Đúng lúc này, đệ tử truyền món ăn đã ngự kiếm bay đến.
Nhìn hai món ăn đã hoàn thành, cậu ta liền chuẩn bị mang đi.
Chưa kịp để Lục Hương Quân ngăn cản, món ăn thứ ba của Hứa Sơn đã được xào xong trong chớp mắt!
Lại một vệt kim quang nữa vụt thẳng lên trời!
“Mẹ kiếp, đồ ăn phát sáng rồi!!!”
“Mẹ kiếp, lại nữa rồi!!!”
Đệ tử truyền món ăn và Lục Hương Quân đồng loạt thất thần, nhìn cột sáng mà hét lớn.
Hét xong, cả hai nhìn nhau ngơ ngác.
Đệ tử truyền món ăn ấp úng hỏi: “Lục sư huynh, cái này... chuyện này là sao ạ?”
“Ta còn muốn hỏi ngươi mới đúng!”
“Vậy hắn là ai vậy ạ?? Đệ tử truyền món ăn nhìn Hứa Sơn với vẻ vừa sợ hãi vừa tò mò trước tài nấu nướng thần sầu của y, run rẩy hỏi: “Vị tiền bối này là ai mời đến vậy ạ?”
“Thôi, ngươi đừng bận tâm, mau mang đồ ăn đi đi.”
“Không phải... Ngươi chắc chắn cái thứ này ăn được không? Lỡ ăn vào nổ tung miệng thì sao?!” Đệ tử truyền món ăn vội vàng kêu lên.
Lục Hương Quân liếc nhìn món rau xào, lưỡi đã thèm thuồng: “Chỉ là phát sáng thôi mà, ta thấy cái thứ này có độc đến mấy cũng muốn nếm thử một miếng.”
“Đi đi! Nước sôi lửa bỏng rồi, hơn nữa trong này cũng không hạ độc, chỉ đành làm vậy thôi!”
“Đây toàn là khách của các tông môn khác đấy! Lỡ có chuyện gì chúng ta gánh không nổi đâu, ai sẽ chịu trách nhiệm đây?P”
“Đương nhiên là đầu bếp phải chịu, chẳng lẽ lại muốn ta chịu trách nhiệm sao?” Lục Hương Quân không chút do dự bán đứng Hứa Sơn.
Tám phần là sẽ không có vấn đề gì đâu.
Nguyên liệu thì không có vấn đề, dù sao thứ này chắc chắn không độc, hắn vẫn luôn ở đây trông chừng, hơn nữa lại thơm lết.
Sau một hồi do dự, đệ tử truyền món ăn dậm chân, tiến lên cầm lấy món ăn.
Chỉ là vừa bưng đĩa lên, cả người cậu ta liền cứng đờ tại chỗ, mũi không ngừng hít hà.
Ánh mắt dán chặt vào món ăn trên bàn, không tài nào rời đi dù chỉ một ly.
Lục Hương Quân vội vàng nhắc nhở: “Ngươi đừng có mà tơ tưởng ăn vụng đấy nhé! Mau đi đi!”
Đệ tử truyền món ăn giật mình hoàn hồn, lập tức bưng đồ ăn bay đi.
Nhìn Hứa Sơn vẫn say sưa nấu nướng, Lục Hương Quân chìm vào suy tư.
Tiểu tử này xem ra có chút lai lịch, vừa rồi ở nhà bếp làm món ăn nào cũng ngon tuyệt, giờ lại dùng toàn linh cầm linh quả mà còn cho ra hiệu quả thế này, chắc chắn là có tuyệt chiêu gia truyền gì đó.
Nhưng giờ không phải lúc nghĩ mấy chuyện này, trước tiên cứ phải cho xong chuyện của tông môn đã, lát nữa sẽ hỏi riêng tình hình của y.
Trong đại điện, Tinh Lam Tông tông chủ Diệp Thanh Bích, trong bộ váy dài trắng tinh khôi, thân hình phiêu dật nhẹ nhàng như mây khói, toát ra khí chất thanh lãnh.
