Logo
Chương 82: Chương 82 Duệ Kim Các

Hoàng Chỉ Vấn là người giữ lời, sau khi chấp nhận lời đánh cược quả nhiên không hề tìm đến Hứa Sơn.

Cuộc sống của Hứa Sơn trở lại bình yên.

Hắn luyện kiếm, luyện đan, tu luyện truyền thừa, thỉnh thoảng dành ra một khoảng thời gian dẫn các đệ tử nội môn đến những nơi hoang vắng để thực hiện một số hoạt động bí mật.

Thời gian thoáng chốc trôi qua, thời điểm Thanh Sơn chợ mở cửa đã đến.

Hoàng Chi Vấn đúng hẹn đến, dẫn Hứa Sơn đến Thanh Sơn chợ, đồng hành cùng Viên Nguyên.

Trên đường đi, Hứa Sơn ngắm nhìn phong cảnh xung quanh rồi hỏi: “Hoàng tông chủ, Thanh Sơn chợ này sẽ kéo dài bao lâu?”

Hoàng Chi Vấn đáp: “Mỗi tháng một lần, mỗi lần kéo dài một ngày một đêm. Mỗi tông môn, thế lực đều sẽ có một nơi như vậy, rất nhiều tán tu cũng đến đây giao dịch, nếu có thể thúc đẩy hợp tác lâu dài ở đây thì không còn gì tốt hơn.”

“Hứa Sơn, hôm nay chính là lúc để ngươi thấy rõ thực lực, bây giờ ngươi có muốn đổi ý không?”

Hứa Sơn cười lắc đầu: “Tuyệt đối không đổi ý, ta hoàn toàn tự tin.”

Tên trẻ tuổi không biết trời cao đất rộng này, hôm nay nhất định phải khiến hắn đụng đầu chảy máu mới được!

Hoàng Chỉ Vấn cười khinh thường một tiếng, tăng tốc đi về phía trước!

Một lát sau, ba người đến rìa Thanh Sơn chợ.

Hoàng Chi Vấn nhắc nhở: “Nơi đây không thể ngự không, cần phải đi bộ bên dưới.”

Hứa Sơn gật đầu, đứng trên không trung nhìn xuống, cẩn thận quan sát.

Thanh Sơn chợ này tuy nói là chợ, nhưng thực ra lại trông khá quy củ.

Một con phố dài rộng, thông suốt từ bắc xuống nam, hai bên đường cửa hàng san sát, phía trên mỗi cửa hàng đều treo bảng hiệu.

Chỉ cần nhìn là biết mỗi cửa hàng đều có chủ.

Càng đi về phía nam, các cửa hàng càng trở nên thưa thớt, thậm chí bỏ hoang không người ở.

Tuy nhiên, nhìn kỹ vẫn thấy nhiều dấu vết hoạt động, tựa hồ đã từng có người bày sạp ở đây.

Hiện tại Thanh Sơn chợ không có nhiều người, Hứa Sơn đi theo sau lưng Hoàng Chi Vấn, vừa đi vừa ngắm nhìn.

Nhìn từ tên gọi, các cửa hàng hai bên chủ yếu kinh doanh thành phẩm đan dược, phù lục, pháp khí.

Không biết giá cả ra sao, trên tay hắn còn có mười mấy khối linh thạch trung phẩm, nếu giá cả phù hợp có lẽ có thể sắm cho mình một thanh phi kiếm.

Thanh phi kiếm Hoàng giai nhất phẩm mà Tinh Lam Tông phát cấp cho hắn đã sớm đầy vết thương, không chịu nổi thêm nữa.

Nếu sau này lại gặp phải chiến đấu kịch liệt, e rằng nó sẽ không chịu đựng được thêm vài lần nữa.

Đi bộ khoảng năm phút, Hoàng Chi Vấn dừng bước, ngẩng đầu nhìn về phía một cửa hàng trước mặt.

Cửa hàng có diện tích khá lớn, trên bảng hiệu lớn treo phía trên có viết ba chữ “Bảo Đạn Tông”.

