Tần Vân cũng nhận ra, khả năng phân hóa lôi đình cho thấy Chưởng Tâm Lôi chỉ là một phần nhỏ trong thực lực của Y Tiêu cô nương.
"Kỳ quái thật."
Quận trưởng lão nhìn thi thể ba con yêu quái trước mặt, ánh mắt đục ngầu lộ vẻ nghi hoặc, nói: "Thời điểm tuyển hoa khôi, người đến rất đông, cao thủ cũng được phái đến bảo vệ xung quanh. Yêu quái cũng sợ chết, sao lại có ba con lao đầu vào chỗ chết?"
"Cha, không chỉ vậy đâu ạ, con Tê Ngưu Yêu bị Tần Vân huynh chém làm đôi, còn phun cả tim ra. Tim nó nổ tung, bắn ra vô số nọc độc, chỉ vài giọt văng lên bờ sông mà khiến mấy người tan thành vũng nước mủ." Vừa nói, Ôn Trùng vừa chỉ vào vũng nước mủ ở đằng xa, mọi người không ai dám lại gần, "Tần Vân huynh bảo, lũ này không phải yêu quái bình thường, mà là ma bộc."
"Ma bộc ư?" Quận trưởng lão giật mình, "Sao có thể? Trong địa phận Quảng Lăng quận mấy trăm năm nay chưa từng xuất hiện ma bộc."
"Ôn bá bá, đúng là ma bộc thật ạ." Y Tiêu cô nương nói thêm vào.
"Thủy Thần đại yêu làm hại Quảng Lăng quận hơn hai trăm năm, tu hành lâu như vậy, học được cách luyện hóa ma bộc cũng không có gì lạ." Tần Vân nói.
Quận trưởng lão nhíu mày, vẻ mặt trở nên nghiêm trọng: "Nếu đúng là vậy thì phiền phức lớn. Yêu quái thì hung hăng tàn bạo thật đấy, nhưng chúng sợ chết! Bảo chúng chịu chết á? Thà chúng phản bội Thủy Thần đại yêu kia. Còn ma bộc thì căn bản không biết sợ chết, sau này sẽ rất phiền phức, có khi chúng ám sát cả ta cũng nên."
Sắc mặt Ôn Trùng tái mét, dù sao hắn là công tử của Quận trưởng.
"Không chỉ thế, lần này Tần công tử và Y Tiêu đều ra tay, Thủy Thần chắc chắn sẽ sớm biết chuyện, e rằng hắn sẽ giận chó đánh mèo hai vị." Quận trưởng lão nói.
"Ta một thân một mình đến đây, lũ yêu quái kia không làm gì được ta đâu." Y Tiêu cô nương mỉm cười.
Tần Vân cau mày nói: "Quận trưởng đại nhân, ta ở trong phủ thì không sợ yêu quái hay ma bộc đột kích. Chỉ lo khi ta không có ở nhà thôi."
"Vậy được, ta sẽ cho người đưa hai mươi bộ Diệt Yêu Nỗ và một bộ Truy Tinh Nỗ đến phủ Tần." Quận trưởng lão suy nghĩ rồi nói.
"Đa tạ Quận trưởng đại nhân." Tần Vân liền nói, phụ thân hắn là Ngân Chương bộ đầu, trong phủ vốn đã có nhiều người hầu và hộ vệ, cung nỏ bình thường cũng không thiếu, Diệt Yêu Nỗ cũng có ba bộ. Nay lại có thêm hơn hai mươi bộ Diệt Yêu Nỗ, cùng với cả Truy Tinh Nỗ trân quý. Truy Tinh Nỗ có thể uy hiếp được cả cao thủ như Tần Vân, yêu quái đầu lĩnh cỡ 'Chử Dung' nếu bị bắn trúng chỗ hiểm cũng mất mạng ngay tại chỗ.
Còn việc đối phó Tần Vân ư?
Nếu bị cả trăm bộ Truy Tỉnh Nỗ đồng loạt nhắm bắn, Tần Vân chỉ có nước liều mạng bỏ chạy may ra mới sống sót, có sống được hay không còn khó nói, dĩ nhiên chỉ mười, tám bộ thì hắn chẳng để vào mắt.
Về phần ma bộc? Tần Vân không lo lắng lắm.
Thứ nhất, Thủy Thần không dễ gì giận chó đánh mèo đến hắn.
