“Sư huynh... sư huynh, huynh tỉnh lại đi!”
Trong trạng thái mơ màng hoàn toàn, Lục Hương Quân bưng bát mì đã bị liếm sạch sẽ trong tay, dần dần tỉnh lại. Hương vị say đắm lòng người vẫn còn vương vấn trong miệng.
“Sư huynh, huynh không sao chứ sư huynh!”
Tiếng gọi thất kinh vang lên lần nữa, Lục Hương Quân tỉnh táo hẳn ra. Anh ta nhìn chằm chằm người đàn ông lạ mặt trước mắt.
Chết tiệt... tiểu bạch kiểm từ đâu ra đây? Lại còn mặc đồng phục đệ tử ngoại môn...
Lục Hương Quân liên tục hồi tưởng, cảm giác lạnh sống lưng.
“Chết tiệt! Y phục của ta đâu!?”
Lục Hương Quân hét lớn một tiếng rồi trực tiếp đẩy Hứa Sơn. Chỉ là một cú đẩy nhẹ, vậy mà đã đẩy hắn văng xa năm sáu mét. Theo cơn đau nhói ở vai, Hứa Sơn không khỏi ngã nhào xuống đất, sắc mặt trắng bệch. Vốn dĩ đã yếu ớt, đối phương dù không cố ý, hắn cũng đã sắp không chịu nổi.
Lục Hương Quân trên người trần trụi, đứng bất động hồi lâu tại chỗ, tay hắn đã kịp rút pháp kiếm từ túi trữ vật ra trước đó. Mũi kiếm hơi nghiêng, lờ mờ chĩa về phía Hứa Sơn. Yết hầu khẽ nhúc nhích, ý thức đã triệt để thanh tỉnh, một mặt cảnh giác Hứa Sơn, một mặt dùng ánh mắt lướt qua cảnh vật xung quanh, cố gắng nhớ lại xem vừa rồi đã xảy ra chuyện gì.
Dù cố gắng nghĩ mãi, anh ta vẫn hoàn toàn không nhớ ra. Đầu óc trống rỗng, như bị đứt đoạn, chỉ có cái cảm giác sảng khoái mãnh liệt kia vẫn còn in đậm.
Trời đất ơi, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra vậy, chỉ là ăn trộm một bát mì thôi mà, sao lại sảng khoái đến thế? Cảm giác giống như vừa lập chí kiêng cữ chín mươi chín ngày, sang ngày thứ hai đã được giải thoát vậy.
Mà quần áo của mình sao lại nát bét vương vãi khắp nơi thế này?
Không giống trúng độc, cũng không giống trúng thuật, cơ thể ngoài cảm giác sảng khoái ra thì chẳng có vấn đề gì...
Không đúng, vậy còn tên đầu bếp ngoại môn kia đâu rồi?
Lục Hương Quân nhanh chóng trấn tĩnh lại, dùng kiếm chỉ về phía Hứa Sơn, trầm giọng nói: “Ngươi tên là gì? Áo của ta sao lại rách nát thế này?”
“Hứa... Hứa Sơn, lúc ta tới chỉ thấy sư huynh trần truồng...” Hứa Sơn khó khăn đáp.
“...Ngươi một đệ tử ngoại môn, sao lại xuất hiện ở đây?”
“Cách đây một lúc Lý Sư Tỷ đi ngoại môn tìm Tào Trưởng lão, nhưng lại đánh rơi đồ vật, Tào Trưởng lão bận việc nên sai ta đến đưa.” Hứa Sơn ấp úng nói, “Đệ tử đem đồ vật trả lại, nhân tiện tò mò muốn dạo một vòng nội môn... ai ngờ lạc đường rồi lại thấy sư huynh.”
“Lý Sư Tỷ? Lý Tình?”
“Vâng...”
Hứa Sơn mồ hôi lạnh toát ra trên trán. Hắn biết nội môn có một sư tỷ họ Lý, nhưng cụ thể không biết tên là gì, Tào Trưởng lão thì là quản sự ngoại môn. Bây giờ hắn chỉ có thể xem chuyện bịa đặt này có qua mắt được không.
