Logo
Chương 50: Thứ nhất món lễ vật (cầu truy)

Hộc... hộc...

Obito thở hổn hển, tay cầm một hộp dài đưa cho Moyu, nói:

"Moyu sensei, em nghe nói thầy thích thư pháp, nên dùng tiền thưởng từ trận đấu để mua tặng thầy một cây bút lông."

Ban đầu, Obito định mua quà cho Nohara Rin, nhưng nghĩ lại thì thấy không ổn.

Đôi khi cậu ta hay mạnh miệng, nhưng không có nghĩa là cậu ta không hiểu chuyện. Nếu không có Moyu tận tâm chỉ bảo, cậu ta làm sao có được hạng nhất? À, không hẳn.

Không chỉ có hạng nhất trận đấu, mà cả lý thuyết lẫn thực chiến đều đạt chuẩn, thoát khỏi cái mác đội sổ, tất cả những thay đổi này đều nhờ vào sự dạy dỗ của Moyu.

Vì vậy, sau khi suy nghĩ kỹ, Obito quyết định mua tặng Moyu một món quà.

Đối diện với chiếc hộp dài được đưa tới, Moyu nuốt lại những lời giáo huấn định nói.

Anh nhận lấy hộp, mở ra xem, khẽ gật đầu, rồi đóng lại, tay trái cầm hộp, tay phải vỗ nhẹ lưng Obito, nói:

"Thầy quả thật thích thư pháp. Thầy rất hài lòng với món quà của em. Em nghỉ ngơi một chút rồi chuẩn bị cho buổi huấn luyện tiếp theo đi."

Đệ tử tặng quà cho mình, mình cũng phải đáp lễ, chứ không thể theo lối suy nghĩ cũ mà thuyết giáo.

Nhìn bộ dạng Obito, có lẽ việc đi học muộn cũng là vì chuyện này.

Cẩn thận chuẩn bị quà cho thầy, kết quả thầy lại trút một tràng giáo huấn, ai mà chịu nổi.

Đương nhiên, cũng có thể chơi ngược lại, sau khi huấn luyện xong thì xin lỗi và cảm ơn, giải thích rằng lúc huấn luyện là sư đồ, còn sau khi kết thúc là bạn bè.

Như vậy, ban đầu tâm trạng có thể là uất ức, không cam lòng, nhưng đến khi đảo ngược tình thế, những cảm xúc này sẽ chuyển hóa thành tích cực, tăng mạnh thiện cảm.

Nhưng hiện tại Moyu không muốn dùng cách này, ít nhất là hôm nay.

Dù sao hôm nay anh đã nhận được món quà đầu tiên trên đời.

"He he, thầy thích là tốt rồi. Mấy thứ thư pháp này em không hiểu, thấy cái này đẹp thì em mua thôi." Obito cười ngây ngô nói.

Ngay sau đó, Obito hít sâu vài lần, đứng lên nói: "Moyu sensei, em khỏe rồi, bắt đầu buổi luyện tập hôm nay thôi."

Thấy Obito hăng hái như vậy, Moyu gật đầu, rồi vẫy tay gọi Maito Gai tới.

"Tiếp theo, chúng ta bắt đầu lại từ đầu với bài huấn luyện ba tuần trước, các em còn nhớ chú?" Moyu mỉm cười hỏi.

Ký ức của Obito dần trở về khoảng thời gian trước khi có đợt huấn luyện đặc biệt cho trận đấu.

"Bị đánh trúng một cái là phải làm thêm một bài tập..." Bị ký ức tấn công bất ngờ, trán Obito toát mồ hôi lạnh, cậu nhớ ra rồi.

Gần hai mươi ngày nay đều luyện tập khống chế thuộc tính chakra, khiến cậu quên mất trước đây mình đã trải qua địa ngục huấn luyện như thế nào.

"Không quên đâu ạ! Nếu không bị đánh trúng thì phải làm 50 bài, mỗi lần bị đánh trúng sẽ được bớt một bài, tối đa là giảm được 40 bài." Maito Gai nhớ lại rồi nói.

Hỏi cậu ta đối thủ trong kỳ thi thực chiến là ai thì có lẽ cậu ta không nhớ, nhưng kế hoạch huấn luyện thì cậu ta vẫn nhớ như in.

"Obito không được dùng nhẫn thuật để chiến đấu, bị đánh trúng một lần thì làm một bài tập." Maito Gai giơ ngón cái lên với Obito, nhắc lại luật lệ cho cậu.

Obito mếu máo nhìn hàm răng trắng bóng của Maito Gai, "Em hiểu rồi, cảm ơn cậu..."

"Sensei, em thấy hình như em đánh giá cao bản thân rồi. Hay là hôm nay mình nghỉ ngơi đi ạ." Obito mềm nhũn chân, ngồi phịch xuống đất, kiếm cớ nói.

Tuy rằng tu luyện mạnh lên rất tốt, nhưng làm bài tập cũng rất khó chịu, cứ để ngày mai đi.

Moyu cười nhẹ: "Nghỉ ngơi à? Đương nhiên là có thể nghỉ ngơi. Đã không thể tu luyện, vậy thì chuyên tâm làm bài đi. Bài tập ở chỗ thầy nhiều vô kể đấy."