Thứ hai, luyện chế ma bộc không dễ, phải dùng yêu quái để luyện, mà muốn bắt yêu quái thì phải có lý do, Thủy Thần cũng phải kiếm cớ mới bắt được yêu. Nếu ngang nhiên luyện chế thì lũ yêu quái sẽ bỏ trốn hết, thậm chí còn tạo phản. Hơn nữa còn tốn rất nhiều tiền của! Luyện chế thứ này tốn kém không kém gì luyện đan luyện khí. Quan trọng nhất là... muốn luyện chế thành công một con ma bộc, tỉ lệ thất bại rất cao. Thủy Thần đại yêu mới bắt đầu luyện hóa, kinh nghiệm chưa đủ, bắt mười con yêu quái may ra luyện được một con đã là may mắn lắm rồi.
"Lần này phái ba con ma bộc, hẳn là Thủy Thần vừa luyện hóa thành công, muốn nhân cơ hội này xem uy lực của ma bộc đến đâu." Tần Vân thầm nghĩ, "Dù sao thực lực của ba con ma bộc này rõ ràng không đồng đều. Con yếu nhất thì dính một tia lôi đình từ Chưởng Tâm Lôi phân hóa ra đã chết rồi. Con Lang Yêu mạnh hơn chút, nhưng cũng bị Diệt Yêu Nỗ giết chết. Chỉ có con Tê Ngưu Yêu là lợi hại nhất, thậm chí còn có cả chiêu đồng quy vu tận."
Tần Vân nói lo lắng vậy thôi, chứ thực ra là mượn cơ hội này để đòi hỏi thêm lợi ích cho phủ Tần.
"Tần đại nhân cũng là Ngân Chương bộ đầu của Quảng Lăng quận, Tần công tử lại từng lập đại công cho triều đình, bố trí thêm cung nỏ cũng là điều nên làm." Quận trưởng lão cười nói.
"Hôm nay Y Tiêu cũng tới, vậy các ngươi cùng nhau đến phủ ta đi, còn có một người nữa đi cùng các ngươi, ta sẽ cho người mời hắn đến. Hắn là người Quảng Lăng quận, đã sớm chờ ở quận thành rồi. Ba người các ngươi gặp mặt, bàn bạc, sau này có thể phối hợp tốt hơn." Quận trưởng lão nói.
Tần Vân và Y Tiêu đều gật đầu.
...
Quận trưởng lão dẫn Tần Vân, Y Tiêu và những người khác trở về phủ, rồi phái người đi mời người đồng hành còn lại là Cổ Hoài Nhân'.
Vừa về đến phủ, còn chưa kịp ngồi ấm chỗ trong thư phòng.
"Cha, cha." Ôn Trùng đã chạy vào thư phòng.
"Chuyện gì mà hấp tấp vậy?" Quận trưởng lão đặt chén trà xuống, nhíu mày quát.
Ôn Trùng liền nói: "Trương tiền bối vừa gửi thư tới, trong thư nói, người tu hành cần Hàn Tụy linh dịch rất ít, vì vậy Linh Bảo Sơn trữ lượng cũng không nhiều, ông ta khó mà xoay xở đủ mười cân từ trong tông phái trong một lần, ông ta xin cha cho thêm nửa năm."
Đạo gia Tam đại thánh địa, 'Linh Bảo Sơn', cũng là Thánh Địa cổ xưa nhất.
"Thư đây ạ." Ôn Trùng đưa thư cho Quận trưởng.
Quận trưởng lão nhận lấy đọc nhanh một lượt.
"Không xoay được ư? Cần đến nửa năm thì ta tìm hắn làm gì?" Khuôn mặt vốn bình tĩnh của Quận trưởng lão trở nên dữ tợn, "Trương lão quỷ lấy của ta bao nhiêu là lợi lộc? Giờ nhờ hắn làm việc thì hắn lại lề mề! Linh Bảo Sơn là Đạo gia Tam đại thánh địa, lại là Thánh Địa cổ xưa nhất. Sao có thể thiếu Hàn Tụy linh dịch được? Hắn chỉ là ngại phiền thôi!"
"Ngươi viết thư ngay cho ta, nói trong vòng một tháng hắn phải gom đủ ít nhất sáu cân Hàn Tụy linh dịch cho ta, số còn lại cũng phải gom đủ trong hai tháng! Nếu không đủ, sau này đừng có lại tìm ta nữa! Không, ta tự viết."