Nàng khẽ nâng tay, cùng các vị tân khách đàm tiếu tự nhiên, mãi đến khi nói xong về tâm đắc đột phá mới cất lời: “Hôm nay là lần đầu tiên Tinh Lam Tông thành lập đến nay được nghênh đón nhiều đạo hữu đến cổ vũ như vậy. Tệ Tông lần này đặc biệt chuẩn bị một chút món ăn đặc trưng của Tinh Lam Tông, dùng để chiêu đãi chư vị.”
“Hy vọng chư vị có thể thỏa thích hưởng dụng.”
Các vị tân khách ngược lại không có phản ứng quá lớn, chợt có tiếng xì xào bàn tán.
“Tinh Lam Tông vậy mà mời người làm đồ ăn, ta quả thật đã lâu chưa từng ăn rồi.”
“Ừm, cũng coi như có ý tưởng độc đáo.”
“Món ăn đặc sắc của Tinh Lam Tông? Đây đúng là lần đầu nghe nói. Bọn họ lại còn nghiên cứu cả cái đạo này sao?”
Không lâu sau, các đệ tử nội môn liền bắt đầu lần lượt mang món ăn lên.
Khi thức ăn xuất hiện trong đại điện, các loại mùi hương kỳ lạ, đậm đà, lập tức tràn ngập khắp không gian.
Trong điện, các vị tu sĩ không khỏi chậc chậc tán thưởng.
“Chỉ ngửi mùi thôi đã biết món ăn bất phàm, Diệp Tông Chủ quả thực rất dụng tâm.”
“Ừm... Quả thật lợi hại, các món ăn này đoán chừng còn mạnh hơn linh quả đan dược thông thường không biết bao nhiêu lần, có thể thấy được đã dùng rất nhiều kỳ trân linh thú.”
“Đơn giản là khiến người ta mở rộng tầm mắt, cái cảm giác này bao nhiêu năm rồi chưa từng có.”
Diệp Thanh Bích nghe vậy thì sững sờ.
Thơm đến thế sao?
Vốn nàng chỉ nghĩ làm một chút món ăn bình thường, bày biện cho tinh tế một chút, đơn giản là để chiêu đãi khách đến thăm mà thôi.
Cái đệ tử nấu ăn này có trù nghệ mạnh đến thế sao?
Chuyện này nàng thật sự không ngờ tới, sau khi xong việc nhất định phải trọng thưởng một phen.
Đệ tử Tình Lam Tông không ngừng mang đồ ăn lên, cho đến khi trước mặt mỗi vị khách đều đã được bày một món.
Không ít người đều nhìn chằm chằm món ăn trước mắt, khẽ nuốt nước bọt.
Trong đĩa, thức ăn tỏa ra từng đợt mùi thơm không ngừng xộc thẳng vào mũi.
Tầng sâu nhất của sự thèm ăn đã bị khơi dậy.
Mọi người thật sự chẳng còn tâm trí suy nghĩ chuyện gì khác, chỉ muốn mau chóng động đũa, nếm thử xem món ăn này có mùi vị gì.
Trước mặt Diệp Thanh Bích cũng bày biện đồ ăn, mùi vị ấy tự nhiên cũng quyến rũ nàng.
Âm thầm nuốt nước miếng, Diệp Thanh Bích khẽ nâng tay phải: “Chư vị xin mời dùng, chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện.”
Nàng vừa dứt lời, một gã cự hán cao lớn như tháp sắt liền ôm quyền nói: “Đa tạ Diệp Tông Chủ khoản đãi, Quách mỗ xin không khách khí nữa.”
Diệp Thanh Bích thấy đó là Thương Viêm Tông tông chủ Quách Dương, liền gật đầu ra hiệu.
Quách Dương không chút do dự cầm lấy đũa, gắp món ăn.
