Logo
Chương 16: Thiết kế cách chạy trốn

Khi cánh cửa đá của thạch thất vừa đóng sầm lại, tên phỉ cầm đuốc bỗng cảm thấy một luồng kình phong ập đến từ bên trái. Hắn biết có chuyện chẳng lành, nhưng không kịp nghĩ xem ai đã cởi trói bên trong, vội vung đao bổ tới. Nhát đạo còn chưa dứt, hắn đã cảm thấy ngực mình như bị một chiếc chùy sắt lớn nện mạnh, lục phủ ngũ tạng rung chuyển, đau đớn khôn tả..

Hắn hiểu rằng đối phương đã chuẩn bị kỹ càng, bày sẵn kế hoạch đánh lén. Hắn định lớn tiếng kêu cứu, để đồng bọn đang nghỉ ngơi trong miếu cổ nghe thấy mà chạy đến, nhưng chưa kịp thốt ra một chữ, một quyền nặng nề đã giáng xuống gáy hắn. Cú đấm mạnh đến mức tên phỉ không kịp kêu lên đã ngã vật xuống đất, bất tỉnh nhân sự.

Người tung hai quyền liên tiếp đó chính là Vệ Thiên Thanh.

Tên phỉ phía sau phản ứng cực nhanh. Nghe thấy tiếng cửa phòng bị đóng, hắn không xông lên phía trước mà lập tức quay người vung đao chém xuống. Dù thạch thất mờ tối, ngọn đuốc vẫn chưa tắt. Nhờ ánh lửa, hắn thấy rõ lưỡi đao đang chém xuống một bóng người.

Nhát đao của hắn vô cùng quyết đoán, không hề do dự. Nhưng bóng người kia không lùi mà tiến tới, tốc độ cực nhanh. Khi đao còn chưa kịp chạm, người nọ đã như báo săn lao đến trước mặt, đâm thẳng vào bụng hắn.

Cú va chạm mạnh khiến tên phỉ cảm thấy bụng dưới khó chịu vô cùng, tay yếu đi vài phần. Hắn kịp phản ứng ngay lập tức, há miệng định kêu cứu, nhưng đối phương đã sớm đoán trước, tung một quyền từ dưới lên, trúng ngay cằm hắn. Tên phỉ cảm thấy xương hàm rung mạnh, đau đớn tột cùng, cằm bị đánh trật khớp, miệng há hốc không khép lại được.

Trong lòng vừa vội vừa giận, hắn cảm thấy có gió từ phía sau ập đến. Chưa kịp quay người, Vệ Thiên Thanh đã xông tới từ phía sau, giáng một quyền nặng nề vào sau gáy hắn. Đầu óc choáng váng, hắn ngã gục xuống đất ngay lập tức.

Chỉ trong chớp mắt, hai tên phỉ đã bị Sở Hoan và Vệ Thiên Thanh liên thủ đánh bại. Vệ Thiên Thanh nhặt bó đuốc dưới đất, nhìn Sở Hoan, giơ ngón tay cái lên khen: "Tiểu huynh đệ, giỏi lắm!"

Mọi người trong phòng đã tỉnh giấc. Dưới ánh đèn dầu, họ thấy hai tên phỉ đã nằm vật ra đất, ai nấy đều mừng rỡ khôn xiết. Vệ Thiên Thanh quay người lại, nhỏ giọng nói với mọi người: "Muốn rời khỏi đây thì đừng hành động thiếu suy nghĩ, càng không được gây ra tiếng động."

Mọi người lập tức gật đầu lia lịa.

Kiểu phu nhân vẫn còn tái mét mặt mày. Vừa rồi chính cô đã làm theo lời Vệ Thiên Thanh, tuyên bố có người sắp chết, dụ hai tên phỉ vào. Cô luôn trong trạng thái căng thẳng, lời nói vừa rồi cũng rất ra dáng. Lúc này cô lo lắng nói: "Vệ Thiên Thanh, chúng ta đi mau thôi. Nếu không đi, lát nữa bọn thổ phỉ phát hiện ra thì chúng ta sẽ không thoát được nữa!”

Những người khác cũng nhao nhao gật đầu, ai nấy đều vội vã muốn rời khỏi nơi này.

Vệ Thiên Thanh cung kính nói với Kiều phu nhân: "Phu nhân, mọi người cứ bình tĩnh, đừng vội. Để tôi ra ngoài xác minh vị trí ngựa ở đâu, sau đó quay lại dẫn mọi người đi." Anh hỏi tiếp: "Trong số các vị ai biết cưỡi ngựa, ai biết cưỡi ngựa giơ tay lên!"

Mọi người nhìn nhau, rất nhanh có bốn người giơ tay lên, một trong số đó là Chu Phát, người đang ôm bụng, trán lấm tấm mồ hôi lạnh.

Vừa rồi hai tên phỉ bên ngoài nghe thấy tiếng kêu thống khổ chính là của Chu Phát. Anh ta kêu rất thật, nhưng không phải vì anh ta diễn giỏi mà vì Vệ Thiên Thanh đã đánh một quyền vào bụng anh ta để đạt hiệu quả tốt nhất. Dù chỉ dùng năm phần sức lực, nhưng cũng đủ khiến Chu Phát đau đớn không chịu nổi.