Từ khi lớn tuổi, rất nhiều việc đều giao cho con trai Ôn Trùng làm, nhiều nhất thì cuối cùng tự tay ký tên đóng dấu thôi.
"Cha, có cần phải trở mặt với ông ta không?" Ôn Trùng có chút do dự.
"Một gã Tiên Thiên Hư Đan cảnh mà thôi, ta sợ hắn chắc? Chỉ là hắn là đệ tử Linh Bảo Sơn, nên ta mới nể mặt." Trong mắt Quận trưởng lão tràn đầy hung quang, "Ta sống không còn bao lâu nữa, lần này ta phải có được Thiên Niên Băng Ngọc Quả kia!"
Quận trưởng lão nhìn Ôn Trùng, "Trùng nhi, nếu ta có thể kéo dài tuổi thọ thêm hai mươi năm, chức quan này còn có thể thăng tiến thêm chút nữa, cũng có thể cho chúng ta đời này, cho con và mấy đứa em tích lũy thêm nhiều."
"Hài nhi hiểu ạ." Ôn Trùng liền nói.
"Trương lão quỷ, ăn của ta dùng của ta, không làm tốt việc cho ta, hừ hừ, bình thường ở trước mặt ta huênh hoang thì thôi, lần này hắn làm không tốt, đừng trách ta trở mặt! Đã ăn của ta dùng của ta thì ta cũng phải bắt hắn nhổ ra!" Trong. mắt Quận trưởng lão tràn đầy hung quang, vì hai mươi năm tuổi thọ, ai dám cản hắn, hắn sẽ lấy mạng kẻ đó!
Quận trưởng lão lập tức ngồi xuống tự mình viết thư, từng câu chữ thể hiện sự tức giận.
Ôn Trùng đứng bên cạnh nhìn cũng không khỏi nói: "Cha, dù có chậm trễ năm ba tháng Hàn Tụy linh dịch cho Tần Vân kia, cả nhà hắn đều ở Quảng Lăng quận, chắc hẳn hắn cũng không dám lơ là đâu ạ."
"Hừ, con biết gì?" Quận trưởng lão lạnh lùng nói, "Hắn có dốc toàn lực hay không, bề ngoài sao mà biết được! Hơn nữa người tu hành nhiều kẻ cũng rất bạc tình, vứt bỏ vợ con cha mẹ một lòng tu hành cầu trường sinh cũng không hiếm. Thậm chí ta còn nghe nói có những tên điên giết hết người thân để đoạn tuyệt mọi vướng bận tu hành."
"Trước khi xuất phát đến Thương Nha Sơn, ta phải đưa cho hắn một ít Hàn Tụy linh dịch! Cầm đồ của ta, theo cách nói của người tu hành, đó là một phần nhân quả! Hắn là người xuất thân từ đại phái, lại từng đến Bắc Địa biên quan, kết giao với nhiều người tu hành, hẳn phải biết rõ quan hệ nhân quả lớn đến thế nào. Nhận lợi ích thì phải dốc toàn lực, nếu không nhân quả dây dưa, đường tu hành sau này sẽ gặp nhiều trắc trở, thậm chí là kiếp nạn."
Ôn Trùng hiểu ra: "Cha sáng suốt."
"Mau lên, cầm thư của ta đi gửi ngay." Quận trưởng lão đưa thư đã viết xong cho Ôn Trùng.
Ôn Trùng nhận lấy xem qua, gật gật đầu: "Chỉ cần Trương lão quỷ không muốn trở mặt với cha, đều phải ngoan ngoãn đi làm thôi."
"Giữa ta và hắn, chủ yếu vẫn là hắn cầu ta nhiều hơn." Quận trưởng lão lạnh nhạt nói, "Tưởng đồ của Ôn gia ta dễ lấy lắm chắc? Hừ hừ."
"Vậy con đi gửi thư đây ạ."
Ôn Trùng cầm thư lập tức đi ra ngoài.
Quận trưởng lão nhìn theo bóng con trai rời đi, trong mắt tràn đầy hàn quang: "Lần này đoạt linh quả, ta tuyệt đối không thể để mất!"
Thiên Niên Băng Ngọc Quả này liên quan đến hai mươi năm tuổi thọ của hắn!