Bước vào bên trong, Hoàng Chi Vấn vung tay lên, những bình đan dán nhãn hiệu chi chít được bày trên bàn.

“Hứa Sơn, bình thường những chuyện bán đan dược thế này bổn tông chủ đích thân làm. Hôm nay hoàn toàn là nể mặt ngươi, mang đan dược của ngươi ra đây, ta cũng muốn xem có ai sẽ mua đan dược của ngươi không.”

Hoàng Chi Vấn khóe môi nhếch lên nụ cười mỉa mai nhìn Hứa Sơn.

Cảm nhận được trong nụ cười ẩn chứa một tia trào phúng như có như không, Hứa Sơn cũng không vội, trước tiên quan sát cảnh đường phố một lượt.

“Dường như có hơi ít người, không biết lúc nào thì đông nhất?”

“Còn cần đợi thêm ba canh giờ.” Viên Nguyên nói thêm.

“Vậy Hoàng tông chủ, nếu không ngại chờ thêm ba canh giờ, đến lúc đó ta bán đan, mong tông chủ có thể dỡ bỏ những đan dược khác xuống, được không?”

“Không vấn đề! Hôm nay ta sẽ để ngươi tùy ý làm càn, để ngươi tâm phục khẩu phục!” Hoàng Chi Vấn sảng khoái nói, “Nếu còn có chút thời gian, ngươi có thể dạo chơi ở đây, nhưng nhớ cẩn thận một chút, đừng để người khác nhận ra.”

Hoàng Chi Vấn nói rồi đưa cho hắn một viên đan dược: “Đây là Đổi Nhan Đan, sau khi uống vào, chỉ cần không ai cố tình chú ý đến khuôn mặt ngươi, sẽ không có ai nhận ra diện mạo của ngươi.”

Hứa Sơn cầm lấy đan dược, không chút nghi ngờ, trực tiếp bỏ vào miệng.

Sau khi uống đan dược, theo dược lực tan ra, một luồng hơi nóng phả lên mặt hắn.

Hứa Sơn lập tức cầm lấy phi kiếm, dùng thân kiếm soi soi, nhất thời vô cùng kinh ngạc.

Khuôn mặt tuấn tú vốn xuất chúng kia, sau một thoáng mờ ảo đã trở nên tầm thường không có gì đặc biệt.

Đây tuyệt đối là thứ đan dược tuyệt hảo để giết người cướp của!

Không biết nó thuộc phẩm giai nào, trên Đan Chân Bách Giải không hề ghỉ chép.

“Hoàng tông chủ, viên Đổi Nhan Đan này...”

“Đổi Nhan Đan là đan dược Hoàng giai nhị phẩm, ngoài việc thay đổi dung mạo thì không có công hiệu nào khác.” Hoàng Chi Vấn dường như đã đoán được suy nghĩ của Hứa Sơn, liền nói tiếp: “Tuy nhiên, đan dược này hiệu quả không quá mạnh, người có tâm để ý rất dễ dàng phát hiện, nhưng ở đây thì đủ dùng rồi, ngươi chỉ cần giữ thái độ khiêm tốn một chút thì không ai sẽ để ý đến ngươi.”

“Thì ra là thế, ta đã hiểu.”

Trò chuyện một lát, Hứa Sơn liền bắt đầu dạo quanh Thanh Sơn chợ.

Các mặt hàng đa dạng, rực rỡ muôn màu, trừ đan dược thì có vẻ quen mắt, còn lại thì có nhiều thứ lạ lẫm.

Tuy nhiên, sau khi hỏi giá qua loa, Hứa Sơn cảm thấy yên tâm.

Với tài lực của mình, tại Thanh Sơn chợ vẫn có thể mua được một hai món đồ như vậy, mua một thanh phi kiếm cũng không thành vấn đề.

Đi loanh quanh hết phố này đến phố khác hai vòng, Hứa Sơn cuối cùng dừng lại trước một kiến trúc nằm chếch đối diện cửa hàng Bảo Đan Tông, cách đó không xa.