Hắn đưa tay xoa râu, không có thời gian tìm chỗ nào đó để quan sát kỹ. Nhưng nhìn ánh mắt và biểu cảm của đối phương, dung mạo của mình hẳn là đã thay đổi rất nhiều, đến mức anh ta hoàn toàn không nhận ra.
Hy vọng có thể lừa gạt thành công!
“Tê...” Vì che giấu sự căng thẳng, Hứa Sơn ôm vai hít một hơi lạnh.
Lòng nghi ngờ của Lục Hương Quân dần vơi đi, anh ta thu hồi pháp kiếm, rồi đỡ Hứa Sơn dậy.
“Xin lỗi sư đệ, vừa rồi nhất thời lơ đếnh. Nội môn bình thường không cho phép đệ tử ngoại môn ra vào, nhưng Tào Trưởng lão đã cho phép ngươi tới, dạo chơi một chút cũng không sao, không cần lo lắng ”
“Đa tạ sư huynh.” Hứa Sơn miễn cưỡng nở nụ cười.
Lục Hương Quân cau mày nói: “Ngươi có nhìn thấy người có bộ râu dài nào không, cũng là đệ tử ngoại môn, hắn tên gọi là gì?”
“Râu dài... Sư huynh hỏi chắc là Điền Tuyên phải không? Hắn có bộ râu rất dài.” Hứa Sơn mặt không đỏ, hơi thở không loạn mà nói.
Đệ tử ngoại môn nam tính chiếm phần lớn, thứ nhất là lười biếng chăm sóc, thứ hai cũng là không có thói quen của người hiện đại, có thể là thích thể hiện sự nam tính, hùng tráng của mình. Người để râu nhiều vô kể, người thì râu cằm, người thì râu mép, người để râu quai nón cũng có vài người, chỉ là của hắn đặc biệt rậm rạp, lộn xộn.
“Cái gì mà “chắc là'? Tên đệ tử ngoại môn kia trên tay áo còn thêu một con rồng cơ mà.” Lục Hương Quân kéo tay Hứa Sơn, chỉ vào cánh tay anh ta nói, “Ngay chỗ này, có thêu một con thanh long, rốt cuộc hắn là aï?”
“A? Rồng?” Hứa Sơn ngơ ngác liếc nhìn cánh tay phải của mình.
Rồng? Tay áo hắn làm gì có rồng, hắn nói vậy là có ý gì?
“Đệ không biết, không ai có hình rồng trên tay áo đâu sư huynh.”
Lục Hương Quân buông Hứa Sơn ra, thở dài một hơi. Thôi được, hắn chẳng biết gì cả, tự mình đi tìm tên đệ tử ngoại môn kia cũng vậy thôi.
“À đúng rồi, vừa nãy ngươi thấy ta lúc đó, có chuyện gì xây ra không?”
“À... đệ nhìn thấy sư huynh lúc đó, sư huynh trần truồng nằm trên mặt đất ăn mì, còn không ngừng lẩm bẩm nhận xét, như bị trúng tà vậy...” Hứa Sơn ấp úng nói.
“Cái gì!”
Lục Hương Quân quá sợ hãi, ngay sau đó chợt nhận ra điều gì đó, như bị sét đánh ngang tai, ngước nhìn về phía đại điện nơi đó.
Thôi rồi đời! Đồ ăn có vấn đề, trong đó còn đang mở tiệc mời khách nữa chứ!
“Đi! Theo ta! Đến ngoại môn!”
Lục Hương Quân kinh hãi đến mồ hôi lạnh ướt đẫm cả người, trực tiếp nhấc bổng Hứa Sơn lên phi kiếm.
Chắc chắn có chuyện lớn rồi... nếu thật có chuyện, trách nhiệm hắn không thể nào gánh nổi! Mặc dù đồ ăn không có độc, nhưng chuyện này có chút quá tà môn, phải mau tìm cho ra tên tiểu tử kia!
Gió lớn tạt vào mặt, Hứa Sơn cố gắng điều hòa hơi thở. Chẳng bao lâu sau, hai người đã tiếp đất.
