Logo
Chương 43: Trận đấu bắt đầu (cầu truy)

Trời chạng vạng tối, khu nhà Uchiha.

"Obito, đừng ăn vội thế, nghẹn bây giờ!"

Nghe bà nói, Obito chậm lại tốc độ ăn, phân trần:

"Bà ơi, con có hẹn đi chơi với bạn."

"Bạn con là Rin bé nhỏ phải không?" Bà của Obito cười tủm tỉm hỏi.

Vì Nohara Rin hay đến tìm Obito chơi, nên bà của cậu cũng biết cô bé.

"Vâng, nhưng còn có cả người khác nữa ạ." Obito vừa ăn vừa đáp.

Ngày mai giải đấu nhẫn thuật thiếu niên sẽ bắt đầu, hôm nay cậu đã luyện tập rất nghiêm túc cả ngày, mệt muốn đứt hơi.

Có lẽ vì ngày mai cậu và Kakashi lại thành đối thủ, nên Rin đã rủ cả hai đi chơi tối nay để thư giãn.

Vì có Kakashi, Obito cũng gọi thêm Maito Gai đi cùng.

"Con ăn no rồi." Ăn xong, Obito lau miệng rồi hớn hở chuẩn bị ra ngoài.

Bà Obito đi theo ra đến cửa, cười nói: "Cố lên nha Obito, bà còn muốn thấy chắt đích tôn nữa đấy."

Obito suýt chút nữa thì vấp ngã, quay lại đỏ mặt kêu lên: "Bà ơi, con còn đang đi học mà."

Tuy trong lòng cũng có ý nghĩ đó, nhưng tuổi cậu bây giờ không khỏi còn quá nhỏ.

Mọi người hẹn nhau ở khu Chủ Thành, gần phố Nam tập hợp.

Khi Obito đến thì thấy cả ba người đã có mặt, cậu là người đến cuối cùng.

"Trên đường gặp một cụ bà cần giúp đỡ, nên con đến hơi muộn." Obito giải thích.

"Cậu đúng là hay gặp các cụ bà thật, lần nào cũng vậy." Kakashi cảm thấy chuyện này có chút khó tin.

"Tớ cũng không biết nữa, nhưng thấy cụ bà cần giúp thì không thể làm ngơ được." Obito cảm thấy hơi oan ức, vì cậu thực sự đã giúp một cụ bà trên đường.

"Thôi được rồi, không sao đâu, chắc là Obito quá tốt bụng, có đôi mắt tinh tường phát hiện ra người cần giúp đỡ ấy mà." Nohara Rin khoanh tay sau lưng, đứng giữa hai người cười dịu dàng nói.

Giải quyết xong chuyện nhỏ, bốn người cùng nhau đi trên phố.

"Đông người quá, hay là Kakashi chúng ta thi xem ai luồn qua đám đông nhanh hơn đi." Maito Gai nhìn dòng người đông nghịt trên đường, không nhịn được lên tiếng.

"Xin kiếu." Kakashi từ chối thẳng thừng, không để Maito Gai có chút ảo tưởng nào, trò thách đấu này quá ngớ ngẩn.

"Hôm nay khu này có tổ chức hoạt động, nên mọi người đổ về đây đông lắm." Nohara Rin giải thích.

Sau đó, Nohara Rin dẫn cả ba đến khu vực tổ chức hoạt động, cả con phố giăng đèn kết hoa, người bán hàng rong tấp nập, còn có những người mặc yukata đi thành nhóm.

"Mọi người nhìn kìa, cá vàng xinh quá!" Nohara Rin phát hiện một quán vớt cá vàng nhỏ, cười nói với mọi người.

"Cô bé, muốn thử không? Chỉ mười lượng là mua được một cần câu rồi." Ông chủ quán nhỏ mời chào.

"Mười lượng à..." Nohara Rin lộ vẻ suy tư, mười lượng thì không đáng gì, nhưng chưa chắc đã vớt được, giấy mỏng thế này rất dễ rách.

"Để tớ thử!" Obito xung phong đi lên trước, đưa tiền cho ông chủ.

Obito nhắm ngay con cá to nhất, đẹp nhất và bơi khỏe nhất, kết quả mới được hai ba lần thì cá chưa vớt được, cần câu đã rách.

"Lại làm!" Obito không nản, thử lại lần nữa, nhưng vẫn thất bại.

Đến lần thứ chín, Nohara Rin trực tiếp ngăn Obito lại, nói: "Thôi bỏ đi, chúng ta đi chỗ khác chơi."

Tám mươi lượng đủ mua một bát mì rồi.

"Nhưng tớ thử nhiều lần như vậy rồi, cũng quen tay hơn trước, giờ bỏ dở chẳng phải quá lỗ sao." Obito do dự nói.

