Thần Ân Đại Lục.
Hoa Hạ đế quốc, Triều Ca thành, quảng trường Thúc Tĩnh.
"Tưởng Văn Minh, nhanh lên đi, lề mề làm gì thế? Còn muốn thức tỉnh hay không?"
Đang còn hoảng hốt, Tưởng Văn Minh bị người phía sau đẩy mạnh một cái, ý thức dần dần trở về, ký ức ùa vào trong đầu.
Mình xuyên rồi, xuyên qua đến một thế giới song song, nơi linh khí đang hồi phục.
Ở đây, người ta tròn 16 tuổi sẽ tiến hành nghi thức thức tỉnh. Nếu thức tỉnh thành công hệ thống sức mạnh, sẽ một bước lên mây, trở thành người hơn người.
Thất bại thì chỉ có thể về nhà kiếm việc làm, tệ hơn thì thậm chí không vào được đại học.
Bởi vì hễ ai thức tỉnh được hệ thống sức mạnh, đều sẽ được nhà nước chiêu mộ, trở thành công chức đúng nghĩa.
Có người sẽ hỏi, đã hoàn toàn dựa vào vận may, vậy còn đến trường làm gì?
Rất đơn giản, họ phải học ngày học đêm trước tuổi 16, nhồi nhét đủ loại kiến thức, để khi thức tỉnh có thể kiến tạo ra hệ thống sức mạnh thật sự.
Trong cánh cửa Tạo Hóa có vô số chủng tộc, phải đọc được tên và sự tích của chúng, mới có thể kết nối được với chúng.
Miêu tả càng kỹ càng, độ tương thích khi thức tỉnh sẽ càng cao.
Hôm nay là ngày thi đại học, cũng là thời điểm những người tròn 16 tuổi thức tỉnh.
"Chết tiệt! Nguyên chủ vừa phế vật đã đành, ít nhất cũng cho mình vài ngày làm quen đi chứ, đằng này tống thẳng mình vào nghi thức thức tỉnh, đây không phải lừa mình sao?"
Nghi thức thức tỉnh không phải lúc nào cũng an toàn. Chỉ cần gọi sai tên, hoặc nói sai thân phận, đều có thể chết ngay tại chỗ.
Tưởng Văn Minh lúc này chỉ muốn khóc ròng. Nguyên chủ là một kẻ đội sổ, thuộc loại người chủ động nằm im chịu trận, muốn đi đường vòng ít hơn người ta mấy chục năm.
Nhưng mình thì khác, mình mới xuyên qua, chưa muốn nhanh chóng mua vé một chiều như vậy.
Phải chi có vé khứ hồi thì tốt!
Lúc này, một thanh niên khí phách ngời ngời, sánh ngang các công tử bột con nhà giàu bước lên đài cao, dưới con mắt soi mói của mọi người, tiến vào cánh cửa Tạo Hóa.
"Nhìn kìa, là Tiếu Vũ đứng đầu lớp đấy, không biết sẽ thức tỉnh được hệ thống sức mạnh gì."
"Bố người ta là thần chỉ, chắc là Cự Linh Thần rồi. Chắc chắn sẽ thức tỉnh Cự Linh Thần thôi, dù sao huyết mạch tương thừa thì xác suất thành công cao hơn chúng ta nhiều."
Tưởng Văn Minh nghe những lời bàn tán xung quanh, trong đầu nhanh chóng hiện ra thông tin về Tiếu Vũ.
Tiếu Vũ, mười sáu tuổi, thành tích tổng hợp nhất lớp, bố là một trong những chủ tịch hội đồng trường, có huyết mạch Cự Linh Thần.
Dưới con mắt của mọi người, Tiếu Vũ bình thản bước vào cánh cửa Tạo Hóa.
Một vệt kim quang hiện lên, đó là cảnh tượng sau khi anh ta tiến vào cánh cửa.
Xung quanh chi chít những pho tượng màu xám, có hình người, có hình thú, lại có cả nửa người nửa thú.
Tiếu Vũ đảo mắt nhìn quanh, rồi chậm rãi tiến đến trước một pho tượng đá, miệng lẩm bẩm: "Lực bạt sơn hà khí cái thế, Khai Thiên thần phủ định càn khôn, vãn bối Tiếu Vũ, cung thỉnh Cự Linh Thần giáng lâm."
"Phụt!"
Tưởng Văn Minh nghe xong câu này, lập tức không nhịn được, bật cười thành tiếng.
Gọi Cự Linh Thần là lực bạt sơn hà khí cái thế á?
Ừm, cũng được! Dù sao sức lực cũng thuộc hàng đó.
Nhưng Khai Thiên thần phủ định càn khôn là cái quái gì?
Ngoài Bàn Cổ ra, ai dám vỗ ngực xưng mình định càn khôn, chỉ bằng một Cự Linh Thần bé tí?
Dù Bàn Cổ có gật đầu, xem hắn có dám nhận không!
Mọi người xung quanh trừng mắt nhìn anh, như thể muốn nói, trong trường hợp nghiêm túc thế này mà cậu dám cười à?
"Cứ cười di, dù sao loại đội sổ như cậu cũng không có khả năng thức tỉnh đâu. Qua hôm nay, cậu đến cơ hội ngước nhìn Tiếu Vũ cũng không có."
Người vừa đẩy anh châm chọc nói.
"Vương Lỗi đúng không? Muốn làm chó liếm thì liếm thẳng mặt đi, cậu liếm sau lưng thế này, người ta không biết đâu."
Tưởng Văn Minh đâu phải dạng hiền lành gì. Đã từng một mình chống lại hai ba chục người bằng điện thoại, cũng không hề lép vế, sao lại sợ một thằng nhóc ranh.
