Logo
Chương 124: Quái Lực (vạn càng cầu đặt mua)

"Izumo, kỳ nghỉ của cậu thế nào?"

"Khó nói lắm, còn cậu thì sao, Kotetsu?"

"Tớ vẫn đang phải đấu trí với gã anh họ ác độc của tớ đây."

"Ác độc đến mức nào?"

"Hắn ta lờ đi hiệp ước hòa bình đã ký trước đó, giở lại những trò cũ rích. Tớ bị bố mẹ cằn nhằn suốt."

"Thật là ác độc!"

"Nhưng tớ cũng không phải dạng vừa đâu. Tớ giả vờ vô ý làm rơi con tượng Điêu Tam Đại Hokage mà hắn ta quý nhất, gãy cả chân lẫn tay."

"Không hổ là cậu!" Kamizuki Izumo giơ ngón tay cái lên với Hagane Kotetsu, thầm nghĩ cậu mới là người ác độc hơn.

"Còn cậu thì sao, Izumo? Sao lại bảo khó nói?" Hagane Kotetsu hỏi.

"Trước đây chẳng phải tớ có cảm tình với một cô bé nhà bên à? Tớ định bụng thi cuối kỳ đạt thành tích tốt, rồi tiếp cận cô ấy với tư cách một 'người mạnh mẽ'."

"Rồi sao? Thành công không?".

"Không, tớ chuẩn bị mấy ngày, sau đó thì bắt đầu kỳ huấn luyện đặc biệt mùa hè. Ngày nào cũng luyện tập đến quên béng mất chuyện đó. Đến khi nhớ ra thì thấy cô ấy đang chơi với thằng khác rồi."

"Không sao đâu, có lẽ đó là người thân của cô ấy." Nghe kết quả, Hagane Kotetsu thở phào nhẹ nhõm, an ủi.

"Đừng có mà là người thân! Tuyệt đối đừng là người thân!" Hagane Kotetsu nghĩ bụng.

"Hai cậu không đi chơi đâu à? Gần đây tớ thấy có một tiệm bánh mới mở, ngon lắm đấy." Anko chen vào.

Cả hai chẳng mấy hứng thú với tiệm bánh Anko nhắc đến, trừ khi Anko có cô bạn gái xinh xắn nào đi cùng.

"À đúng rồi, vừa nhìn thời khóa biểu thì hôm nay có vẻ là tiết Thể thuật." Hagane Kotetsu nhớ ra.

"Không biết thầy giáo Thể thuật mới sẽ là ai nhỉ?"

Trước kỳ huấn luyện đặc biệt mùa hè, Moyu đã nói với họ là thầy giáo Thể thuật sẽ đổi, nhưng không nói là ai.

"Ai cũng được, chắc không ai dạy tệ hơn thầy Tanimura đâu." Kamizuki Izumo nói.

Sau khi được Moyu dạy Thể thuật trong kỳ huấn luyện đặc biệt mùa hè, cậu càng cảm thấy Tanimura Nion ở trường đơn giản là chẳng dạy cái gì ra hồn.

"Hy vọng được bằng hai phần ba thầy Moyu là tớ mãn nguyện lắm rồi." Hagane Kotetsu cảm thấy yêu cầu của mình không cao.

"Ra sân tập chuẩn bị vào học thôi." Moyu bước vào phòng học nói.

"Chẳng lẽ học kỳ này thầy Moyu sẽ đảm nhiệm môn Thể thuật ạ?" Anko phấn khích hỏi.

"Ừ." Moyu mỉm cười gật đầu.

"Tuyệt vời! Nếu lần sau kỳ nghỉ còn có huấn luyện đặc biệt, em nhất định sẽ vào được tổ B!" Hagane Kotetsu reo lên.

Cậu chỉ mong được hai phần ba Moyu, ai ngờ lại được chính Moyu dạy, quá sức mong đợi.

Cả lớp ồ lên vui sướng, Moyu làm thầy giáo Thể thuật là tin quá tốt lành với họ.

"Mọi người trật tự một chút, đừng kích động quá, ra tập luyện thôi." Moyu cười nói.

Sau đó Moyu dẫn lớp 1-1 ra bãi tập luyện.

Cảm nhận không khí đi học nhẹ nhàng quen thuộc, vài học sinh cảm thán:

"Kỳ nghỉ dài quá, cả tháng trước tớ đã nhớ giờ học của thầy Moyu rồi."

"Đúng vậy, nghỉ lâu quá cũng chán, tớ nghỉ nửa tháng là thấy ngán lắm rồi."

Nghe bạn bè bàn tán, Hagane Kotetsu và Kamizuki Izumo không khỏi cảm thấy người với người đúng là chẳng ai giống ai. Tổng số ngày nghỉ của cả hai cộng lại có lẽ chỉ bằng nửa tháng của người khác.

