Logo
Chương 146: Kế hoạch cải tiến

Lại một buổi chiều thứ Bảy, Moyu mang theo bản kế hoạch thực tập sinh đến nhà Asuma.

Đến nơi, cậu không thấy Sarutobi mà chỉ có phu nhân của ông, Sarutobi Biwako. Moyu không ngạc nhiên, giờ này thường thì Đệ Tam không có ở nhà. Ông thường về muộn hơn.

"Biwako phu nhân, tôi dẫn Asuma đi luyện tập." Moyu nói.

"Moyu sensei, làm phiền thầy rồi." Sarutobi Biwako mỉm cười đáp.

Dù chưa nói chuyện nhiều với Moyu, bà vẫn thường nghe Sarutobi và Asuma nhắc đến cậu, biết cậu là một người thầy tốt.

"Moyu sensei, hôm nay vẫn là luyện tập biến hóa thuộc tính và Hào Long Hỏa thuật ạ?” Asuma hỏi.

"Ừm, tu hành biến hóa thuộc tính rất quan trọng. Khi nào em luyện tập kha khá, ta sẽ dạy em cái khác." Moyu trả lời, cậu đã có kế hoạch luyện tập cho Asuma.

Moyu hiểu rõ một điều, Sarutobi sẵn lòng đưa cậu từ Căn Bộ ra ngoài, chắc chắn có sự tác động của Asuma.

Hiện tại, Asuma là cầu nối giữa Moyu và Sarutobi. Chỉ cần dạy dỗ Asuma thật tốt, sau này Moyu ở Làng Lá sẽ không gặp khó khăn.

Tuy mục tiêu của Moyu không chỉ là sống tốt ở Làng Lá, nhưng cậu cần thời gian để phát triển, cần lợi dụng Sarutobi để tranh thủ thời gian đó.

Vì vậy, Moyu xem Asuma như một đệ tử thân cận mà dạy dỗ. Ngoại trừ những thứ chưa thể công khai, Moyu đã đốc lòng dạy Asuma.

"Nếu Moyu sensei giỏi cả Phong Độn thì tốt, luyện xong Hỏa Độn em muốn học Phong Độn." Asuma tiếc nuối nói.

Cậu nhớ Moyu đã biết Thủy Độn và Hỏa Độn. Thường thì một Thượng Nhẫn chỉ học hai loại thuộc tính nhẫn thuật, nên cậu cho rằng Moyu cũng chỉ biết hai loại.

"Phong Độn à, cũng được thôi, chỉ cần ta học được trước khi dạy em là được." Moyu cười nói.

"Moyu sensei, câu này ngầu quá!" Asuma có chút cảm động, vì thầy phải học trước rồi mới dạy học sinh.

"Có lẽ chỉ là nói suông thôi, dù sao ta cũng không có nhiều kinh nghiệm với Phong Độn, không biết có học được không." Moyu không nói chắc chắn.

"Có lẽ Moyu sensei là thiên tài Phong Độn cũng nên." Asuma vừa cười vừa nói, cậu thực lòng hy vọng như vậy.

Vì Asuma cảm thấy thầy chỉ đạo Thượng Nhẫn của cậu còn kém xa Moyu.

Nếu Moyu không phải đến trường Nhẫn Giả, Asuma đã muốn Đệ Tam chi nhiều tiền hơn để mời Moyu ngày ngày dạy cậu.

Dạy Asuma đến trưa, Moyu đưa cậu về nhà và gặp Sarutobi ở đó.

"Đệ Tam Hokage đại nhân, đây là bản kế hoạch chỉ tiết về thực tập sinh Ninja mà trước đó tôi đã trình bày." Moyu đưa tài liệu cho Sarutobi.

Sarutobi gật đầu nhận lấy.

"Mười vị trí đầu về điểm thực chiến của năm thứ tư, chia thành năm tổ tiến hành thực tập, chọn Giáo Sư ưu tú có thực lực mạnh làm thầy hướng dẫn, giới hạn nhiệm vụ cấp D và C trong thời gian thực tập..." Sarutobi ngậm tẩu thuốc và nhanh chóng xem hết tài liệu.

Sarutobi trầm ngâm một lát, rồi nói:

"Moyu, cậu quá bảo thủ rồi. Năm thứ tư có hơn ba trăm học sinh, học sinh ưu tú đâu chỉ mười lăm người đứng đầu, tăng gấp đôi nữa vẫn còn người không được tạo điều kiện.

Ngoài ra, ta thấy thời gian thực tập có thể kéo dài hơn, không chỉ kỳ nghỉ học kỳ hai, mà cả học kỳ ba cũng không cần đến trường, dành thời gian thực tập. Một tháng quá ngắn, học sinh không được rền luyện."

