Lời vừa dút, khán đài Thiên Trúc lập tức ồn ào náo loạn.
"Không thể nào! Thiên Trúc ta vẫn còn rất nhiều thần minh chưa ra trận, sao có thể thua?"
"Chắc chắn có gian lận, tuyệt đối là có gian lận!"
"Phạm Thiên đại thần, xin ngài giáng lâm cứu lấy những người hầu của ngài!"
". . ."
Kẻ giận dữ mắng chửi, người kêu than rên rỉ, muôn hình vạn trạng.
Người chủ trì trận đấu, dù rất bất mãn khi bị người Thiên Trúc tố cáo gian lận, nhưng vẫn nhẫn nại giải thích:
"Chư thần Thiên Trúc không ai muốn xuất chiến, nên chúng tôi phán các người thua, còn ai có ý kiến gì không?"
Khi nói câu này, ngữ khí của hắn đã lạnh lùng đi nhiều.
Ánh mắt uy nghiêm quét khắp khán đài, không một ai dám nhìn thẳng.
Thấy vậy, mọi người mới nhớ ra, vị này trước mắt cũng là thần minh.
Thấy không ai dám lên tiếng, trận đấu tiếp tục.
"Mời đại diện Hoa Hạ chọn chiến lợi phẩm."
"Lựa chọn một: Năm thành quốc vận của Đế quốc Thiên Trúc."
"Lựa chọn hai: Tạo Hóa Chi Thược."
"Lựa chọn ba: Một nửa đất đai và nhân khẩu của Đế quốc Thiên Trúc."
Nói xong, người chủ trì nhìn về phía Tưởng Văn Minh.
Tưởng Văn Minh đang trò chuyện với Tôn Ngộ Không, nghe vậy bèn nhìn lại.
"Năm thành quốc vận? Một nửa đất đai, nhân khẩu? Còn Tạo Hóa Chi Thược là cái gì?"
Anh quay sang Lý Kiến Quốc, mong ông giúp đưa ra lựa chọn.
"Văn Minh, chọn năm thành quốc vận đi, nó quá quan trọng với Hoa Hạ chúng ta."
Lý Kiến Quốc kích động nói.
Thiên Trúc là một cường quốc, quốc vận vô cùng hưng thịnh. Nếu có thể đoạt được năm thành quốc vận, lợi ích cho Hoa Hạ sẽ khôn lường.
Nhưng đúng lúc này, Tôn Ngộ Không đột nhiên lên tiếng:
"Nhóc con, đừng nghe hắn, chọn Tạo Hóa Chi Thược."
"Hầu ca, cái Tạo Hóa Chỉ Thược là gì vậy?”
Tưởng Văn Minh khó hiểu hỏi, nghe Tôn Ngộ Không nói, dường như nó còn quý giá hơn cả năm thành quốc vận.
"Đó là tọa độ để chư thần trở về, có tổng cộng năm cái. Khi cậu thu thập đủ, có thể mở lại thông đạo giữa Thần giới và nhân gian, nghênh đón chân thân chư thần trở về."
"Hầu ca, huynh có thể kể cho tôi nghe chuyện gì đã xảy ra với chư thần không? Vì sao các vị thần Hoa Hạ lại biến mất tập thể, đến cả tên tục cũng chẳng còn mấy ai?"
Tưởng Văn Minh vội hỏi, anh cảm giác mình sắp chạm đến bí mật cốt lõi của Thần Thoại.
"Khụ khụ!"
Tôn Ngộ Không định mở lời, thì nghe thấy tiếng ho nhẹ của người chủ trì.
"Có những chuyện lão Tôn ta không thể nói, cậu chỉ cần nhớ kỹ, mau chóng thu thập Tạo Hóa Chi Thược, đến lúc đó sẽ hiểu rõ mọi chuyện."
Tôn Ngộ Không nói xong, ngẩng đầu nhìn lên hư không.
"Lão Tôn ta cũng nên đi rồi. Bát Giới, ngươi có muốn cùng ta rời đi không?"
Tôn Ngộ Không nhìn Trư Bát Giới dưới đài.
"Được thôi, để lão Trư ta nếm thêm chút khói lửa nhân gian, kẻo sau này không còn cơ hội."
Trư Bát Giới cười hề hề.
Tưởng Văn Minh giật mình, "Sau này không còn cơ hội" là ý gì?
Chẳng lẽ nơi họ sắp đến rất nguy hiểm?
Anh định hỏi thêm, thì thấy Tôn Ngộ Không xòe móng vuốt đầy lông lá, điểm nhẹ vào mi tâm anh.
Một đoạn khẩu quyết tối nghĩa khó hiểu truyền vào đầu anh.
"Lão Tôn ta không thích nợ ân ai. Ta thấy cậu tư chất thông minh, hôm nay sẽ truyền cho cậu Địa Sát Thất Thập Nhị Biến và thần thông Cân Đẩu Vân, coi như quà tặng."
"Đa tạ Hầu ca!"