"Để tớ chơi thử xem." Maito Gai xắn tay áo lên, chuẩn bị dùng hết sức một hơi vớt hết cá.

Rắc! Cần câu gãy luôn.

"Để tớ thử xem." Kakashi điềm tĩnh nói, đưa mười lượng cho ông chủ, tiện tay vớt được một con cá vàng.

"Tặng cậu." Kakashi đưa con cá đã được đóng gói cho Nohara Rin.

Nohara Rin vui vẻ cười nói: "Cảm ơn cậu, Kakashi."

Rồi nói thêm: "Cũng cảm ơn Obito và Gai nữa."

Obito đang buồn rười rượi bỗng tươi tỉnh hẳn lên.

Sau đó, bốn người cùng nhau chơi khắp nơi, dùng phi tiêu châm bóng, phân biệt thật giả...

Chơi đến khi đường phố vắng dần, lúc này mới chuẩn bị mua takoyaki rồi ai về nhà nấy.

"Kakashi, cứ chờ đấy, lần này nhất định tớ sẽ giành vị trí thứ nhất." Obito ăn một miếng takoyaki rồi không quên dọa nạt.

"Cậu mà muốn giải nhất thì cứ để tớ lấy về rồi tặng cho cậu." Hôm nay Kakashi đặc biệt thích công kích người khác.

Hai người dọa nhau khiến Maito Gai cũng hừng hực khí thế, nếu có giải đấu thể thuật thiếu niên, nhất định cậu phải rủ Casey đấu một trận cho ra trò.

***

Hôm sau, vì là chủ nhật nên được nghỉ học.

Trận đấu bắt đầu vào buổi chiều, Obito tranh thủ buổi sáng luyện tập lần cuối.

Địa điểm tổ chức giải đấu nhẫn thuật thiếu niên là một con phố thương mại ở khu Chủ Thành Konoha.

Obito nghe nói là do một chủ tiệm Ninja lâu năm đứng ra tổ chức để cổ vũ học sinh Nhẫn Giáo, sau đó mọi người thấy có thể thu hút khách nên cùng nhau góp vốn tổ chức, năm nào cũng có.

"Obito, lần này cậu định dùng nhẫn thuật gì để thi đấu?" Nohara Rin hỏi.

"Hào Hỏa Cầu Chi Thuật." Obito không úp mở mà nói thẳng cho Nohara Rin biết.

"Không phải lần trước cậu dùng Hào Hỏa Cầu trong bài kiểm tra thực chiến sao?" Nohara Rin có chút khó hiểu.

Lần trước Obito thua Kakashi cũng là vì dùng Hào Hỏa Cầu, được 21 điểm, thấp hơn Kakashi 9 điểm.

"Lần này khác, bây giờ Hào Hỏa Cầu Chỉ Thuật của tớ mạnh lắm!" Obito lộ vẻ tự tin, cậu tin rằng Hào Hỏa Cầu của mình chắc chắn sẽ khiến cả trường phải kinh ngạc.

"Ừm, vậy tớ sẽ chờ xem cậu biểu diễn." Nohara Rin cười dịu dàng nói.

"Obito, cố lên nha, đối thủ của tớ, tên kia không dễ đối phó đâu." Maito Gai khoanh tay trước ngực, ra vẻ thâm sâu nói.

"Muốn đánh nhau à?" Kakashi im lặng nãy giờ bỗng lên tiếng.

Sao còn bàn nhau đánh bại cậu ngay trước mặt cậu thế này.

"Kakashi, cậu định dùng nhẫn thuật gì?" Nohara Rin lập tức cười hỏi.

"Chưa nghĩ ra, đến lúc đó dùng bừa một cái, có lẽ sẽ dùng Thổ Lưu Bích." Kakashi ngẫm nghĩ rồi nói.

Lời này không tính là khoe khoang, vì cậu biết rất nhiều nhẫn thuật, loại trận đấu này quả thực có thể dùng tùy ý.

Obito nhìn xung quanh, thấy không ít người quen ở Nhẫn Giáo, còn thấy cả hai người đeo băng bảo vệ trán Ninja.

"Lần này đông hơn lần trước nhiều." Obito nhớ lại trận đấu lần trước nói.

"Vì phần thưởng lớn hơn mà, lần này giải nhất không chỉ có phi tiêu mạ bạc tỉnh xảo, còn có tiền thưởng tám ngàn lượng.” Nohara Rin nói.

"Tám ngàn lượng!" Obito mở to mắt, trong lòng càng quyết tâm giành lấy vị trí số một.

Tám ngàn lượng cơ đấy, dù là mời Rin ăn cơm hay tặng quà đều thoải mái.

"Trận đấu bắt đầu, mời tuyển thủ số một ra sân biểu diễn."