"Thầy Tanimura trước đây còn bảo Thể thuật khác Nhẫn thuật, không dạy kỹ được. Tớ thấy thầy Moyu đây có phải là quá cẩn thận rồi không."

Vì là buổi đầu tiên thầy dạy Thể thuật, các học sinh vô thức so sánh Moyu với Tanimura Nion.

"Mọi người nghiêm túc luyện tập, tan học rồi bàn tiếp." Moyu ôn tồn nhắc nhở.

Học kỳ này lớp 1-1 do một mình thầy phụ trách, lý thuyết lẫn thực hành Thể thuật và Nhẫn thuật đều do Moyu dạy.

Moyu muốn rèn đúc ra một lớp học mạnh nhất, vừa có thể kiếm điểm thưởng hệ thống, vừa chứng minh giá trị của mình trong việc giảng dạy.

Nếu là Tanimura Nion, họ sẽ vừa luyện vừa cãi, nhưng người nói là Moyu, tất cả im bặt ngay, cố gắng luyện tập.

[Giảng dạy hoàn thành]

【Đánh giá: A】

【Khen thưởng: Thống Thiên Cước】

Moyu hình dung trong đầu những ký ức luyện tập liên quan đến Thống Thiên Cước.

Cậu nhớ đây là Thể thuật của Tsunade, mười phần giản dị tự nhiên, chủ yếu là dùng sức mạnh, một cước có thể giẫm nứt mặt đất.

Nhưng Thể thuật nhìn đơn giản này thực ra không hề đơn giản, cần kỹ xảo bộc phát Chakra đặc thù, Kỹ xảo này có thể tăng lực lượng lên rất nhiều, có thể gọi là "Quái Lực”.

Phần thưởng coi như không tệ, cậu lại nắm giữ thêm một kỹ xảo Chakra, mà còn có thể truyền cho Nohara Rin.

Tuy là Thể thuật, nhưng Thống Thiên Cước không hợp với Maito Gai, vì kỹ xảo này đòi hỏi khả năng khống chế Chakra cao, cần thao tác Chakra hoàn toàn tinh tế.

"Buổi chiều học lý thuyết ở giảng đường lớn, ngồi theo bậc thang." Trước khi đi, Moyu nhắc nhở.

"Giảng bài? Giảng gì ạ?" Các học sinh có chút hoang mang. Họ để ý thấy trong thời khóa biểu có đánh dấu giờ học lý thuyết phải đến giảng đường, nhưng không rõ vì sao phải thế.

"Buổi chiều bốn lớp học chung, sẽ có cả học sinh lớp 2, lớp 3, lớp 4." Moyu giải thích.

"Nhiều người học chung thế, chẳng phải sẽ rất náo nhiệt sao?" Vài học sinh cảm thấy cũng hay.

"Chẳng phải giống hồi huấn luyện đặc biệt sao." Kamizuki Izumo thấy quen quen.

Moyu không giải thích nhiều, thực ra chỉ là bốn lớp học chung, chẳng có gì đặc biệt.

Kiểu giảng bài này càng đòi hỏi học sinh tự giác, vì quá đông nên thầy giáo không quản hết được, không thể để ý hết tất cả mọi người.

Đương nhiên, đó là ở thế giới trước của Moyu, ở đây thì khác, thầy giáo là ninja, là những người phi thường.

Moyu không biết những thầy giáo khác nghĩ gì, cậu thì thấy giờ học lý thuyết sẽ không khó quản lắm.

"Kotetsu, Izumo, hai cậu bảo huấn luyện đặc biệt là gì thế, sao tớ thấy hai cậu mạnh lên nhiều vậy?" Sau giờ học, vài học sinh quen Hagane Kotetsu và Kamizuki Izumo lên tiếng hỏi.

Một học kỳ có hai kỳ thi, lại còn ngày ngày học cùng nhau, là bạn học cùng lớp nên họ nắm khá rõ thực lực của nhau. Mà Hagane Kotetsu và Kamizuki Izumo tiến bộ rất nhiều, dễ dàng nhận ra.

"Hồi nghỉ, thầy Moyu tổ chức một kỳ huấn luyện đặc biệt mùa hè, dẫn bọn tớ với một đám học sinh năm tư đi huấn luyện năm tuần." Hagane Kotetsu giải thích.

"Trong đó chủ yếu là học sinh năm tư, kiểu như bọn tớ, cả khối chỉ có tám người qua được thôi.” Nói câu này, Hagane Kotetsu hơi ngẩng cao đầu.

Tuy điểm thực chiến của cậu trong lớp không lọt top 3, nhưng so với các khối khác thì cậu lọt top 8.

Có người tỏ vẻ ngưỡng mộ, cũng có người cảm thấy thế thì mệt quá, vừa nghỉ chưa được bao lâu đã phải huấn luyện như ngủ đông, huấn luyện xong chưa bao lâu lại phải khai giảng.