Ba chữ lớn “Duệ Kim Các” sáng choang treo phía trên.

Cửa hàng này l nơi giao dịch pháp khí, có thể nói là có quy mô lớn nhất chợ, số người ra vào cũng đông nhất.

Mặc dù tầm nhìn của hắn chưa tốt, nhưng chỉ cần đi theo nơi có nhiều người mua thì chắc chắn không sai mấy.

Hứa Sơn bước vào.

Không gian bên trong rất lớn, mấy chục người tràn vào cũng không cảm thấy chen chúc.

Bốn phía là các quầy hàng, sau quầy chỉnh tề trưng bày pháp khí, chủ yếu là đao kiếm, tỏa ra hàn quang và linh áp.

Cả một tầng, ước chừng có hơn 20 loại pháp khí.

Hứa Sơn còn chưa kịp nhìn kỹ, lúc này một người dáng vẻ quản gia đã tiến đến tiếp đón.

Hắn nhìn kỹ Hứa Sơn vài lần, cười tủm tỉm tự giới thiệu mình: “Tại hạ Lưu Sinh, quý khách trông không quen mặt, không biết xưng hô thế nào?”

“Hoàng Phi Hồng.”

“Hoàng Phi Hồng... thì ra là Hoàng huynh. Hoàng huynh đã nhìn trúng pháp khí nào chưa? Tầng này pháp khí đều là Hoàng giai tứ phẩm đến ngũ phẩm, đều do các cao thủ luyện khí Trúc Cơ kỳ tự tay tỉ mỉ luyện chế, Hoàng huynh có thể tùy ý lựa chọn.”

“Nếu như không muốn mua sắm, tiệm chúng tôi cũng cung cấp dịch vụ sửa chữa, định chế pháp khí, không biết Hoàng huynh cần dịch vụ nào?”

Hứa Sơn tiện tay chỉ vào một thanh phi kiếm có hình dạng bình thường ở sau quầy, hỏi: “Thanh phi kiếm kia giá bao nhiêu?”

“Hoàng huynh có ánh mắt tốt thật! Thanh phi kiếm này được làm từ tinh kim hàn thiết, về độ bền chắc thì vượt xa phi kiếm bình thường, giá ba mươi khối linh thạch trung phẩm. Nhưng nếu Hoàng huynh có đan dược hoặc linh tài phù hợp thì cũng có thể đổi lấy.”

“Còn thanh kia thì sao?” Hứa Sơn chuyển tay chỉ vào một thanh bảo đao màu đỏ nhạt khác.

“Hoàng huynh ánh mắt quả nhiên rất tinh tường! Thanh đao này tên là Viêm Đạn, được rèn đúc từ Viêm Thạch ở vùng Cực Dương Chi Địa, ở chuôi đao còn có thể phóng ra hỏa cầu, trong chiến đấu khiến người ta khó lòng phòng bị. Tuy chỉ là tứ phẩm, nhưng xét về tổng thể thì không hề kém hơn pháp khí ngũ phẩm, chỉ cần 150 khối linh thạch trung phẩm.”

Hứa Sơn lắc đầu, quay người chuẩn bị rời đi.

Không cần nhìn nữa, tùy tiện chỉ hai món mà đều đắt như vậy, những thứ đó không phải là thứ hắn có thể chi trả.

Lưu Sinh ngay lập tức nhìn ra điều đó, vẫn giữ nụ cười trên môi nói: “Có phải Hoàng huynh cảm thấy đắt không? Nhưng pháp khí của Duệ Kim Các có phẩm chất tốt nhất toàn bộ Thanh Sơn chợ, tuyệt đối là hàng tốt giá phải chăng.”

“Vậy việc sửa chữa pháp khí thì giá bao nhiêu?” Thấy thái độ của hắn không tệ, Hứa Sơn dừng lại.

“Cái này còn tùy thuộc vào pháp khí của ngươi như thế nào, không biết ta có thể xem qua không?”

Hứa Sơn lấy ra thanh phi kiếm của Tình Lam Tông đưa cho hắn...