Nói rồi Moyu lấy ra một chồng bài thi từ cuộn giấy.

Ngay sau đó, bi kịch học kỳ lại diễn ra.

Obito bật dậy ngay lập tức, vẻ mặt nghiêm nghị nói: "Khó chịu một chút có là gì! Moyu sensei, em cảm thấy em có thể kiên trì được, bắt đầu tu luyện thôi."

Moyu mỉm cười hiền hòa nói: "Không cần phải miễn cưỡng bản thân, nên nghỉ ngơi thì cứ nghỉ ngơi."

"Cảm ơn Moyu sensei đã quan tâm, nhưng kỳ thi cuối kỳ chỉ còn một tháng nữa thôi. Em muốn trả thù Hyuga Hoheto, phải tranh thủ thời gian mạnh lên." Obito biểu lộ sự kiên nghị.

Moyu hài lòng gật đầu, vẫn cầm hộp bút lông trên tay, tay phải vỗ vai Maito Gai, nói:

"Gai, Obito đã quyết tâm như vậy, em phải giúp cậu ấy nâng cao trình độ thể thuật đấy."

Maito Gai ưỡn ngực, nở nụ cười rạng rỡ, nói:

"Moyu sensei, thầy cứ yên tâm, em nhất định sẽ dốc 120% sức lực!"

Nghe được cuộc đối thoại của hai người, Obito: ...

Xem ra hôm nay cậu và não của mình phải có một người chết.

Lời Maito Gai nói không phải là nói suông, cậu ta nói dốc toàn lực là dốc toàn lực.

Trong khi Obito huấn luyện đặc biệt cho trận đấu, Maito Gai vẫn miệt mài rèn luyện thể phách.

Vì có bí dược của hệ thống, Moyu lại tăng cường độ luyện tập cho Maito Gai.

Hơn hai mươi ngày vất vả luyện tập đã mang đến cho Maito Gai sự tiến bộ thật sự về thể chất, tốc độ nhanh hơn, sức mạnh lớn hơn.

Còn thành quả huấn luyện của Obito chủ yếu nằm ở nhẫn thuật, nhưng hiện tại lại huấn luyện không cho sử dụng nhẫn thuật.

Cứ tiếp tục tình trạng như vậy, Obito gần như chỉ bị đánh đơn phương.

May mắn là phiên bản đạp nước cường hóa của Moyu cũng rèn luyện thân pháp cho cậu, nếu không mọi chuyện còn thảm hại hơn.

Trận chiến gần như nghiền ép này cũng giúp Obito nhận rõ thực lực của mình.

Vì giành được hạng nhất giải đấu nhẫn thuật thiếu niên, lại còn đồng hạng nhất với Kakashi, tâm lý Obito có chút dao động.

Nhưng sau khi chiến đấu với Maito Gai, Obito phát hiện ngay cả khi cậu trở lại kỳ thi thực chiến lúc này, cậu cũng không thể chiến thắng Hyuga Hoheto.

Nhẫn thuật của cậu mạnh, nhưng trước sự kết hợp giữa Nhu Quyền và Bạch Nhãn của Hyuga Hoheto, trình độ thể thuật của cậu không đủ để cậu có cơ hội thi triển nhẫn thuật.

Dựa vào tổ hợp Bạch Nhãn và Nhu Quyền, Hyuga Hoheto chỉ cần chiếm được chút lợi thế là Obito sẽ tan tác ngay.

Bạch Nhãn nhìn thấu huyệt đạo chakra, Nhu Quyền ngăn chặn chakra. Một khi bị cuốn vào tiết tấu của Hyuga Hoheto, gần như tương đương với việc thua cuộc.

"Nhưng mà, mấy bài tập này khó thật đấy..." Nhìn những đề mục trước mắt, Obito cầm bút mà lòng muốn sụp đổ.

Đạo lý thì cậu hiểu, nhưng làm bài thật khó quá.

"Ăn cơm trước đi." Moyu đưa hộp cơm cho Obito, sau đó đưa cho Shisui và Maito Gai.

Obito đang sống không thiết sống thì nếm được món ăn Moyu làm, trong nháy mắt cảm nhận được thế giới tươi đẹp, cảm giác như được sống lại.

【Bạn tặng đồ ăn ngon hàng ngày cho đệ tử, đệ tử vô cùng cảm kích, khen thưởng bạo kích, nhận được Chakra + 100】

Quà tặng chứa đựng tâm ý được tán dương, thêm cả buff giờ cơm, chỉ có thể nói là bạo kích nằm trong dự kiến.

Vì Obito bị đánh trúng quá nhiều, để không ảnh hưởng đến hiệu quả huấn luyện, Moyu cho phép Obito làm bài theo giai đoạn, không cần phải làm xong ngay lập tức.

Ngày hôm sau.

Để nâng cao thực lực của lứa học viên, thu được nhiều khen thưởng hơn, Moyu bắt đầu thao tác của mình.

Moyu đầu tiên sử dụng nhẫn thuật khóa thời gian, tiến hành một bài kiểm tra thực chiến trong lớp, sau đó lần lượt đưa ra nhận xét và góp ý.