Bên trong Vạn Thần Điện, tượng thần Đế Tuấn ngự trên vị trí cao nhất bỗng trở nên sống động. Một bóng mờ hiện ra, ánh mắt tựa hồ xuyên thấu hư không, nhìn thẳng vào bản chất.
Nhưng khi ánh mắt ấy lướt qua những hàng Thần vị phía dưới đài, một tia lạnh lẽo chợt lóe lên.
Chưa kịp hành động, vô số xiềng xích vàng từ hư không giáng xuống, quấn chặt lấy hắn.
"Các ngươi cho rằng xóa tên thật của chúng ta là có thể xâm chiếm Thần Châu này sao? Thật nực cười!"
Đế Tuấn lạnh lùng hừ một tiếng, những chiếc xiềng xích vàng lập tức đứt đoạn, thân ảnh hắn cũng tan biến ngay sau đó.
Ngay khoảnh khắc biến mất, một chiếc lông vũ màu vàng chậm rãi rơi xuống, rồi lướt nhanh ra bên ngoài.
Lúc này, Tưởng Văn Minh cảm thấy toàn thân tràn đầy sức mạnh, như thể chỉ cần một ý niệm, hắn có thể hủy thiên diệt địa.
Long Dã đứng trên mặt đất, vừa ngưỡng mộ vừa chua xót nhìn Tưởng Văn Minh.
Mấy chục năm nỗ lực, lại chẳng bằng một lần đốn ngộ của đối phương.
Thật sự là...
Nỗ lực trước thiên phú, chẳng đáng một xu.
Tưởng Văn Minh đáp xuống đất, thu liễm sức mạnh vừa mới có được.
Đột nhiên, sắc mặt hắn khẽ biến, nhìn về phía xa xăm.
Một chiếc lông vũ màu vàng đang chậm rãi bay tới. Hắn vẫy tay, chiếc lông vũ tự động rơi vào lòng bàn tay.
Chưa kịp xem xét kỹ, chiếc lông vũ ấy liền hòa tan vào cơ thể hắn.
Tưởng Văn Minh chỉ cảm thấy đầu óc ong ong, ý thức như bị hút vào một không gian vô định.
Khắp nơi là thi hài và tượng đá, tựa như một Tu La Địa Ngục.
Khi hắn nhìn quanh, lại thấy hơn mười bóng người tỏa ra thần quang vô lượng, đang nhìn về phía hắn.
"Thánh... Thánh nhân! Vãn bối Tưởng Văn Minh, bái kiến chư vị thánh nhân."
Tưởng Văn Minh chỉ liếc qua đã nhận ra thân phận của một vài người, sợ hãi vội cúi đầu khom mình hành lễ.
Tâm Thanh, Nữ Oa, cùng một số đại lão mà hắn không quen biết.
Sao mình lại nhìn thấy bọn họ?
Và nơi này rốt cuộc là đâu?
Tưởng Văn Minh kinh hãi trong lòng.
"Yêu Hoàng, Thần Châu hiện tại thế nào?"
Một giọng nữ thanh lãnh mà uy nghiêm vang lên.
Tưởng Văn Minh không thấy ai nói, nhưng biết chắc đó là Nữ Oa nương nương.
Chỉ là, sao bà lại gọi mình là Yêu Hoàng?
Chưa kịp hiểu ra, hắn nghe thấy một giọng nói uy nghiêm mà quen thuộc từ phía sau:
"Đã an bài thỏa đáng, còn lại cứ giao cho bọn chúng tự xử lý."
Giọng của Đế Tuấn vang vọng.
"Như vậy rất tốt."
Các vị thánh nhân nói xong, ánh mắt lướt qua vị trí của Tưởng Văn Minh, không nói gì, như thể hắn không hề tồn tại.
Cảm nhận được chư vị thánh nhân đã rời đi, Tưởng Văn Minh mới dám ngẩng đầu, vừa định hỏi Đế Tuấn thì cảm thấy một lực hút từ phía sau, khi ý thức trở lại, hắn đã trở về nơi ban đầu.
"Ngươi... Ngươi... Trán của ngươi!"
Long Dã kính hãi, chỉ vào trán Tưởng Văn Minh.
Tưởng Văn Minh ngẩn người, sờ lên trán, không có gì.
Lấy điện thoại ra soi, hắn mới phát hiện giữa mi tâm có một đường vân lửa vàng.
"Đây là cái gì?"
Tưởng Văn Minh khó hiểu nhìn Long Dã.
"Nếu ta đoán không sai, đây là Thần Văn trong truyền thuyết."
"Có tác dụng gì?"
"À, ta không rõ lắm, nghe nói có thể giao tiếp với thần minh, nhưng đây là chuyện bên Thiên Trúc, ta chưa từng thấy."