Đúng như Moyu dự đoán, Đệ Tam còn thấy ít người. Nhưng việc thực tập cả học kỳ ba khiến Moyu hơi bất ngờ.

Nếu thực tập cả học kỳ ba thì coi như tốt nghiệp sớm một học kỳ.

"Tôi sẽ về sửa lại và trình ngài xem sau." Moyu khiêm tốn đáp.

Dù là thêm người hay kéo dài thời gian thực tập, Moyu đều thấy không vấn đề, thậm chí có lợi cho học sinh.

Cậu nghĩ, với trình độ dạy của trường Nhẫn Giả, ba mươi người đứng đầu học kỳ cuối cũng khó học thêm được gì. Chỉ bằng ra ngoài làm quen với nhiệm vụ, học nhẫn thuật từ các thầy Trung Nhẫn ưu tú.

Tất nhiên, điều kiện tiên quyết là thực hiện nhiệm vụ không liên quan đến chiến tranh. Trên chiến trường, ngay cả nhiệm vụ hậu cần cũng không an toàn.

Moyu cảm thấy với tình hình hiện tại, chắc không đến mức đưa loại thực tập sinh này ra chiến trường. Nếu thật sự như vậy thì không chỉ ba mươi vị trí đầu, mà là toàn bộ học sinh năm tư.

Và nếu thật đến thời điểm đó, thực tập hay không cũng không quan trọng, trường có thể phát bằng tốt nghiệp luôn. Chỉ cần Làng Lá muốn thì việc này rất dễ dàng.

Chiều tối Chủ nhật, Obito và Shisui có trận chiến cuối cùng của giai đoạn một.

"Bắt đầu từ ngày mai có thể cường hóa Chakra bằng Hô Hấp Pháp, nhưng không được dùng nhẫn thuật." Moyu nói.

"Trận cuối cùng à, em rất muốn thắng một lần." Obito bừng bừng khí thế.

Suốt một tuần, cậu và Shisui đã giao đấu không biết bao nhiêu trận, và Obito chưa thắng trận nào.

Obito cuối cùng cũng hiểu vì sao Moyu nói cậu hiện tại không thắng được Kakashi. Theo lời Moyu, Shisui hiện tại không dùng Sharingan cũng khó thắng Kakashi.

Shisui không Sharingan không bằng Kakashi, còn cậu ngay cả không dùng Sharingan và nhẫn thuật cũng đánh Shisui chật vật, đừng nói là Kakashi mạnh hơn.

Trong trận cuối cùng, Obito thể hiện sự kiên trì cực độ, giao chiến thể thuật với Shisui rất lâu. Đến khi rơi vào thế yếu cực lớn, cậu mới dùng Toàn Tập Trung Hô Hấp để phản công.

Shisui chọn cách dùng Hô Hấp Pháp đối đầu trực tiếp. Hô Hấp Pháp của Obito mạnh hơn, bù đắp cho những thiếu sót của cậu, nhưng cũng không thể đảo ngược tình thế khi trạng thái Toàn Tập Trung Hô Hấp kết thúc, mà chỉ làm dịu đi thế yếu.

May mắn là cả hai đều dùng Toàn Tập Trung Hô Hấp, trạng thái giống nhau, Obito không rơi vào thế yếu lớn hơn.

Ngay lúc sắp kiệt sức, sự bất cam tâm trong lòng bùng nổ. Obito đột phá giới hạn và một lần nữa tiến vào trạng thái Toàn Tập Trung Hô Hấp khi thể lực gần như cạn kiệt.

"Đây là hơi thở cuối cùng của em!" Obito cảm nhận được sức mạnh bùng nổ, trong lòng phảng phất có ngọn lửa hừng hực thiêu đốt.

Được toàn tập gia trì, Obito đánh Shisui liên tục lùi bước.

Nhìn Moyu đang quan chiến, Shisui nắm chặt tay, nhịp hô hấp đột nhiên biến đổi. Cậu cũng lại lần nữa tiến vào trạng thái toàn tập, trực tiếp bắt lấy nắm đấm của Obito.

"Obito, tuy em rất muốn thắng, nhưng anh sẽ không thua." Shisui bắt đầu phản kích.

Dựa vào thực lực tổng hợp ưu tú hơn, cuối cùng Shisui vẫn bảo toàn chiến tích bất bại, còn Obito không thể hoàn thành Zero đột phá.

Moyu nhìn hai người tiến bộ và hài lòng gật đầu. Chiến đấu đột phá quả là có lý.