"Đây cũng là lý do duy nhất ta giữ lại bốn vị nhân thần. Sức mạnh hệ thống của ta bắt nguồn từ yêu tộc và Thiên Đình, vì vậy các thần minh khác có thể lựa chọn nơi này. Đúng, trước đây ta luôn thắc mắc, nếu đã thức tỉnh chư thần, vậy tại sao còn phân chia hệ thống? Chẳng lẽ tất cả đều không phải là Hoa Hạ thần hệ sao?"
Tưởng Văn Minh hỏi ra nghi hoặc bấy lâu nay.
"Liên quan đến điểm này, chúng tôi cũng đã nghiên cứu, nhưng chỉ nắm được một vài thông tin vụn vặt. Theo điều tra của chúng tôi, mỗi một vị thần minh đều có tính cách và thế lực riêng.
Lấy Long Dã làm ví dụ, bản mệnh Thần của cậu ta là Tam Đàn Hải Hội đại thần Na Tra, theo tài liệu cậu cung cấp thì lệ thuộc vào Thiên Đình.
Nhưng cậu từng có thù với long tộc, cho nên nếu tương lai thức tỉnh thần minh long tộc, cậu sẽ bị chống lại. Nếu thực lực của thần long tộc yếu hơn Na Tra đại thần thì không sao, nhưng nếu mạnh hơn, rất có thể giận lây sang cậu, khiến cậu thân tử đạo tiêu."
"Ý của anh là, chỉ cần bản mệnh Thần của mình đủ mạnh, những hạn chế này sẽ không ảnh hưởng gì, đúng không?"
Tưởng Văn Minh nắm bắt trọng điểm trong lời Lý Kiến Quốc.
Nếu thật sự là như vậy, thì tính khả thi sẽ cao hơn nhiều.
"Đây chỉ là suy đoán của chúng tôi, dù sao chưa ai thử nghiệm cả, cậu vẫn không nên mạo hiểm."
Lý Kiến Quốc lo lắng Tưởng Văn Minh mạo hiểm, nên tiêm trước cho cậu một mũi phòng ngừa.
Lý thuyết là một chuyện, thử nghiệm là một chuyện khác.
Đây là chuyện có thể chết người, nhất là khi lý thuyết này liên quan đến Thần Quyến giả, những người có thiên phú xuất chúng.
Dù sao, nếu thức tỉnh Thần có thực lực quá kém, cũng không thí nghiệm ra kết quả gì.
Điều này dẫn đến việc bao nhiêu năm qua họ chỉ có kiến thức lý thuyết, nhưng không dám tùy tiện thử nghiệm.
Nhưng Tưởng Văn Minh lại không nghĩ vậy.
Bản mệnh Thần của hắn là Đế Tuấn, tuy không phải mạnh nhất, nhưng cũng ít có địch thủ, duy nhất là Vu tộc. Chỉ cần không tự tìm đường chết triệu hoán mười hai Tổ Vu, vấn đề cũng không lớn.
Dù sao cũng là Thiên Đế đời thứ nhất của Thiên Đình, các thần minh khác vẫn phải nể mặt.
"Đúng rồi, trước đó có chuyện quên nói, nhân tiện mọi người ở đây, tôi nói luôn."
Tưởng Văn Minh nhớ lại tình cảnh lúc trước, vẻ mặt nghiêm túc nhìn mọi người.
"Chuyện gì?"
"Tôi hy vọng khi tôi triệu hồi thần minh, tất cả đồng bào Hoa Hạ đều cầu nguyện, cúng phụng."
Qua mấy lần triệu hoán, Tưởng Văn Minh nhận ra các thần minh đều ở trạng thái hư nhược, nhất là Trư Bát Giới, đánh một trận đã suýt chết đói.
Hắn lo lắng các thần minh khác cũng vậy, không có hương hỏa cúng phụng, một thân thực lực chẳng còn bao nhiêu, vậy thì đánh đấm gì?
Cho nên, biện pháp tốt nhất là, nhân lúc triệu hoán có kẽ hở, quốc dân Hoa Hạ cùng nhau cúng phụng cầu nguyện, lợi dụng ưu thế dân số, cưỡng ép làm chư thần khôi phục lực lượng.
Dù không bằng tích lũy tháng ngày, nhưng vẫn tốt hơn là không có gì.
"Việc này không cần cậu lo lắng, tôi đã sắp xếp xong xuôi, tuyệt đối sẽ không để chuyện của Thiên Bống nguyên soái xảy ra lần nữa."
Lý Kiến Quốc trịnh trọng đảm bảo.
Thảo luận kết thúc, mọi người lại đến Thần Thoại lôi đài, yên lặng chờ đợi trận chiến giữa nước hoa anh đào và đế quốc mặt trời không lặn kết thúc.
Lúc này, hai bên đã đấu ba trận.
Đế quốc mặt trời không lặn tuy chiếm ưu thế, nhưng cũng tổn thất nặng nề.
Ở trận thứ hai, nước hoa anh đào triệu hồi ra Bát Kỳ Đại Xà, còn đế quốc mặt trời không lận triệu hồi Quang Minh chi thần Baldur.