Tưởng Văn Minh mất hứng ngay lập tức.
Ba anh em Thiên Trúc, thích bôi vẽ lên mặt, chắc lại trò lừa tín đồ thôi.
Hắn chưa từng nghe chuyện này ở Hoa Hạ.
Người với thần nói chuyện là tín ngưỡng, thần nói chuyện với người? Đầu óc có vấn đề à!
Tưởng thật thần minh muốn liên lạc là liên lạc được chắc?
Dẹp suy nghĩ đó, Tưởng Văn Minh nhìn Long Dã, vừa định mở miệng thì thấy một nhóm lính vũ trang đầy đủ chạy tới.
"Chuyện gì xảy ra? À, Long Dã tướng quân, ngài cũng ở đây."
Người đội trưởng dẫn đầu vội hành lễ khi thấy Long Dã.
"Các ngươi làm gì vậy?"
Long Dã hơi nghi hoặc nhìn người đội trưởng.
"Chúng tôi vừa phát hiện có dị thường ở đây, nên đến kiểm tra. Long Dã tướng quân..."
"Không có gì, hiểu lầm thôi, về đi."
Long Đã nghe vậy liền hiểu ra.
Những người này rõ ràng bị động tĩnh vừa rồi của Tưởng Văn Minh thu hút.
Sau khi đuổi họ đi, hai người trở lại phòng họp.
Trong phòng chỉ còn hai người, những người còn lại đã đi xem Thần Thoại Lôi Đài.
Dù là trận chiến giữa Mặt Trời Không Lặn và quốc gia Hoa Anh Đào, đó vẫn là cơ hội học tập hiếm có.
Học kỹ xảo chiến đấu, học chiến thuật bố trí.
Thông qua đó, phán đoán thực lực đối phương, xây dựng chiến thuật phù hợp.
Dĩ nhiên, cách này chỉ hợp với Thần Thoại Lôi Đài.
Còn gọi tên thần chiến, thực chất là nội tình, yêu cầu sức mạnh bản thân của Thần Quyến Giả không cao.
Hai người vừa định đến Thần Thoại Lôi Đài thì phòng bỗng lóe sáng, Lý Kiến Quốc và mọi người đã trở về.
Chưa kịp hỏi, họ đã nghe tiếng người dẫn chương trình từ trên trời vọng xuống:
Quốc gia Hoa Anh Đào Tsukuyomi Thần vẫn, có tiếp tục?
"Tsukuyomi chết rồi?"
Long Dã kinh ngạc.
Đó là Thần phẩm chất đỏ, lại bại bởi Lôi Thần Thor phẩm chất vàng?
Tưởng Văn Minh bình tĩnh, dù bất ngờ nhưng không ngạc nhiên.
Địa vị Tsukuyomi cao, nhưng chiến lực thực tế không bằng Tu Chi Tá Nam.
Đối đầu Lôi Thần mạnh nhất Bắc Âu, thua là bình thường.
Lôi Thần Bắc Âu, Heracles Olympus, đều sánh ngang chủ thần.
Đánh giá sức chiến đấu chỉ dựa vào phẩm chất sẽ thiệt thòi.
Quốc gia Hoa Anh Đào rõ ràng chịu thiệt vì không hiểu văn hóa, không rõ các thần hệ khác, tưởng Tsukuyomi có thể áp chế Thor, nên mới bị phản sát.
"Lôi Thần cũng không trụ nổi, thắng nhưng bị chém rụng một tay, thần tính bị Hắc Viêm của Tsukuyomi thôn phệ gần hết, xem như phế."
"Lưỡng bại câu thương, tốt cho chúng ta."
"À, hai người vừa đi đâu?"
Lý Kiến Quốc tò mò nhìn hai người.
"Vừa rồi..."
Long Dã kể lại mọi chuyện, mọi người trợn mắt há mồm.
"Ngươi nói, độ thân hòa huyết mạch của Văn Minh đạt chín mươi chín phần trăm?"
Lý Kiến Quốc không tin, hỏi lại.
"Ừm, và Văn Minh đoán phẩm chất thần không liên quan đến thực lực, mà là đại diện cho địa vị. Ban đầu ta không tin, nhưng giờ xem ra, rất có thể."
Nếu không có chuyện Lôi Thần và Tsukuyomi, Long Dã có lẽ chỉ xem đó là suy đoán.
Nhưng giờ sự thật chứng minh, suy đoán của Tưởng Văn Minh có thể đúng.
"Nếu thật vậy, lựa chọn tiếp theo phải cẩn thận hơn."
Lý Kiến Quốc trầm ngâm, nhìn Tưởng Văn Minh.
"Chúng ta có thể tin tưởng ngươi không?"
