Hỏa Ảnh Hashirama đại nhân cũng họ Senju." Đến đoạn Moyu nhắc đến Senju, đám học sinh bên dưới lập tức có cảm giác được tham gia vào câu chuyện. Thời Chiến Quốc gì đó thì chúng không biết, chứ Senju thì chúng vẫn biết.

Nghe mọi người xúm xít vào Senju, chẳng ai đoái hoài đến Uchiha, Shisui có chút hụt hẵng. Cậu không hiểu, tại sao vậy, rõ ràng cả hai đều là Nhẫn Tộc Sáng Thế của Konoha mà.

"Để bảo vệ con cháu, để những đứa trẻ sau này không phải cầm vũ khí chém giết nữa, hai tộc hợp lực tạo nên Konoha, đồng thời thu hút thêm nhiều Nhẫn Tộc, cuối cùng chấm dứt Thời Chiến Quốc. Từ đó mới có Konoha của chúng ta ngày nay."

"Nơi Konoha bay đến, ngọn lửa cũng sinh sôi không ngừng. Ánh lửa sẽ tiếp tục soi sáng ngôi làng, đồng thời ươm mầm cho những chiếc lá non.

Chính nhờ sự phấn đấu, hy sinh không sợ gian khó của các bậc tiền bối, mới có chúng ta ngày nay, mới có Trường Ninja. Tinh thần cống hiến vô tư ấy chính là Hỏa chi ý chí của Konoha!" Nói xong, Moyu tỏ vẻ nghiêm túc, như thể đang hồi tưởng về các bậc tiền bối.

Hắn nghĩ, Shisui hẳn sẽ cảm thấy hứng thú với một ông thầy am hiểu lịch sử, hiểu rõ Hỏa chi ý chí.

"Ra là Konoha có nguồn gốc như vậy sao. Lần sau đi ngang qua Nham Hỏa Ảnh nhất định phải bái một lạy."

"Sau này em cũng phải trở thành Ninja mang trong mình Hỏa chi ý chí, bảo vệ Konoha!"

Đám học sinh trong đầu đã tự vẽ ra cảnh tiền bối đổ máu chém giết để gây dựng giang sơn cho chúng, đứa nào đứa nấy máu nóng sục sôi, đều hô hào phải noi gương tiền bối.

Shisui cũng sáng mắt lên, cảm thấy ông thầy này có vẻ đặc biệt. Cậu bắt đầu thấy hứng thú hơn với cuộc sống ở Nhẫn Giáo.

Vốn dĩ, nghe người lớn trong nhà bảo mấy kiến thức Nhẫn Giáo dạy thì trong tộc dạy hết rồi, cậu còn định tốt nghiệp sớm để qua Bộ Cảnh Vụ giúp đỡ. Giờ xem ra, hình như không hẳn là vậy.

"Vậy mọi người có biết Chakra có mấy thuộc tính không?”

"Năm loại, nước, thổ, phong, lôi, hỏa." Một học sinh từ gia đình Ninja đáp nhanh nhảu.

"Chưa hẳn đúng. Chakra có bảy thuộc tính, ngoài Thủy Thổ Phong Lôi Hỏa là năm loại Biến Hóa Trụ Cột, còn có Âm Dương là hai loại thuộc tính đặc thù nữa." Moyu mỉm cười đính chính.

Kiểu hỏi xong lại sửa thế này sẽ giúp học sinh nhớ lâu hơn.

Ngay sau đó, Moyu bắt đầu giảng về kiến thức cơ bản về Chakra. Giữa giờ, hắn còn kể mấy câu chuyện cười chọc trẻ con khiến cả lớp cười ồ.

Thời gian trôi nhanh. Chớp mắt đã hết bốn tiết. Khi tiếng chuông tan học vang lên, Moyu ngừng cười, nói:

"Tan học. Ngày mai chúng ta sẽ học tinh luyện Chakra!"

Moyu vừa dứt lời đã tuyên bố tan học, đồng thời hé lộ nội dung tiết sau.

Nghe Moyu bảo tan học, đám học sinh ngớ người. Tụi nó thầm nghĩ: "Ủa, hình như mới vào học thôi mà ta, sao lại tan học rồi?" Cẩn thận nhớ lại thì đúng là đã học hết bốn tiết.

Chẳng qua là do có Moyu dẫn dắt, nên chúng học vừa nghiêm túc vừa thoải mái, không để ý thời gian trôi.

"Tinh luyện Chakra, hóng quá đi." Nghe Moyu nói vậy, Anko đã sốt sắng mong đến ngày mai.

Nhà cô bé chẳng ai làm Ninja, nên cô bé chưa từng được tiếp xúc với kiến thức này.

"Đi học đâu có tệ như lời biểu ca nói đâu. Về mách bác chuyện ổng trộm tiền mua đồ ăn vặt mới được." Kotetsu ra vẻ hậm hực vì suýt bị lừa.

"Hay là mày cứ dùng chuyện này để uy hiếp, bắt biểu ca mày đưa đồ ăn vặt cho mày chẳng phải ngon hơn à." Kamizuki Izumo hiến kế.

Kotetsu lộ vẻ bừng tỉnh, vỗ vai Kamizuki Izumo, tán thưởng:

"Được đó huynh đệ. Nếu thành công tao chỉa mày một nửa đồ ăn vặt.”

Shisui nhìn theo Moyu đang định rời phòng học, ngẫm nghĩ rồi đứng dậy đi theo.

【Giảng bài hoàn thành, tiến hành kết toán】

【Đánh giá: A】

【Lợi dụng việc kể chuyện tiền bối để khơi gợi tinh thần trách nhiệm và nhiệt huyết của học sinh. Nội dung bài giảng mạch lạc, tính tương tác cao, học sinh hài lòng】

[Kết toán phần thưởng...]

Cầu ủng hộ, có sống được bằng nghề viết truyện không, tất cả nhờ vào quyển này