Trước mặt hắn bày biện là một đĩa gà xào, nhìn qua, trong lòng hắn cảm thấy có chút kỳ lạ.
Đúng là thịt gà không sai, nhưng lại không phải linh cầm cao cấp gì, hương vị sao có thể quyến rũ đến thế?
Chưa kịp nghĩ nhiều, Quách Dương đã đưa miếng gà vào miệng...
“A ~~ a ~~ ân ~~”
Một tràng âm thanh vô cùng xấu hổ từ miệng hắn phát ra, cả đại điện trong nháy mắt chìm vào tĩnh mịch.
Vốn dĩ đám người đã chuẩn bị gắp thức ăn đưa vào miệng đều nhao nhao dừng lại, dùng ánh mắt ngây ngốc nhìn về phía nơi phát ra âm thanh.
Giờ phút này, trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, Quách Dương đang một mặt mê ly không ngừng vuốt ve, xoa nắn cơ thể mình.
Đệ tử đi cùng hắn bên cạnh đã lâm vào bối rối, mặt mày đầy vẻ không biết phải làm sao.
Dưới cái nhìn chằm chằm của tất cả mọi người, Quách Dương cứ thế tự sờ tự nắn, rên rỉ ròng rã mười mấy giây...
“Sư... Sư tôn... Người sao vậy ạ? Người không sao chứ?!” Đệ tử của Quách Dương cuối cùng không nhịn nổi xấu hổ muốn chết, run giọng đi kéo góc áo Quách Dương.
Nhưng không ngờ lúc này, Quách Dương đột nhiên mở miệng, nhắm mắt say mê nói: “Cái này, cái này đích xác là hương vị của gà, mà lại là cấp cao nhất... Đây là một sự ngọt ngào trang nghiêm mà hoa lệ đến nhường nào, phảng phất như sóng cả mãnh liệt cuộn trào, nhưng lại rực rỡ không gì sánh được, một cảm giác nồng đậm làm người say mê...”
Cả đại điện vẫn như cũ yên tĩnh, tất cả mọi người mặt mày đen lại nhìn Quách Dương dùng ngữ khí lả lơi mà bình luận món ăn một cách chuyên nghiệp.
Trong lòng ai nấy đều thầm chửi ầm lên!
Mẹ nó... Đùa giỡn hả?!
Ngọa tào! Buồn nôn quá! Có bệnh sao?!
Ăn đồ ăn mà còn lả lơi bình phẩm nữa!
Mẹ nó, vị tông chủ Thương Viêm Tông thân hình cao lớn thô kệch, dù sao cũng là tu sĩ Nguyên Anh kỳ.
Ăn một bữa cơm có cần phải làm quá lên thế không, kiếp trước là chết đói sao?
Làm mọi người nổi hết cả da gà, nơi này còn có để người khác ăn không vậy?!
Đệ tử của Quách Dương vùi mặt sâu xuống.
Thật là mất mặt, không ngờ sư tôn lại là loại người này... Coi như không quen biết đi, sau khi trở về liền lui tông!
“Này, sư tôn ngươi bao nhiêu năm chưa ăn cơm rồi mà đến mức đó sao?”
Một vị trưởng lão tông môn khác ngồi cạnh đệ tử của Quách Dương huých cậu ta hỏi.
Đệ tử của Quách Dương cố gắng nhớ lại, nghĩ cách gỡ gạc cho sư tôn một chút, quay đầu nghiêm túc nói: “Ít nhất cũng đã tám mươi năm chưa từng ăn rồi ạ.”
“Vậy cũng không đến nỗi thế chứ, có thể bảo sư tôn ngươi đừng nói nữa được không, lão phu sắp chịu hết nổi rồi.”
Trán đệ tử của Quách Dương gân xanh nổi lên, âm thầm đưa tay huých Quách Dương hai lần.
Cắn răng hạ giọng nói: “Sư tôn... Đừng nói nữa, con cầu xin người đừng nói nữa! Sư tôn, người ăn đi, con sợ quá!!”