Hai bên chưa đánh được bao lâu, Baldur đã bị Bát Kỳ Đại Xà nuốt chửng.
Sau đó, đế quốc mặt trời không lặn triệu hồi Âm Mưu Chi Thần Loki, chém chết Bát Kỳ Đại Xà, nhưng cũng vì trọng thương mà mất khả năng chiến đấu.
Lúc này, đứng trên lôi đài là Bắc Âu chiến thần Til, còn nước hoa anh đào triệu hoán một thiếu nữ cầm trường đao.
Khi Tưởng Văn Minh nhìn thấy thiếu nữ này, vẻ mặt sững sờ.
Bởi vì đây không phải là nhân vật trong thần thoại của nước hoa anh đào, mà là quái vật trong truyền thuyết dân gian.
Yêu Đao Cơ!
Thực lực không rõ, vì chưa ai thấy cô ta ra tay, hoặc là người thấy cô ta ra tay đều đã chết.
Tưởng Văn Minh nhớ rõ, kiếp trước từng thấy giới thiệu về Yêu Đao Cơ. Không giống các nhân vật truyền thuyết khác, thông tin về cô ta rất ngắn, chỉ có hai câu:
Tay nàng cầm Yêu, nơi nàng đi qua chỉ có tử vong!
Từ xưa đến nay chưa ai sống sót sau nhất đao thứ hai của nàng!
Thực tế, cô ta không phải Thần, không phải quỷ, chỉ là một người cùng Yêu cộng sinh, chỉ sống vì giết chóc.
Vậy mà, một nhân vật hư cấu như vậy lại xuất hiện trên Thần Thoại lôi đài.
Tưởng Văn Minh nhìn bóng lưng Yêu Đao Cơ, trầm tư.
"Thần Thoại lôi đài rốt cuộc là thế nào, tại sao nhân vật hư cấu cũng xuất hiện? Hay là có quy tắc ngầm mà mình không biết?"
Nghĩ vậy, Tưởng Văn Minh chạy đến chỗ lý Kiến Quốc, nói nhỏ vài câu.
"Cậu chắc chứ?"
Lý Kiến Quốc nghi hoặc nhìn Tưởng Văn Minh.
"Hiện tại chưa chắc lắm, tôi cần xem những nô lệ của nước hoa anh đào."
Mỗi quốc gia đều có bí mật, không ai công khai tài liệu nghiên cứu của mình.
Hoa Hạ phát hiện hệ thống sức mạnh kiểm dung, nước hoa anh đào triệu hồi được nhận vật hư cấu.
Tưởng Văn Minh muốn thông qua những tù binh nô lệ để hỏi ra bí mật này.
Rất nhanh.
Mấy cựu quan chức cấp cao của nước hoa anh đào được đưa đến trước mặt Tưởng Văn Minh.
"Nói cho tôi, Yêu Đao Cơ là thế nào? Các người triệu hồi cô ta bằng cách nào?"
Tưởng Văn Minh hỏi thẳng.
"Sao anh lại biết Yêu Đao đại nhân?"
Một gã đầu hói Địa Trung Hải, vẻ mặt kinh hãi nhìn Tưởng Văn Minh.
"Bây giờ tôi hỏi anh trả lời, còn lảm nhảm, đừng trách tôi kích hoạt khế ước nô lệ."
Những người bị đánh dấu nô lệ như họ, bất kỳ người Hoa nào cũng có thể sai khiến.
Chỉ cần thông qua khổ ước nô lệ, một ý niệm cũng có thể khiến họ tự sát.
Đây là cái giá của sự thất bại.
Tưởng Văn Minh không hề đồng tình hay thương hại.
Tất cả đều là gieo gió gặt bão, nếu không gặp được hắn, có lẽ Hoa Hạ đã bại trận.
Đến lúc đó, ai thương xót họ?
Những súc sinh này đã gây ra quá nhiều nợ máu kiếp trước, Tưởng Văn Minh không dám quên.
Nghe Tưởng Văn Minh nhắc đến khế ước nô lệ, gã Địa Trung Hải lập tức run rẩy, lộ vẻ đã từng trải qua.
"Bẩm Thần Quyến giả đại nhân, Yêu Đao đại nhân là chúng tôi vô tình triệu hồi. Lần đầu xuất hiện, cô ta chỉ là một thiếu nữ, vì cầm một thanh đao, giống với Yêu trong truyền thuyết dân gian, nên có người gọi cô ta là Yêu Đao Cơ. Ban đầu, cô ta không đáp lại.
Nhưng cũng không giết người gọi tên cô ta.
Sau đó, lại có người gặp cô ta, dù gọi thế nào cũng không được trả lời, cũng không bị phản phệ.
Về sau, có người thêm vào vài câu, vốn không hy vọng nhiều, không ngờ lại thành công.
Cô ta chỉ có phẩm chất màu lam, nhưng chiến lực cực kỳ mạnh, không thua gì Thần Hủy Diệt, nên từ trước đến nay được xem là át chủ bài, chưa từng lộ diện."
"Thêm vào vài câu? Câu gì?"
