Hứa Sơn cầm Ngự Thú Lệnh trong tâm trạng rất tốt.
Trước đó làm việc với Trương Bưu không có giao kèo, hiện tại nên tính là có hợp đồng rồi.
Nhưng lời Trần Lễ hứa hẹn khá sảng khoái, tốt nhất vẫn nên tìm hai người có mắt nhìn hàng để thẩm định cho yên tâm.
Tìm tới Ngô Danh, Hứa Sơn móc ra Ngự Thú Lệnh, giơ trước mắt hắn lung lay một chút.
“Ta vừa kiếm được thứ tốt này, giúp ta xem giúp với.”
Ngô Danh liếc xéo hắn một cái: “Ngự Thú Lệnh, pháp khí bí mật của Huyền Thú Tông luyện chế, giá trị 100 khối linh thạch hạ phẩm. Đây mà gọi là đồ tốt ư?”
“Cái đồ chơi này bán công khai sao?” Biểu cảm của Hứa Sơn có chút cổ quái.
Mẹ nó, cứ tưởng nhặt được của báu, suýt nữa bị hớ rồi!
“À, chứ còn muốn thế nào?” Ngô Danh khinh bỉ nói, “Thứ này rất gân gà, dù có ước thúc được yêu thú cùng cảnh giới cũng chẳng sai khiến được, không có mấy người nguyện ý mua đâu.”
“Môn phái ta có sư đệ từng mua cái này, thu phục vài con yêu thú đáng yêu để đi trêu sư muội.”
“Sư đệ ngươi nhiều tiền nhàn rỗi vậy sao? Môn phái các ngươi mỗi tháng phát bao nhiêu linh thạch vậy?”
“Mới nhập môn đã được năm mươi khối linh thạch hạ phẩm. Sao thế, các ngươi không phải vậy à?”
Ngô Danh nói hờ hững, Hứa Sơn lại ôm ngực, trong lòng khó chịu như dao đâm.
Công ty sát vách lương cao đến vậy sao!!
Năm mươi khối... hắn một tháng chỉ có năm khối, kém nhau gấp 10 lần!
Đó là sự chênh lệch giữa lương 2.000 và 20.000 đấy!
“Ai... không nói chuyện này nữa, ngươi cứ nói xem cái Ngự Thú Lệnh này có vấn đề gì không, dùng có bị tổn hại gì không?”
Ngô Danh nhìn kỹ vài lần: “Pháp khí Hoàng giai nhị phẩm, ai lại đi làm trò trên thứ rác rưởi này chứ. Trừ khi ngươi tự mình muốn chết mà dùng thứ đồ chơi này để đối phó yêu thú cấp cao, còn không thì sẽ chẳng có vấn đề gì.”
Hứa Sơn khẽ gật đầu.
Không có vấn đề là tốt rồi, Trần Lễ lấy ra gấp gáp như vậy, chắc chắn không có cơ hội giở trò.
Thứ này dùng cho Trương Bưu chắc là đủ rồi, hắn có lẽ còn thua cả mấy con yêu thú đáng yêu...
Khi Hứa Sơn đang chuẩn bị quay người tìm một chỗ vắng vẻ để thử nghiệm.
Lục Hương Quân ngự kiếm bay tới, trán lấm tấm mồ hôi nói: “Sư đệ, gặp phải đối thủ khó nhằn rồi. Hai mươi người của Thiên Đào Tông đều đã tập trung đông đủ, đang vây công tiểu đội trinh sát của chúng ta.”
“Các huynh đệ đội Giáp, Ất, Bính! Đi gọi người của Thiên Đào Tông đến "ăn cơm"! Sư huynh, huynh dẫn đường đi.”
Hứa Sơn ra lệnh một tiếng, trên trăm người ồ ạt bay đi...
Bên này vừa đi, bên kia lại tới tình huống mới.
Năm tên tu sĩ áp giải ba tu sĩ khác đuổi đến trước mặt Hứa Sơn: “Hứa Gia, người của Ý Kiếm Môn.”