Huống chi, tưởng ai cũng có tư cách làm đội sổ chắc?
"Mày..."
Vương Lỗi không ngờ, Tưởng Văn Minh bình thường cục mịch như khúc gỗ, hôm nay lại ăn nói lưu loát như vậy.
Nhất thời, hắn không biết phản bác thế nào.
"Yên tĩnh!"
Chủ nhiệm lớp Lý Bằng liếc hai người một cái, quát lớn.
Ánh mắt ông lại trở về màn hình, thấy pho tượng đá xám xịt bắt đầu phai màu, lộ ra hình dáng ban đầu.
Nhưng quá trình này chỉ diễn ra được một nửa thì dừng lại.
Một đạo tử quang chui vào người Tiếu Vũ.
"Thành công rồi! Lại còn là tiềm năng tử sắc, Tiếu đổng sự sinh được một đứa con trai tốt!"
Một đám lãnh đạo trường học lập tức hớn hở ra mặt. Học sinh tiềm năng tử sắc, họ đã nhiều năm không gặp.
"Chỉ có thế thôi á?"
Tưởng Văn Minh ngơ ngác. Anh cứ tưởng thức tỉnh khó khăn lắm, ai nấy đều như lâm đại địch, mặt mày như đưa đám.
Kết quả chỉ có thế này thôi á?
"Ha ha... Đúng là kẻ không biết thì không sợ. Cậu tưởng chỉ thêm vài từ là dễ lắm chắc? Mỗi một câu đều là vô số người dùng sinh mệnh đánh đổi đấy."
Một cô gái bên cạnh khinh bỉ liếc nhìn Tưởng Văn Minh.
Mình thành tích kém đã đành, còn phủ nhận cố gắng của người khác, loại người này thật đáng ghét!
Hạ Tiểu Vũ âm thầm dán cho Tưởng Văn Minh cái mác "nhân phẩm quá kém".
"Cái này khó lắm à?"
Tưởng Văn Minh không cố ý gây sự, mà thật sự thấy khó hiểu.
Những nhân vật thần thoại này, ở thế giới của anh, chỉ cần ai từng xem Tây Du Ký là có thể dễ dàng miêu tả ra được.
Nhưng ở thế giới này, dường như không phải vậy.
Mấy người này hình như không nhận ra những nhân vật thần thoại đó, thậm chí đến năng lực cũng phải đoán mò.
Hơn nữa nhìn biểu cảm của những người xung quanh, rõ ràng không phải giả vờ.
"Chẳng lẽ thế giới này không có chuyện thần thoại xưa? Hay là xảy ra đứt gãy văn hóa?"
Nghĩ đến đây, Tưởng Văn Minh vội lấy điện thoại ra, bắt đầu tìm kiếm trên mạng.
"Giờ mới cuống lên à, sớm đi làm gì?"
Vương Lỗi thấy Tưởng Văn Minh dùng điện thoại tra tìm nhân vật thần thoại, tưởng anh muốn nước đến chân mới nhảy, không nhịn được mỉa mai một câu.
Tưởng Văn Minh không rảnh đôi co với hắn, tự mình tìm kiếm thông tin.
Thông tin tìm được đều sơ sài, không có nửa chữ liên quan đến bối cảnh của nhân vật thần thoại, chỉ có mỗi cái tên.
Thế giới này quả thực xảy ra đứt gãy văn hóa. Những nhân vật thần thoại từng tồn tại, phần lớn đã biến mất trong dòng chảy thời gian.
Thứ còn sót lại chỉ là vài ba câu, mà đều được nhà nước coi là cơ mật, chuyên môn tìm người đến nghiên cứu.
Anh rời mắt khỏi điện thoại, một lần nữa nhìn về phía cánh cửa Tạo Hóa.
Lúc này Tiếu Vũ cũng đã ra khỏi cánh cửa, mặt tươi như hoa, rõ ràng rất hài lòng với kết quả.
Ngay sau đó là người thứ hai lên đài.
Pho tượng trong cánh cửa Tạo Hóa không phải là bất biến, mà là ngẫu nhiên xuất hiện. Chỉ là nếu ai có huyết mạch nào đó, thì tỷ lệ gặp được sẽ cao hơn một chút.
Học sinh thứ hai tìm kiếm một lúc lâu, cuối cùng dừng lại trước một pho tượng có hình dáng con vượn.
Tưởng Văn Minh cũng nhìn về phía pho tượng đá đó. Mặt mày hung tợn, thân thể bị xiềng xích trói buộc, xung quanh hình như có hơi nước lượn lờ.
"Là Tề Thiên Đại Thánh Tôn Ngộ Không, siêu cấp thần chỉ trong truyền thuyết, ít nhất cũng phải phẩm chất kim sắc. Hàn Vĩ đúng là giẫm phải cứt chó rồi!"
"Hoa Hạ có mấy tài liệu công khai về thần chỉ đâu, không ngờ cậu lại gặp được, cậu sắp bay cao rồi."
"Không biết cậu có bạn gái chưa nhỉ, tớ đột nhiên thấy cậu đẹp trai quá!"
Nghe những lời bàn tán xung quanh, ánh mắt Tưởng Văn Minh lộ ra vài phần nghi hoặc.
Tề Thiên Đại Thánh Tôn Ngộ Không, anh quá quen thuộc, cũng chính vì vậy, anh nhận ra ngay sự bất thường.
Mặt mày hung tợn với xiềng xích còn có thể giải thích, dù sao tiền thân là yêu hầu, cũng bị bắt lên trời rồi. Nhưng hơi nước xung quanh là sao?
Ai xem Tây Du Ký đều biết, Tôn Ngộ Không đâu có giỏi thủy chiến!