Sở Hoan thấy Tô Lâm Lang cũng giơ tay lên.

Vệ Thiên Thanh khẽ gật đầu, ra hiệu mọi người bỏ tay xuống, rồi nhìn về phía Sở Hoan. Sở Hoan hiểu ý anh, biết anh đang hỏi mình có biết cưỡi ngựa không, liền gật đầu.

"Chúng ta mười người, có sáu người biết cưỡi ngựa rồi!" Vệ Thiên Thanh nói: "Như vậy thì dễ làm hơn nhiều. Người biết cưỡi ngựa sẽ chở người không biết cưỡi ngựa. Chờ tôi tìm được ngựa rồi quay lại dẫn mọi người đi!" Anh dừng lại một chút, nghiêm nghị nói: "Mọi người cũng biết, đám thổ phỉ này người đông thế mạnh, hơn nữa đều là một đám dân liều mạng. Lát nữa tìm được ngựa, ai nấy tự lên ngựa mà thoát thân. Địa hình ở đây chúng ta đều chưa quen thuộc, có thể trốn thoát khỏi sự truy đuổi của chúng hay không, còn phải xem vận may của các vị." Anh không dám chần chừ thêm, nói với Sở Hoan: "Tiểu huynh đệ, cậu ở lại đây bảo vệ phu nhân, tôi ra ngoài dò la vị trí ngựa. Chuyện này qua đi, tôi nhất định sẽ hậu tạ!"

Sở Hoan cười nhạt nói: "Chúng ta chia nhau làm việc đi, tôi cũng phải đi tìm lại đồ đạc của mình!" Anh không nói thêm gì, tiến lên nhẹ nhàng mở cửa phòng rồi biến mất trước mắt mọi người.

Vệ Thiên Thanh ngẩn người một chút, không biết Sở Hoan muốn đi làm gì. Anh cũng không chần chừ, đưa bó đuốc cho Kiều phu nhân, sau đó nhỏ giọng nói: "Mọi người trói hai tên này lại, bịt miệng chúng nó!" Anh quay người ra cửa, liếc nhìn xung quanh, hoàn toàn yên tĩnh, Sở Hoan đã không thấy bóng dáng. Anh lập tức đóng cửa phòng lại, trong bóng đêm dựa vào trí nhớ mò mẫm ra phía ngoài miếu cổ.

...

Hầu Mạc Tín có thân phận đặc thù trong đám thổ phỉ này. Phần lớn phỉ chúng đều nghỉ ngơi ở một gian thiên sảnh tàn phá nhưng rộng rãi trong miếu cổ. Những người này gần đây ngày đêm khó ngủ, mệt mỏi rã rời. Hôm nay cuối cùng cũng bắt cóc được Kiều phu nhân, tâm tình cũng thoải mái hơn nhiều. Không ít người ăn qua chút lương khô rồi ngủ say ngay trong gian phòng cũ nát.

Hầu Mạc Tín thì nghỉ ngơi ở một tiểu sương phòng khác. Hắn tìm tấm ván gỗ tạm bợ kê thành một chiếc giường nhỏ. Hắn nằm trên giường, nhắm mắt lại, nhưng cứ trằn trọc mãi không tài nào chìm vào giấc ngủ. Cơn dục hỏa trong bụng hắn vẫn không hề nguôi ngoai, thậm chí còn bùng cháy dữ dội hơn. Trong đầu hắn toàn là thân ảnh mê người mà hắn đã thấy qua khe cửa sổ, ảo tưởng về thân thể trắng nõn của Lâm Đại Nhi khiến toàn thân hắn bứt rứt khó chịu.

Hắn ngồi bật dậy, tháo chiếc mặt nạ trên mặt xuống, dùng sức xoa mặt để cố gắng bình tĩnh lại. Nhưng thân hình quyến rũ của Lâm Đại Nhi cứ ám ảnh trong đầu hắn, khiến toàn thân hắn tràn ngập dục vọng nóng bỏng. Hắn lại đeo chiếc mặt nạ đồng lên mặt, đứng dậy đi tới đi lui một lát rồi đột nhiên dừng bước. Đôi mắt sau lớp mặt nạ lóe lên tia sáng quái dị.

"Lâm Đại Nhi đang bị trói, chỗ đó không phải còn giam giữ ba người phụ nữ sao?” Hầu Mạc Tín thấp giọng tự nhủ: "Cô gái đội mũ rộng vành kia nhìn dáng người cũng không tệ, có điều xem bộ dạng của cô ta thì có vẻ khá gan đạ, ngược lại khó đối phó... Ngược lại Kiều phu nhân kia nhan sắc không kém, hơn nữa nhìn có vẻ nhát gan, lấy cớ mang cô ta đến hỏi han... Hắc hắc, cứ cưỡng bức cô ta, thân phận của cô ta như vậy, chắc là cũng không dám nói ra đâu!" Nghĩ đến đây, hắn lập tức hưng phấn, không do dự tiến lên nhẹ nhàng mở cửa, nhìn xung quanh, bốn phía hoàn toàn yên tĩnh. Hắn rón rén bước về phía thạch thất.

