"Moyu sensei, khi nào thì chúng ta bắt đầu luyện tập biến đổi thuộc tính chakra vậy? Dạo gần đây em toàn đọc cuốn sổ tay thầy đưa thôi, muốn thực hành luôn cho biết." Obito vừa đi đi lại lại bên bờ sông nhỏ vừa hỏi.
Ngày nào cũng leo cây, lội nước chán chết đi được!
Mà cuốn sổ tay biến đổi thuộc tính chakra của Moyu quả thực đã cho cậu rất nhiều gợi ý, cậu cảm giác Hỏa Độn của mình sắp thành rồi.
"Thấy lội nước chán à? Tưởng luyện gần xong rồi cơ đấy?" Moyu mỉm cười hỏi.
"Vâng vâng." Obito gật đầu lia lịa, cậu đã có thể chạy chậm trên mặt nước rồi.
"Vậy được, để thầy kiểm tra trình độ của em xem sao, tiện thể giúp em làm cho việc lội nước thú vị hơn một chút." Moyu nhanh chóng kết ấn, chakra bùng nổ.
"Thủy Độn – Thủy Long Đạn Chi Thuật!"
Một con thủy long khổng lồ nhanh chóng hình thành, quẫy mình trong dòng sông nhỏ, khiến mặt nước yên ả bỗng trở nên dữ dội, thỉnh thoảng lại tạo ra những con sóng lớn.
"Ụm...ụm..." Obito sơ ý một chút, cắm thẳng mặt xuống nước, uống no một bụng.
Moyu lập tức kéo Obito lên bờ, cười nói: "Thấy chưa, em vẫn chưa luyện đến nơi đến chốn đâu."
"Moyu sensei, thầy làm đột ngột thế ai mà chịu nổi!" Obito lầm bầm.
Đằng này còn có bạn học với hậu bối gia tộc ở đây, cậu còn sĩ diện chứ.
"Vậy em thử lại lần nữa xem." Moyu cười nói.
Lội nước đòi hỏi ninja phải kiểm soát chakra liên tục và ổn định, có Thủy Long Đạn quấy nhiễu gây mất tập trung, còn phải né tránh bọt nước nữa, nếu trong tình huống đó mà vẫn giữ được thăng bằng và điều khiển chakra ổn định thì chứng tỏ khả năng kiểm soát chakra không tệ.
Miệng Obito thì cứng, nhưng thực lực lại không cứng bằng, chưa được mấy phút đã lại rơi tõm xuống nước.
"Tại hôm nay em đi giày không vừa chân thôi, ảnh hưởng đến phát huy." Obito vừa phun nước trong miệng ra vừa giải thích, rồi cởi giày vứt lên bờ, đi chân trần trên mặt nước.
Moyu chỉ cười chứ không nói gì.
Một lát sau, Obito lại ngã xuống nước.
"Ài, chắc là hôm qua em đọc sách khuya quá, hôm nay không có tinh thần, thảo nào mà sai sót liên tục."
Obito vươn vai, bẻ cổ, xắn tay áo lên, ánh mắt trở nên nghiêm túc, nói: "Lần này em nghiêm túc đó."
Tùm!
Âm thanh rơi xuống nước lại vang lên.
Moyu nhanh chóng kéo Obito lên, Obito hai mắt vô thần, mặt mất hết biểu cảm, không nói một lời.
"Obito ca, không sao đâu, em biết anh muốn tập bơi nên mới vậy mà." Shisui an ủi.
Obito che mặt, nói: "Shisui, em lên đi, để anh một mình lát nữa là ổn thôi."
"Có phải em cảm thấy mình thể hiện kém quá không?" Moyu ngồi xổm xuống bên cạnh Obito, mắt nhìn về phía xa xăm chứ không nhìn cậu.
Người ta thường nói, không có so sánh thì không có đau thương.
Khi Obito còn chưa bắt đầu huấn luyện khả năng kiểm soát chakra thì Shisui đã bắt đầu rồi.
Hơn nữa Shisui tiến bộ rất nhanh, vừa mới bắt đầu đã bỏ qua leo cây, sau đó đến lội nước cũng rất dễ dàng, dù có Moyu quấy nhiễu thì cậu vẫn có thể trụ được trên mặt nước rất lâu.
Có Shisui, người em họ thể hiện xuất sắc như vậy, Obito mới phải mạnh miệng, cậu thừa nhận mình có thể không bằng Shisui, nhưng không thể kém nhiều đến thế được.
"Thật ra tuần trước, chiều cuối tuần thầy rời đi là vì đến nhà Hokage làm gia sư." Moyu nói.
"Hokage có một thằng con trai út, chắc em cũng biết nó, Sarutobi Asuma, chỉ hơn em một khóa."
Obito gật đầu, cậu biết Asuma.
"Khi nó luyện tập lội nước, thầy cũng dùng Thủy Long Đạn để quấy nhiễu, đến trưa nó phải ngã xuống nước ít nhất mấy chục lần, cuối cùng thì đến lần cuối cùng, nó đã trụ được năm phút."
