Tưởng Văn Minh đọc mỗi một câu chữ, tưởng thần lại thêm một phần sinh động.
Khi Muỗi Đạo Nhân hoàn toàn thức tỉnh, toàn bộ lôi đài rung lên những âm thanh vù vù như sấm rền.
"Con muỗi? Nhiều muỗi thế kia, chẳng lẽ hắn muốn triệu hồi một con yêu quái muỗi để chiến đấu à?"
"Tưởng Thần hồ đồ rồi, đối thủ là Atula, triệu hồi muỗi tinh ra làm gì?"
"Đừng đoán mò, biết đâu Tưởng Thần đang dùng kế Điền Kỵ đua ngựa, dùng một tiểu thần đấu với chủ lực của đối phương."
"Có lý!"
"..."
Phía khán đài của Thiên Trúc.
"Ha ha ha... Cười chết mất, cứ tưởng hắn lợi hại lắm, ai ngờ triệu hồi ra một con Muỗi Thần. Thảo nào viết nhiều tên thế, toàn nhân vật hạng bét."
"Atula Thần có tận tám tay, lỡ bị hắn vả cho một phát thì có phải quá vô nghĩa không?"
"Đánh muỗi thì một tát là xong chứ gì? Nhiều một tay là sỉ nhục."
"..."
Trên lôi đài.
Ánh mắt Muỗi Đạo Nhân dần trở nên linh hoạt, hắn cúi đầu nhìn thân thể, rồi nghiêng đầu nhìn Tưởng Văn Minh.
"Ngươi triệu hồi ta đến đây?"
"Chính là vẫn bối."
Tưởng Văn Minh cố gắng tỏ ra khiêm tốn.
Không thể không khiêm tốn!
Vị này là hung thú nổi danh từ thời Hồng Hoang, người khác bất đồng ý thì giết người, còn hắn bất đồng ý thì diệt tộc.
Thực lực của hắn quỷ dị khó lường, lại giỏi đánh lén, nhất là cái miệng kia, không có thứ gì hắn không ăn được.
"Bộ quần áo này xấu quá, không hợp với hình tượng của ta, lát nữa giúp ta sửa lại đi."
Muỗi Đạo Nhân chỉ vào tượng của mình nói.
"? ? ?"
Không chỉ Tưởng Văn Minh, mà cả khán giả đều ngơ ngác khó hiểu.
Đại ca, người ta đến đánh nhau, chứ không phải đi du lịch.
Đến nước này rồi mà còn quan tâm đến hình tượng à?
"Ách, được, đợi tiền bối khải hoàn trở về, vãn bối nhất định làm theo ý ngài, xây miếu thờ tượng thần theo đúng kích thước cơ thể ngài."
Tưởng Văn Minh cố gắng trấn an.
"Khải hoàn? Hắn không phải là huyết thực ngươi cung phụng à?"
Muỗi Đạo Nhân chỉ tay vào Atula đứng đối diện, vẻ mặt nghi hoặc.
Tưởng Văn Minh...
Khó trả lời quá!
"Thôi được rồi, ta đói bụng, đi ăn một bữa đã. Ngươi nhớ chuyện ta vừa nói đấy."
Muỗi Đạo Nhân vừa nói xong, chưa đợi Tưởng Văn Minh kịp phản ứng, đã biến mất tại chỗ.
Ngay sau đó.
Trên lối đài vang lên tiếng kêu thảm thiết rợn người.
Chỉ thấy Atula Thần vốn hung hăng ngút trời bị một tầng hồng quang bao phủ, thân thể khô quắt dần.
Chưa đầy mười giây.
Tiếng kêu thảm thiết tắt hẳn.
"Bảy phần no bụng, nhưng huyết thực này có mùi lũ lừa trọc kia, ảnh hưởng khẩu vị, lần sau đừng cung phụng thứ này."
Muỗi Đạo Nhân xuất hiện lại, thỏa mãn lau miệng.
Toàn trường im phăng phắc.
Phải đến mười mấy giây sau.
Khán đài Hoa Hạ mới bùng nổ tiếng reo hò như sấm dậy.
"Vãi chưởng... Vãi chưởng... Vãi chưởng..."
"Quá trâu bò! Đây là thần gì vậy? Mạnh quá!"
"Bảy phần no bụng, trời ơi! Bá đạo!"
"Tôi có tội, tôi không nên nghi ngờ con mắt của Tưởng Thần, đúng là không hổ danh Tưởng Thần."
"Muỗi Đạo Nhân đại thần, từ nay tôi là tín đồ trung thành nhất của ngài, phải về nhà lập hương án thờ cúng mới được."
"Thiên Trúc không bảo Atula mạnh lắm à? Sao đi nhanh thế?"
"Thì mạnh đấy, chẳng nghe Muối Đạo Nhân đại thần vừa bảo à, mới bảy phần nổ bụng!"
"..."
Khác với không khí như Tết đến của Hoa Hạ, phía Thiên Trúc đến giờ vẫn chưa hoàn hồn.
"Chúng ta triệu hồi là Atula Thần đấy chứ?"
"Mặt xanh nanh vàng, tám tay, đúng rồi mà."
"Nhưng... sao yếu thế? Chẳng phải hắn được gọi là chiến thần sao?"
