Không chỉ khán giả khu vực Hoa Hạ ồn ào, mà ngay cả người xem từ các đế quốc khác cũng xôn xao bàn tán, sự chú ý từ lôi đài chiến đấu đã chuyển sang Tường Vân Minh.
"Cái gã người Hoa kia vừa nói có lẽ là nguồn gốc của con khỉ kia?"
"Không, đây không phải trọng điểm. Quan trọng là Hoa Hạ từ đâu ra nhiều thần minh đến vậy? Mười vạn thiên binh thiên tướng, nhiều quá thể đáng rồi?"
"Mọi người không nghe hắn nói còn có Thập Điện Diêm La sao? Hơn nữa còn là loại quản lý sinh tử, chẳng phải có nghĩa là Hoa Hạ có mười Minh Vương?"
"Không thể nào? Mười Minh Vương á? Sao có thể!"
"Chắc chắn là hắn nói bừa thôi. Nếu Hoa Hạ mạnh đến vậy, họ đã tiêu diệt chúng ta từ lâu rồi, đâu còn phải nhẫn nhịn bao nhiêu năm như vậy.".
"Cái này khó nói lắm, Hoa Hạ xưa nay thích giả heo ăn thịt hổ. Nghe nói người ở đó ai cũng biết võ công, bình thường thì tỏ ra sợ sệt khiêu khích, nhưng hễ động tay là vài phút hạ gục đối phương. Đáng sợ nhất là sau khi đánh xong, họ còn lịch sự nâng dậy, hỏi han xem có sao không."
"Thật á?"
"Trước kia ta cũng không tin, nhưng cứ nhìn đế quốc hoa anh đào, còn có Thiên Trúc đế quốc xem, trước đó cả đám đều vênh vang nghĩ có thể chiếm đoạt Hoa Hạ, kết quả thế nào? Bị người ta quét sạch."
Lời này vừa thốt ra, lập tức nhận được sự đồng tình của những người xung quanh.
Quả là thâm tàng bất lộ, đúng là một lão cáo già!
Lúc này, Tưởng Văn Minh đang kể đến đoạn Tôn Ngộ Không đại náo thiên cung, quấy phá hội bàn đào, ăn vụng tiên đan.
Đánh cho chư thần trên Thiên Đình phải cúi đầu, thậm chí đến Lăng Tiêu Bảo Điện của Ngọc Hoàng đại đế hắn cũng dám ngồi lên.
Nhất là câu nói: "Ngọc Đế thay phiên làm, năm nay đến nhà ta!"
Càng khiến người xem khu vực Hoa Hạ vô cùng phấn khích.
Tùy tâm sở dục, gặp chuyện bất bình là lật bàn, thật là tự do khoái hoạt.
Cứ như vậy, một hình tượng ngạo nghễ, bất khuất đã khắc sâu vào tâm trí người Hoa.
Khinh thường ta à?
Phong ta chức Bật Mã Ôn phải không?
Sỉ nhục ta à?
Vậy ta sẽ đánh đến khi các ngươi phải nể mặt ta mới thôi!
Tôn Ngộ Không dùng thực lực chứng minh điều đó, đánh cho chư thần trên Thiên Đình không dám nhắc lại ba chữ Bật Mã Ôn.
"Tôn trọng là phải dùng thực lực để giành lấy, chứ không phải dựa vào người khác bố thí!"
Lý Kiến Quốc càng thêm cảm xúc, nước yếu thì không có ngoại giao, chỉ khi bản thân cường đại mới có quyền lên tiếng.
Tôn Ngộ Không như vậy, Hoa Hạ cũng như vậy!
Càng ngày càng có nhiều người nghe được câu chuyện của Tôn Ngộ Không, sự đồng cảm với nhân vật này cũng càng. thêm mãnh liệt.
Từng sợi tín ngưỡng chi lực tràn vào Vạn Thần Điện, khiến cho ngọn đèn dầu đại diện cho Tôn Ngộ Không bùng cháy sáng rực.
Trên lôi đài Thần Thoại, Tôn Ngộ Không vốn đã thương tích đầy mình, bỗng nhiên cảm nhận được một luồng sức mạnh nhu hòa tràn vào cơ thể.
Cùng lúc đó, bên tai hắn dường như nghe thấy vô số lời cầu nguyện.
"Đại Thánh gia, ngài nhất định phải thắng."
"Hầu ca, cố lên!".
"Ngài là Tề Thiên Đại Thánh đã từng ngồi cả lên Lăng Tiêu Bảo Điện, một tên Như Lai tính là gì, giết chết hắn đi."
"Đại Thánh gia phù hộ!"
"... "
Trên khuôn mặt khỉ của Tôn Ngộ Không, bỗng nhiên nở một nụ cười.
"Tiểu tử, ngươi hiểu ta đấy. Ngươi nói đúng, Ngọc Đế thay phiên làm, năm nay đến nhà ta. Lão Tôn ta ngay cả Lãng Tiêu Bảo Điện cũng đã ngồi qua, lẽ nào lại chịu thua ở đây!"
Nói xong, hắn giật mạnh bộ khóa hoàng kim giáp đã rách nát trên người, rồi đột ngột xoay người nhìn về phía Như Lai.
"Như Lai lão nhi, đến lúc kết thúc rồi."
Chiến ý ngập trời bùng phát từ Tôn Ngộ Không, thể hiện tinh thần bất khuất của hắn.
"Định Hải Thần Châm - Phá Thiên!"