"Asuma mà lại..." Obito không ngờ rằng Asuma, học sinh ưu tú của Nhẫn Giả Học Viện, lại thảm đến vậy, mà lại còn kiên trì đến tận trưa trong tình cảnh thảm hại đó.
Obito bắt đầu nhìn Asuma bằng con mắt khác, trước đây quen biết cậu ta, cậu không hề nhận ra Asuma lại kiên trì đến thế.
"Sensei, em biết rồi, em nghỉ ngơi xong rồi, bắt đầu luyện tập thôi!" Obito hít sâu một hơi, thần thái tươi tỉnh nói.
Asuma còn kiên trì được, tại sao cậu lại không thể chứ? Mục tiêu của cậu là phải đánh bại Kakashi trước mặt Rin để giành lấy vị trí số một kia mà!
"Ăn chút gì rồi luyện tiếp đi." Moyu đưa cho Obito phần bánh đã mua trước đó.
"Vâng, cảm ơn sensei!" Obito hô lớn đầy tinh thần, nhanh chóng ăn hết bánh rồi lội xuống sông.
[Bạn tặng bánh cho đệ tử Anko, do đệ tử vô cùng cảm kích nên kích hoạt khen thưởng bạo kích, nhận được kỹ năng Đầu Bếp]
【Đầu Bếp: Người chế biến món ăn ngon đến mức có thể tạo ra ảo giác】
"Thế mà lại ra kỹ năng, còn là kỹ năng sinh hoạt nữa chứ." Moyu có chút kinh ngạc.
Tuy nói Bậc Thầy Truyền Đạo ra đồ ngẫu nhiên lúc thẳng lúc cong, Maito Gai thì có thể cho ra tinh thông biến đổi thuộc tính nước, nhưng Obito lại cho ra Đầu Bếp thì cậu hơi khó hiểu.
Dù sao thì Moyu cũng vui, vì nhìn từ phần giới thiệu kỹ năng thì kỹ năng này rất mạnh.
Nấu ăn ngon là một điểm cộng tất lớn.
Nếu cậu có kỹ năng này sớm hơn, có lẽ cậu đã có thể ngụy trang là thiết bị nấu ăn ở nhà bị hỏng, sau đó đến nhà Minato nấu ăn, thể hiện kỹ năng nấu nướng siêu phàm, có lẽ Kushina và Minato đã chủ động kết bạn với cậu.
Cũng có thể nhanh chóng tăng thiện cảm của đệ tử, ai mà không thích một người thầy vừa dạy giỏi vừa nấu ăn tuyệt đỉnh cơ chứ.
Sau khi các đệ tử hoàn thành huấn luyện, Moyu trở về khu trung tâm Konoha sớm hơn, cậu muốn thử xem món ăn mình làm ra với kỹ năng mới rốt cuộc ngon đến mức nào.
Moyu chọn hai món, một là cơm chiên trứng, hai là tempura chiên.
Cơm chiên trứng thì trước đây cậu cũng biết chiên, cậu thích ăn đồ có trứng gà, còn tempura chiên thì cậu chưa làm bao giờ.
Ngay từ khi cầm quả trứng gà lên, Moyu đã cảm thấy một nguồn sức mạnh huyền diệu, tuy rằng quy trình vẫn giống như trước, nhưng mọi thứ đều vừa vặn.
Sau khi chiên xong cơm chiên trứng, nhìn những hạt cơm tơi vàng óng ánh, lấp lánh ánh kim, Moyu có chút thất thần.
Cậu nghĩ bụng mình đâu có cho bột huỳnh quang vào đâu, sao lại cảm giác như nó phát sáng vậy.
Moyu cầm thìa nếm thử một miếng, trứng gà mềm mại, cơm dẻo thơm, hành lá thơm lừng, tất cả bùng nổ trong miệng, cậu chưa bao giờ được ăn món cơm chiên trứng nào ngon đến vậy.
Moyu thậm chí còn mơ hồ thấy một con gà khỏe mạnh đang chạy nhảy trên bãi cỏ, tự do và hạnh phúc đến lạ.
"Thật sự là ngon đến mức sinh ra ảo giác." Moyu lắc đầu, nhanh chóng tỉnh táo lại.
Moyu thay một cái nồi khác, bắt đầu chuẩn bị chiên tempura.
Trước tiên cậu làm bột áo, sau đó cho dầu vào nồi đun nóng, nhúng những con tôm đã sơ chế vào bột áo rồi cho vào nồi chiên.
Rất nhanh, lớp vỏ tempura bắt đầu chuyển màu, một mùi thơm đặc trưng của đồ chiên lan tỏa khắp căn bếp, bay xa.
Moyu dụa vào cảm giác vớt tempura ra, sau đó để vào đĩa, bưng lên bàn.
Khi Moyu gắp một miếng tempura định nếm thử thì tiếng gõ cửa vang lên.