"Cái này..."
Atula Thần mà họ kỳ vọng, đến một hiệp cũng không chống nổi, đã bị người ta miểu sát.
Chuyện này khiến họ bắt đầu nghi ngờ nhân sinh.
Nhưng họ không nghĩ Muỗi Đạo Nhân mạnh cỡ nào, mà là tự hỏi có phải mình đã triệu hồi phải hàng giả không.
"Phật môn phế vật quá, còn chiến thần gì chứ, đến một hiệp cũng không chịu nổi, lần này đối mười hai trụ Thần của chúng ta ra đối phó hắn."
Khu vực khán giả Thiên Trúc bắt đầu ồn ào.
Tuy họ thuộc cùng một quốc gia, nhưng lại có tín ngưỡng khác nhau. Với những tín đồ này, tín ngưỡng mới là quan trọng nhất, quốc gia chỉ xếp sau.
Giờ có cơ hội thể hiện giáo phái của mình, ai cũng không muốn bỏ lỡ.
Vị đại diện Thiên Trúc kia nghe tiếng ồn ào bên dưới, nhất thời khó xử, không biết nên chọn ai.
Phía bên kia.
Muỗi Đạo Nhân ăn xong Atula, định quay người rời đi.
"Tiền bối, tiền bối."
"Còn chuyện gì?"
"Ngài vừa bảo mới no bảy phần, hay là ngài đã đến rồi, ăn thêm hai người nữa đi?"
"Vẫn còn tế phẩm à?"
"Ách, có, vẫn còn nhiều lắm, chỉ sợ ngài ăn không hết."
Tưởng Văn Minh vì chiến thắng, dứt khoát bất chấp tất cả, ra sức lôi kéo hắn.
Có được một đại lão như này, cứ để đi thì tiếc quá, dù gì cũng phải làm tròn bổn phận chủ nhà chứ.
Nghĩ vậy, hình như cũng không có vấn đề gì.
"Thằng nhóc nhà người không tệ, có lòng, thảo nào Đế Tuấn kia lại chọn người làm người kế vị."
Muỗi Đạo Nhân ra vẻ hài lòng.
"Tiền bối quen Yêu Hoàng đại nhân? Người kế vị là sao?"
Tưởng Văn Minh nghe xong, lập tức kích động.
Câu nói của Muỗi Đạo Nhân chứa quá nhiều thông tin.
Thứ nhất, hắn biết mình có liên quan đến Đế Tuấn.
Thứ hai, hắn rất quen Đế Tuấn.
Thứ ba, từ "người kế vị" không phải ai cũng tùy tiện dùng, hắn biết một số nội tình mình không biết.
"Ngươi không biết à? Vậy ấn ký trên trán ngươi từ đâu ra?"
Muỗi Đạo Nhân hơi ngạc nhiên nhìn hắn.
Tưởng Văn Minh định mở miệng giải thích, đột nhiên thấy phía Thiên Trúc triệu hồi ra một vị thần minh, cầm xiên cổ đâm thẳng vào đầu Muội Đạo Nhân.
"Tiểu... Tâm?"
Tưởng Văn Minh chưa kịp nói hết câu, đã thấy Muỗi Đạo Nhân vung tay lên, một vầng sáng đỏ bao phủ vị thần kia.
Chỉ trong một hơi thở.
Một bộ thi thể khô quắt rơi xuống lôi đài.
"Ngươi vừa nói gì?"
"Ách, không có gì, chúng ta tiếp tục, vừa nói đến đâu rồi nhỉ? À, đúng rồi, ấn ký của ta xuất hiện sau khi nhặt được một chiếc lông vũ màu vàng, tôi cũng không biết có tác dụng gì."
Tưởng Văn Minh ngây người hồi lâu, mới hoàn hồn từ cú sốc vừa rồi.
Muỗi Đạo Nhân này mạnh đến mức không hợp lẽ thường!
Thần minh Thiên Trúc triệu hồi ra, đến tư cách nhìn thẳng vào hắn cũng không có, tùy tiện vung tay đã bị diệt sát!
Rốt cuộc là hắn quá mạnh, hay Thiên Thúc quá phế vật?
Tưởng Văn Minh nhất thời không chắc chắn, luôn cảm thấy Muỗi Đạo Nhân trước mắt không giống lắm với những gì mình đọc trong sách. Chiến lực này, chắc đối mặt với thánh nhân cũng chống đỡ được một hai chiêu chứ?
"Thì ra là vậy, cái lông vũ kia là lông vũ của Đế Tuấn, cũng là tượng trưng cho thân phận. Bọn họ bị vây ở..."
Muỗi Đạo Nhân định nói gì đó, nhưng Tưởng Văn Minh không nghe được chữ nào.
Muỗi Đạo Nhân dường như cũng phát hiện ra điều này, cau mày.
"Có người không muốn để ta nói ra chân tướng, nhưng có một câu ta vẫn muốn nhắc nhở ngươi, mau chóng chư thần trở về, nếu không... Mẹ nó, phiền phức thật đấy, cái gì cũng không cho nói, tin hay không không lão tử phá hủy miếu thờ của các ngươi!"
Muỗi Đạo Nhân đột nhiên chửi ầm lên.