Hứa Sơn chưa kịp mở miệng, tu sĩ Ý Kiếm Môn đã vội vàng chửi rủa ầm ĩ: “Các ngươi thật mẹ nhà hắn không biết xấu hổ! Nhiều người như vậy liên thủ vây công ba người chúng ta!”
Hai người còn lại cũng toàn dùng những lời thô tục nhất để chửi rủa Hứa Sơn.
Thấy ai nấy cũng đều là xương cứng, Hứa Sơn giận tái mặt: “La hét gì mà la hét, công pháp của Ý Kiếm Môn các ngươi là vô dụng nhất đấy!”
Tu sĩ Ý Kiếm Môn hừ lạnh: “Ngươi đánh rắm! Chờ Đại sư huynh của ta tìm được chúng ta, lũ cá chết tôm thối các ngươi cứ chờ mà chết đi!”
Hứa Sơn quay đầu gọi lớn với các tu sĩ đang xử lý thi thể vượn xương đồng.
“Đến đây, mang cái ruột của con vượn xương đồng kia đến cho ta!”
Không bao lâu, một đoạn ruột già siêu dài được đưa đến trước mặt Hứa Sơn, tỏa ra mùi tanh hôi khó ngửi.
Ngô Danh ở một bên che mũi nói: “Hứa Gia, ngươi muốn làm gì?”
“Ngươi giúp ta lột phân trong ruột vượn xương đồng ra.”
“Khốn kiếp! Ngươi sao mà ác tâm thế, ta không làm!”
“Ngươi không muốn nhìn thấy người của Ý Kiếm Môn ăn cứt sao?”
“Đi, ta làm!”
Ngô Danh vận chuyển linh lực bao bọc bên ngoài hai tay, rồi ngồi xổm xuống đất bắt đầu lột ruột.
Trên mặt hắn không kìm được mà hiện lên nụ cười nham hiểm.
Người khác càng mất mặt, hắn càng thấy hả hê trong lòng!
Tu sĩ Ý Kiếm Môn sắc mặt trắng bệch: “Ngươi muốn làm gì? Ngươi đừng làm loạn nha ngươi!”
Hứa Sơn nhe răng cười: “Ý Kiếm Môn, có khí phách đúng không! Miệng phun Kiếm Hoàn à, đúng không?!”
“Huynh đệ nào giỏi ám khí, lại đây một chút!”
Vừa dứt lời, bảy tu sĩ với vẻ mặt không có ý tốt đi đến bên cạnh Hứa Sơn.
Hứa Sơn chỉ vào mấy người nói: “Bảy người các ngươi, bây giờ chính là tiểu đội 'phân đến khắc', lát nữa phụ trách truy kích người của Ý Kiếm Môn, bọn chúng mà dám phun Kiếm Hoàn ra khỏi miệng, các ngươi có nhiệm vụ hắt phân lên thân kiếm của bọn chúng cho ta!”.....
Trên quảng trường, tông chủ Thiên Đào Tông đang vô cùng bi thống nhìn chằm chằm hình ảnh.
Tông môn vốn nổi tiếng với thuật pháp quần công, giờ phút này lại đang bị hơn một trăm người vây đánh.
Ban đầu hắn còn may mắn vì môn phái mình vẫn luôn không gặp phải đại đội của Hứa Sơn, thế mà giờ đây lại tốt, như ong vỡ tổ mà bị vây hãm toàn bộ.
Bên cạnh hắn là Môn chủ Ý Kiếm Môn mặt mày tái nhợt.
Cảm nhận được những ánh mắt khác lạ từ xung quanh, Môn chủ Ý Kiếm Môn lạnh lùng nói: “Ngông cuồng! Kiếm Hoàn khi rời khỏi thể, sẽ có kiếm cương bao bọc bên ngoài, vạn vật bất xâm, làm sao có thể bị vật bẩn làm ô uế?”.....
“Ngây thơ! Kiếm Hoàn khi rời khỏi thể, sẽ có kiếm cương bao bọc bên ngoài, vạn vật bất xâm, làm sao có thể bị vật bẩn làm ô uế!” Tu sĩ Ý Kiếm Môn không còn che giấu sự chế giễu đối với Hứa Sơn.
