[ Tính danh: Sarutobi ]
【 Chakra: 170000 】
【 Tiềm lực: S 】
【 Đánh giá: Thiên phú nhẫn thuật cao, am hiểu Tổ Hợp Nhẫn Thuật. Nhẫn thuật đơn tính chất có lẽ không sánh bằng Huyết Kế Giới Hạn. Nếu ta đồng thời thi triển năm loại biến hóa tính chất nhẫn thuật cao cấp, các hạ sẽ ứng phó ra sao? 】
"Đệ Tam Hỏa Ảnh đỉnh phong." Nhìn chuỗi Chakra toàn số 0 kia, Moyu rời văn phòng mà lòng vừa kinh ngạc, vừa có chút ngưỡng mộ.
Dù sao đây cũng là một trăm bảy mươi nghìn Chakra, nhiều hơn Minato hắn thấy lần trước tận mười ba vạn.
Nhưng Minato hiện tại mới mười tám, so sánh một ninja trung niên đang ở đỉnh phong với một ninja đang trưởng thành thì không có nhiều ý nghĩa.
"Về rồi viết báo cáo thế nào đây..." Sau kinh ngạc, Moyu đã nghĩ đến việc viết báo cáo cho Danzo.
Không có thời gian cân nhắc kỹ chỉ là cái cớ. Hắn tuy bận, nhưng không đến mức một tuần không rút ra được chút thời gian chỉ dạy Asuma.
Moyu cảm nhận được Đệ Tam đang cố lấy lòng hắn, nếu không đã chẳng nói gì về Thượng Nhẫn đặc biệt ưu tú làm giáo sư.
Nhưng thành ý của Đệ Tam quá ít, không có lợi lộc gì, chỉ toàn bánh vẽ.
Nếu Đệ Tam vạch trần thân phận Căn Bộ của hắn ngay khi hắn bước vào văn phòng, hỏi hắn có muốn theo phe Đệ Tam hay không, chắc chắn Moyu đá văng Danzo mà theo Đệ Tam luôn.
Nhưng bây giờ Đệ Tam còn chưa công khai thân phận của hắn, xem ra còn đang do dự, đúng là lão già dâm dê giả bộ.
Nếu hắn đáp ứng ngay, phía Danzo sẽ không có lợi lộc gì, thà cứ kiếm cớ tạm thời không trả lời, ném vấn đề này cho Danzo.
Còn việc Đệ Tam có thể không biết thân phận của hắn hay không, Moyu chỉ có thể nói là không phải không có khả năng, nhưng khả năng này rất thấp.
Căn Bộ dù sao cũng là một tổ chức không ra gì, nếu Đệ Tam đến cả việc ninja Căn Bộ vào trường ninja cũng không biết, thì chức Hỏa Ảnh và Hiệu Trưởng này cũng chỉ là làm cho vui.
Trở lại văn phòng, các giáo viên tò mò hỏi Moyu.
"Thầy Hanyu, Đệ Tam đại nhân gọi thầy lên làm gì thế? Khen ngợi ạ?" Aya Ueda hiếu kỳ hỏi.
"Chắc vậy, dù sao kỳ thi lần này thành tích tốt như thế, mà thầy lại là giáo viên mới, thầy Hanyu giỏi thật." Isamu Ikeya cảm thán, anh ta đã phục Moyu rồi.
"Chắc là khẳng định thành quả giảng dạy của tôi thôi." Moyu ngồi xuống lấy giấy bút, ngẫm nghĩ rồi nói.
"Khi nào mình mới được Đệ Tam đại nhân khẳng định nhỉ." Kimura Shiren chỉ cảm thấy người với người khác biệt một trời một vực.
Anh ta vẫn nhớ Moyu lúc mới đến còn ngây ngô, không ngờ nhanh như vậy đã vượt mặt anh ta về thành tích giảng dạy.
"Chỉ cần năng lực bản thân đủ để dạy học sinh là được." Moyu vừa luyện thư pháp vừa nói.
"Thầy Moyu, có thể phiền thầy chiều nay dạy thay tôi được không, tôi có chút việc." Isamu Ikeya rót cho Moyu một ly nước rồi nói.
"Được thôi, chiều tôi rảnh." Moyu gật đầu đồng ý.
"Thầy Hanyu, tôi hiểu vì sao mấy học sinh kia đều thích thầy rồi.” Isamu Ikeya vội vàng nói cảm ơn.
"Sugito này, cho tôi mượn ít tiền, lúc nào phát lương tôi trả lại anh." Ngay sau đó Isamu Ikeya nói với Kimura Shiren.
Ban đầu anh ta muốn mượn Moyu, nhưng nghĩ lại việc đã nhờ Moyu dạy thay nhiều lần như vậy, nên ngại.
"Cậu muốn mượn bao nhiêu?" Kimura Shiren hỏi, anh ta và Isamu Ikeya cũng coi như bạn cũ, mượn ít tiền không sao.
"Tám vạn hai là được." Isamu Ikeya ngẫm nghĩ rồi nói.
"Tám vạn hai, cậu định mượn đi làm gì?" Tay Kimura Shiren đang chuẩn bị lấy tiền thì dùng lại.
Lương một tháng của giáo viên trường ninja của họ cũng chỉ mười vạn, Isamu Ikeya đây là mượn hơn nửa rồi còn gì.
Tuy nói không phải là không thể mượn, nhưng cũng phải hỏi rõ ràng.
Moyu cũng hơi liếc mắt, Hỏa Ảnh thiết lập là một lượng tương đương mười yên, cho nên Isamu Ikeya mượn tám vạn hai tương đương với tám mươi vạn yên Nhật.