Nghĩ đến lát nữa có thể phát tiết tà hỏa lên người Kiều phu nhân xinh đẹp, dục vọng thiêu đốt khiến hắn nóng lòng không kìm nén được, bước chân càng nhanh hơn về phía thạch thất.

...

Vệ Thiên Thanh dựa theo tuyến đường trong trí nhớ, trong bóng đêm mò mẫm ra khỏi miếu cổ. Anh thấy bên ngoài miếu cổ có hai cỗ xe ngựa đang đậu ở đó. Anh rón rén nhích tới gần, nghe lỏm được tiếng lẩm bẩm từ trong xe vọng ra. Anh biết trong thùng xe chắc chắn có phỉ chúng. Anh định xông lên giải quyết đám phỉ trong xe, nhưng lại lo sợ gây thêm rắc rối. Lúc này đại sự quan trọng nhất là phải bảo vệ Kiều phu nhân thoát khỏi nơi này, không thể gây ra biến cố. Nghĩ vậy, anh từ bỏ ý định giải quyết đám phỉ trong thùng xe, thay vào đó anh nhẹ nhàng men theo phía bên trái miếu cổ để tìm ngựa.

Anh vòng quanh miếu cổ trong những tàn tích đá vụn. Vòng ra phía sau miếu, nhờ ánh trăng, anh thấy không xa có một chỗ máng nước, bên cạnh máng nước có mấy cây đại thụ thưa thớt. Bảy con tuấn mã đang được buộc ở đó. Anh mơ hồ thấy một bóng người đang tựa vào gốc cây, bất động, có vẻ như đã ngủ.

Vệ Thiên Thanh biết đó chắc chắn là tên phỉ canh ngựa. Anh lập tức khom người xuống, rón rén vòng ra phía sau tên phỉ. Anh không vội tới gần, quan sát một lát, xác định tên phỉ kia đã ngủ say. Anh nằm rạp xuống đất, từng chút từng chút tiếp cận. Một lát sau, anh tới được sau thân cây. Tên phỉ vẫn đang ngủ say. Vệ Thiên Thanh không nói một lời, chậm rãi giơ đại đao trong tay lên, lưỡi đao lướt qua cổ họng tên phỉ, cắt đứt yết hầu hắn.

Tên phỉ bị cắt yết hầu trong lúc ngủ, đau đớn tột cùng. Theo phản xạ có điều kiện, hắn đưa tay lên ôm lấy cổ họng, phát ra tiếng "Xì xào" trong cổ họng rồi nhanh chóng ngã xuống, run rẩy vài cái rồi chết.

Vệ Thiên Thanh cười lạnh, kéo xác tên phỉ ra sau một gốc cây đại thụ. Anh nhìn xung quanh, mượn ánh trăng quan sát địa hình xung quanh rồi không dừng lại, quay trở lại miếu cổ. Anh tới trước cửa thạch thất, nhẹ nhàng đẩy cửa ra. Mọi người bên trong giật mình, thấy là Vệ Thiên Thanh thì mừng rỡ.

Kiều phu nhân vội hỏi: "Tìm được ngựa chưa?"

Vệ Thiên Thanh gật đầu, thấy hai tên phỉ bị đánh bất tỉnh đã bị trói chặt. Anh mới khẽ nói: "Chúng ta đi ngay bây giờ. Tắt đuốc đi, người đi trước nắm áo người đi sau. Sau khi ra ngoài, không được gây ra bất kỳ tiếng động nào. Tôi sẽ dẫn mọi người đến chỗ ngựa. Có ngựa rồi, mọi người sẽ có tương lai riêng. Tất cả bảo trọng!"

Tô Lâm Lang bỗng nhiên nói: "Anh ấy vẫn chưa về!"

"Ai?" Vệ Thiên Thanh giật mình, lập tức hiểu ra, nhìn xung quanh, quả nhiên không thấy bóng dáng Sở Hoan. Anh cau mày nói: "Anh ấy đi đâu rồi? Sao vẫn chưa về?"

Tất cả mọi người im lặng. Vệ Thiên Thanh trầm ngâm một lát rồi có người cẩn thận nói: "Anh ấy... có thể là đã đi trước rồi?"

Những người khác nhìn nhau. Có người phụ họa: "Chắc là đi rồi, nếu không sao lâu như vậy vẫn chưa thấy trở về...!"

Tô Lâm Lang hơi trầm ngâm rồi khẽ nói: "Anh ấy chắc là đi tìm lại bọc đồ của mình. Có lẽ... chắc là sẽ không bỏ rơi chúng ta đâu." Giọng cô rất bình tĩnh, nhưng ngữ khí lại hết sức khẳng định, tựa hồ vững tin Sở Hoan tuyệt đối sẽ không bỏ rơi mọi người mà một mình chạy trốn.