Kim Cô Bổng trong tay từ quét ngang chuyển thành đâm thẳng, muốn đánh vào điểm yếu.
Như Lai đưa tay đón đỡ, nhưng Kim Cô Bổng đã trực tiếp xuyên thủng.
Nhìn vào lỗ thủng lớn trên ngực mình, ánh mắt Như Lai thoáng hoảng hốt và mờ mịt.
Tại sao tín ngưỡng chi lực của hắn lại đột nhiên hao hụt nhiều đến vậy?
Tôn Ngộ Không thừa thắng xông lên sau khi đã thành công, chỉ trong chớp mắt, trên lôi đài tràn ngập những bóng ảnh màu vàng.
Khí thế của Như Lai ngày càng suy yếu, Kim Thân trên người cũng bắt đầu xuất hiện vết rạn, và ngày càng nhiều hơn.
Đúng lúc này,
Như Lai đột nhiên lấy ra một cái Bát Vu Tử Kim, ném về phía Tôn Ngộ Không.
Tôn Ngộ Không thấy vậy, con ngươi co rụt lại, Kim Cô Bổng trong tay khẽ rung lên, từ đâm chuyển thành hất, hất Bát Vu Tử Kim vào tay mình.
"Đây là..."
Nhìn cái bình bát quen thuộc này, lòng Tôn Ngộ Không chấn động, bởi vì đây là pháp khí hóa duyên của Đường Tăng.
Hắn không tham gia vào phần sau của hành trình Tây Du, nên không biết rằng thứ này là do Đường Tăng chủ động đưa ra.
Hắn chỉ cho rằng Như Lai đã bắt Đường Tăng, muốn dùng nó để uy hiếp mình.
"Hầu ca cẩn thận!"
Một tiếng kinh hô vang lên.
Tôn Ngộ Không còn chưa kịp phân ứng, đã bị một con dao găm đâm xuyên tim.
Trên dao găm hiện lên những dòng Phạn văn, nhanh chóng chui vào cơ thể Tôn Ngộ Không.
"A Di Đà Phật, thiện tai! Thiện tai!"
Như Lai niệm Phật hiệu, lại trở về vẻ từ bi hỉ xả.
Con dao găm này là pháp khí của hắn khi chưa xuất gia, cũng là pháp khí thành Phật của hắn.
Lúc trước cắt thịt nuôi chim ưng, chính là dùng con dao găm này, ngay cả chính hắn cũng có thể giết chết, huống chỉ Tôn Ngộ Không.
Hiện tại dao găm đã xuyên thủng tim Tôn Ngộ Không, cái chết chỉ còn là vấn đề thời gian.
Trên khán đài, khán giả khu vực Hoa Hạ ai nấy đều phẫn nộ, vừa rồi bọn họ đã chứng kiến mọi chuyện.
Như Lai ném ra một vật, thừa dịp Tôn Ngộ Không mất tập trung trong giây lát, dùng dao găm đánh lén thành công, đâm vào tim hắn.
"Quá hèn hạ!"
"Mẹ kiếp cái lũ Phật Tổ, đúng là lũ tiểu nhân hèn hạ.”
"Sau này ai còn dám nhắc đến chữ Phật, lão tử chửi thẳng mặt cả mười tám đời tổ tông nhà hắn!"
"Đại Thánh gia, cố gắng lên!"
"Không được chết, tuyệt đối không được, Tường Thần đâu, mau đi giúp Đại Thánh gia."
"Huhu... Ta không cần bạn trai nữa, chỉ mong Đại Thánh gia còn sống."
...
Không ai chú ý đến, một cái bóng mờ biến mất khỏi lôi đài, hướng thẳng về phía Thiên Trúc.
Thiên Trúc đế quốc.
Sau một trận càn quét của Long Dã và đồng bọn, các đền thờ, miếu mạo trong thành phố gần như không còn cái nào.
Giới chức cao tầng của Thiên Trúc tức giận vô cùng, nhưng lại không có biện pháp nào đối phó.
Đơn đả độc đấu, không ai là đối thủ của chúng.
Sử dụng vũ khí sát thương quy mô lớn, lại không thể khóa mục tiêu, vô cùng bực bội.
Nhưng đúng lúc này,
Tất cả các đền thờ Phật giáo trên khắp lãnh thổ Thiên Trúc đều phát ra ánh sáng vàng.
Một bóng người tai to mặt lớn, miệng đầy răng nanh xuất hiện.
Chính là Trư Bát Giới, người đã quan chiến trên lôi đài.
Trong khoảnh khắc xuất hiện, hắn không nói một lời, há miệng hút lấy, vô số cống phẩm, tín ngưỡng chi lực bị hắn hút vào miệng.
Hành động này đã làm kinh động đến không ít thần minh bị đánh thức ở Thiên Trúc, từng tượng thần sáng lên, từng vị thần hiện thân trước mặt hắn.
"Lớn mật! Dám ăn vụng cung phụng và tín ngưỡng của chúng ta!"
"Cút! Lão Trư ta là Tịnh Đàn Sứ Giả do chính Phật Tổ phong, có quyền hưởng thụ hết thảy cung phụng, ai dám cản ta?"
Trư Bát Giới giận dữ hét lên, Cửu Xỉ Đinh Ba trong nháy mắt xuất hiện trong tay hắn, khí thế kinh khủng tựa như núi cao, khiến những mao thần kia kinh hãi không thôi.