Hứa Sơn cũng không vội, chậm rãi lấy ra một ngọc giản chiếu ảnh, phát một đoạn phong quang phiến.
Hắn mỉm cười nói với đệ tử Ý Kiếm Môn: “À? Không dính được sao? Không sao cả.”
“Lát nữa ta sẽ quay cảnh người của các ngươi phun Kiếm Hoàn ra khỏi miệng, rồi có phân hắt lên thân kiếm, cuối cùng các ngươi lại ăn nó vào... ngươi đoán xem người khác sẽ nghĩ thế nào?”
“Ta sẽ cho người ta thấy thế nào là 'bùn vàng rơi đũng quần, không phải phân cũng là phân'! Sau này Ý Kiếm Môn các ngươi mà còn chiêu mộ được hạt giống tốt nào của giới tu chân, lão tử đây sẽ theo họ các ngươi! Cứ chờ mà đóng cửa đi!”.....
Môn chủ Ý Kiếm Môn tuyệt vọng ngã quỵ trên ghế.
Xung quanh tất cả đều là ánh mắt mừng thầm.
Xét về thực lực, Ý Kiếm Môn chỉ kém Tử Tiêu Kiếm Tông một chút, đứng trong top ba các tông môn.
Nhưng hiện tại giống như chẳng đáng để nhắc đến...
Tiểu tử Hứa Sơn này thật đúng là một yêu nghiệt, không ngờ lại biến đối thủ thành trò cười dễ dàng như vậy!
Xem ra chỉ cần qua thêm một hai trăm năm nữa, Thủy Cảnh Vực cũng chẳng còn chuyện gì của Ý Kiếm Môn nữa.
Dù sao không có hạt giống tốt nào ôm ấp những ảo tưởng lớn lao về giới tu chân, lại nguyện ý gia nhập một môn phái có khả năng phải ăn cứt.........
Đệ tử Ý Kiếm Môn trầm mặc.
Nghĩ đến cái hậu quả đáng sợ kia, ba người đờ đẫn mặt mày, không biết phải làm sao.
Hứa Sơn cười tủm tỉm nói: “Hết ngông nghênh rồi à?”
“Không, không ngông nghênh...”
“Vậy được, Ngô Danh ngươi đừng lột nữa, mùi khắp nơi rồi!”
Mẹ nó, uổng công lột phân nửa ngày, đúng là lũ sợ sệt!
Ngô Danh nắm chặt nắm đấm, chán nản thở dài, quay người rời đi.
Hứa Sơn gọi mang ra ba đĩa thức ăn, đưa đến trước mặt các đệ tử Ý Kiếm Môn, ôn tồn nói: “Ăn thức ăn của chúng ta là người một nhà. Sau này có gặp đồng môn thì các ngươi chủ động đi khuyên nhủ, tránh đánh nhau làm tổn thương hòa khí. Không cần quá căng thẳng, tính tình ta rất tốt, sau này mọi người sẽ hiểu thôi.”
Cũng không lâu lắm, lại có hai mươi ba người đã trở về vị trí.
Hứa Sơn kiểm đếm số lượng đội ngũ trên không trung, tròn 280 người!
Đã là gần một nửa số người tham gia thí luyện bí cảnh.
Đánh đệ ngũ luyện phong chắc là ổn rồi... hay là đợi đủ 300 người rồi hẵng đi, cho chắc ăn.
Hiện tại vẫn chưa gặp được đồng môn Tinh Lam Tông.
Cũng không biết là gặp nạn hay đã rời khỏi bí cảnh... cũng đã đến lúc nên tìm bọn họ.
Nghĩ đến đây, Hứa Sơn dồn linh lực vào đan điền, hô lớn xuống dưới.
“Các vị huynh đệ! Từ hôm nay trở đi, chúng ta hết tốc độ tiến về phía trước, xuất phát vào sâu bên trong! Cố gắng tìm ra đệ ngũ luyện phong trước tiên, rồi mời hắn "ăn cơm"!”
“Tốt!!!” Đám người vui về hưởng ứng......