Với những ninja mạnh mẽ thì có lẽ chẳng đáng gì, nhưng với một trung nhẫn làm giáo viên thì không phải là ít.
"Hẹn hò chứ sao, tôi không lẽ mời người ta ăn mì gói à?" Isamu Ikeya giải thích.
"Cậu không định đem hết lương đi hẹn hò đấy chứ?" Kimura Shiren nhìn Isamu Ikeya bằng ánh mắt nhìn kẻ ngốc.
"Cái gì mà đem hết lương đi hẹn hò, chẳng lẽ hẹn hò không phải là tiêu cho bản thân à, tôi cũng phải ăn chứ bộ." Isamu Ikeya cố giải thích.
"Thôi đi, nếu cậu có một mình, cậu có chịu vào mấy nhà hàng cao cấp kia ăn cơm không?" Aya Ueda châm chọc.
Cô ta đã nhắc nhở Isamu Ikeya từ lâu, nhưng khuyên không được.
"Cô ta căn bản không thích cậu, chỉ coi cậu là cái ví thôi.” Aya Ueda cố gắng khuyên Isamu Ikeya tỉnh ngộ.
"Sao có thể, hôm trước cô ấy còn gọi tôi là anh Ikeya mà." Isamu Ikeya lộ vẻ si mê rồi phản bác.
"Tám vạn hai một tiếng, tôi cũng gọi được, có chắc là gọi được tình yêu không." Aya Ueda mặt không cảm xúc nói, gọi một tiếng anh cũng không mất miếng thịt nào.
"Cậu lại..."
"Thôi được rồi, cho cậu mượn, nhớ để lại chút tiền ăn cơm." Kimura Shiren thở dài rồi cuối cùng vẫn đưa tiền cho Isamu Ikeya.
Nghe Kimura Shiren đồng ý cho vay, samu Ikeya chẳng buồn để ý đến Aya Ueda đang mỉa mai, vội vàng cảm ơn Kimura Shiren rồi rời phòng làm việc.
Moyu nghĩ thầm, nếu Hỏa Ảnh cũng có cái nhìn thiển cận, quay lại những buổi thường nhật trong văn phòng của Isamu Ikeya thành một series video, biết đâu lại hot, như vậy thì đâu thiếu tiền.
Đang nghĩ ngợi lung tung, Moyu nhanh chóng tập trung luyện thư pháp, đến gần giờ học mới dừng bút đến phòng học.
Moyu vừa vào phòng học, học sinh đã bắt đầu hưng phấn.
"Tuyệt vời, lại là thầy Moyu đến dạy nhẫn thuật."
"Lần trước học xong khóa của thầy Moyu, Biến Thân Thuật của em tỉnh xảo hơn hẳn, hy vọng lần này thầy giảng kỹ về Phân Thân Thuật."
Moyu đảo mắt nhìn một vòng, tốt lắm, Obito lại vắng mặt.
Moyu vào lớp được năm phút, Obito mới xông vào lớp với vẻ mặt hối hả.
Thấy Moyu đứng trên bục giảng, Obito hơi trợn tròn mắt.
Cậu ta nghĩ mình đâu phải ngày nào cũng đi muộn, sao cứ có cảm giác lần nào đi muộn cũng gặp Moyu dạy thay, chẳng phải làm giảm hình tượng của cậu ta trong mắt Moyu hay sao?
"Thầy Moyu, em..." Obito định giải thích gì đó.
"Ngồi xuống đi." Moyu ra hiệu Obito ngồi xuống, rồi theo yêu cầu của phần lớn học sinh bắt đầu dạy Phân Thân Thuật.
"Đáng ghét thầy Ikeya, sao không báo sớm là thầy Moyu sẽ dạy thay chứ!" Obito nắm tay tức tối.
Giờ giải lao, Moyu gọi Obito và Maito Gai lên hỏi thăm về thành tích kỳ thi.
"Đạt tiêu chuẩn ạ!" Obito và Maito Gai ngẩng cao đầu đồng thanh nói.
Moyu hỏi kỹ hơn thì phát hiện hai người họ đạt tiêu chuẩn là do vừa đủ điểm liệt, điểm trung bình là sáu mươi, họ vừa vặn được ba mươi.
"Không hiểu sao lần này thành tích có tiến bộ so với trước, ban đầu em còn nghĩ là hai mươi lăm điểm cũng không đạt được." Obito gãi đầu nói, cậu ta cũng cảm thấy mình giỏi thật.
"Có thể là do thầy Moyu đến dạy thay." Maito Gai nói.
Dù là người khó tiếp thu như cậu ta cũng cảm nhận được sự khác biệt rõ ràng giữa Moyu và giáo viên của mình.
"Hả? Vậy lần sau chẳng phải còn phải cao hơn nữa sao?" Obito trợn tròn mắt, cao hơn nữa thì cậu ta chịu không nổi.
"Đạt tiêu chuẩn là yêu cầu cơ bản nhất của tôi với các em, nếu không làm được thì phải nghe theo sắp xếp của tôi." Moyu nở nụ cười hiền lành.
Nếu đạt tiêu chuẩn cũng không được, đoán chừng đến lúc đó phần thưởng còn thấp hơn nữa.
Obito và Maito Gai nhìn nụ cười của Moyu, lại nhớ đến nỗi kinh hoàng bị xoắn xuýt bài tập, trong nháy mắt rùng mình, vội vàng hứa lần sau cũng sẽ đạt tiêu chuẩn.
Moyu về đến nhà, viết xong báo cáo rồi gửi đi. Không lâu sau, Căn Bộ liền trả lời.
(Chỗ này bị lược bỏ vì không liên quan đến nội dung chương)