Lục Hương Quân hỏi: “Cái tên Điền Tuyên đó ở đâu?”
“Không biết.”
“Không biết sao ngươi không nói sớm!!” Lục Hương Quân tức giận gầm lên.
“Sư huynh, huynh cũng có hỏi đâu...” Hứa Sơn lí nhí nói.
“À... thôi được rồi, ngươi từ đâu đến thì về đó đi, ta tự mình đi tìm.”
Lục Hương Quân tức tối, buông Hứa Sơn ra, một mình đi về một hướng khác.
Nhìn thấy đối phương đã đi khuất, Hứa Sơn chỉnh đốn lại y phục, cố gắng trấn tĩnh đi về một hướng khác.
Đi một hồi lâu, anh ta đến một bờ sông nhỏ ở ngoại môn. Khu vực bờ sông nhỏ này được xem là căn cứ bí mật của anh ta, cơ bản không có ai lui tới, anh ta thường đến đây để ngẩn ngơ.
Hứa Sơn bỗng nhiên nằm vật xuống đất, thở hổn hển.
Mệt mỏi... quá mệt mỏi, lúc đầu tưởng rằng một cơ duyên tốt, kết quả lại rước họa vào thân. Vốn nghĩ còn muốn liều mình vì tương lai, kết quả càng dấn thân, lại càng tiến gần đến bờ vực nguy hiểm.
Chuyện này không dễ dàng kết thúc như vậy đâu, Lục Hương Quân chắc chắn sẽ đi tìm trưởng lão ngoại môn và những đệ tử ngoại môn khác. Liệu sau đó mọi chuyện có ổn định lại được không thì còn phải nói khác, nếu như lần này không thể vượt qua được, vậy thì cũng chỉ có thể thuận theo ý trời.
Không có khả năng rời khỏi sơn môn, rời khỏi nơi đây để đến một nơi xa lạ không có đường sống, muốn phá giải bí mật của Thanh Ấn cũng đã trở thành vọng tưởng. Vì kế hoạch trước mắt, chỉ có thể liệu cơm gắp mắm.
Hứa Sơn thở dài đứng dậy, cố gắng ghé đầu xuống mặt sông, đưa tay bóp lấy cổ họng.
“Ọe!! Ọe!!”
Một chùm lông từ miệng Hứa Sơn nôn ra, trôi theo dòng nước.
Nước sông nhanh chóng trở nên trong xanh, tĩnh lặng, phản chiếu một gương mặt phong lưu phóng khoáng.
Hứa Sơn nhất thời ngây người ra, nỗi uất ức trong lòng cũng vì thế mà tan biến.
Mình... mình lại có bộ dạng như thế này sao? Trước kia râu ria xồm xoàm như Lý Quỳ, vậy mà dưới lớp râu ria lại là một tiểu bạch kiểm... khó trách Lục Hương Quân hoàn toàn không nhận ra.
Trời đất, chính bản thân mình cũng không dám nhận ra nữa là!
Dáng vẻ này có chút rất giống Nhị Lang Thần của Tiêu Ân Tuấn, khuôn mặt này nếu mà dấn thân vào ngành giải trí hoàn toàn có hy vọng có thể đạt tới đỉnh cao như Kê Ca trước khi vướng vào kiện tụng.
Nhìn xuống mặt nước, Hứa Sơn nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc, chợt lại nằm vật ra bờ sông, nhắm mắt không ngừng hít thở sâu.
Trời đất, hiện tại biết mình có một khuôn mặt đẹp cũng vô dụng, muốn ăn bám cũng chẳng kịp nữa. Lại nói, với cảnh giới thấp kém này, nếu thật dính đáng đến nữ tu sĩ có cảnh giới cao, dù có làm căng gân lưỡi cũng chẳng thể thỏa mãn được người ta, chắc chắn dùng một lần là sẽ bị vút bỏ ngay.
“Ma lạt cách bích, thế sự đúng là thay đổi rồi...” Hứa Sơn dở khóc dở cười, tự giễu cợt lẩm bẩm.