Tưởng Văn Minh cố nén kích động, vội vàng cảm ơn.
Sau đó, anh lén liếc Trư Bát Giới, lòng tràn đầy mong đợi.
Hầu ca đã cho quà, nhị sư huynh cũng không thể tay không chứ?
"Ngươi nhìn lão Trư ta làm gì? Những gì có thể dạy, Hầu ca chẳng đã dạy ngươi rồi sao?"
Trư Bát Giới liếc mắt, nhưng vẫn xòe một ngón tay, chạm vào mi tâm Tưởng Văn Minh.
"Thôn Thiên Nguyên Khí!"
Tưởng Văn Minh mừng rỡ, anh từng thấy Trư Bát Giới dùng môn công pháp này, nó có thể nhanh chóng hấp thu linh khí xung quanh để tăng cường chiến lực, rất thiết thực.
Không mất gì mà có ba loại thần thông, Tưởng Văn Minh mừng đến toe toét cả miệng.
Hồi bé xem Tây Du Ký, anh đã từng mơ ước được như Tôn Ngộ Không, có thể biến hóa khôn lường, lộn một vòng đã xa vạn dặm.
Thế mới nói, làm người phải có ước mơ!
Không phải sao, giờ thành hiện thực rồi!
"Được rồi, việc ở đây đã xong, lão Tôn ta cũng nên đi. Nhóc con, nếu nhân gian còn chuyện bất bình, nhớ thắp cho lão Tôn ta ba nén hương, dù cách xa vạn dặm, lão Tôn ta cũng sẽ trở về, trả lại thế gian một cái công đạo!"
Lời này của Tôn Ngộ Không không chỉ nói với Tưởng Văn Minh, mà còn nói cho tất cả mọi người ở đây nghe.
Ông muốn nói với các vị thần của các đế quốc khác, nếu ai dám không tuân thủ quy tắc, ông vẫn sẽ trở lại!
"Ta cũng vậy!"
Trư Bát Giới ôm một đống trái cây và mỹ thực cúng tế của Hoa Hạ, lầm bầm không rõ.
"Đi thôi, lão Tôn đi đây!"
Tôn Ngộ Không lộn một vòng lên mây, hóa thành lưu quang biến mất.
"Hầu ca, đợi ta một chút!"
Trư Bát Giới vội vàng thuần thục ăn hết đống đồ ăn trong ngực, vung tay áo một cái, cũng nhảy lên mây, vội vã đuổi theo.
"Vãn bối Tưởng Văn Minh, cung tiễn Tề Thiên Đại Thánh, Thiên Bồng Nguyên Soái."
Nói xong, anh cúi người hành lễ về hướng hai người rời đi.
Mọi người trong khu Hoa Hạ cũng đều cúi mình hành lễ, tiễn đưa họ.
"Tiểu oa nhi, vừa rồi có một câu quên nói với ngươi, lần sau gọi tên mấy vị đại lão kia, cố gắng đừng dùng tên thật, dùng tên giả của họ thì họ mới có thể cảm ứng được."
Giọng Trư Bát Giới vang lên bên tai Tưởng Văn Minh.
Nhưng khi Tưởng Văn Minh ngẩng đầu lên, đã không thấy bóng dáng của họ đâu.
"Không cho dùng tên thật? Cố gắng dùng tên giả?"
Tưởng Văn Minh nghi hoặc, không hiểu vì sao ông lại nói như vậy.
Ngay cả Trư Bát Giới cũng gọi là đại lão, vậy ít nhất cũng phải là Tam Thanh Tứ Ngự.
Chẳng lẽ trong này có bí ẩn gì?
Cẩn thận hồi tưởng, dường như Hoa Hạ từ trước đến nay chưa từng xuất hiện những đại lão cấp bậc đó.
Cho đến nay, hai người có địa vị cao nhất xuất hiện là Thủy tổ Thần Nông và Yêu hoàng Đế Tuấn.
Nhưng hai vị này lại chưa bao giờ thực sự tham gia chiến đấu, có lẽ thật sự có hạn chế nào đó.
Đã không nghĩ ra, vậy thì đừng nghĩ nữa. Quan trọng nhất bây giờ là phải đoạt được Tạo Hóa Chi Thược.
Tưởng Văn Minh tập trung tinh thần, chắp tay với người chủ trì trận đấu, nói: "Tôi chọn Tạo Hóa Chi Thược."
"Được!"
Người chủ trì gật đầu, rồi vẫy tay.
Quốc vận của Đế quốc Thiên Trúc hiện ra, như một con mãnh thú dữ tợn.
Người chủ trì thò tay vào bụng con mãnh thú, lấy ra một chiếc chìa khóa màu vàng kim nhạt.
Ngay khi chiếc chìa khóa được lấy ra, con mãnh thú đại diện cho quốc vận Thiên Trúc ầm ầm vỡ vụn.
Quốc vận tiêu tán!
Trong lãnh thổ Thiên Trúc, đại địa nứt toác, nước biển chảy ngược, một cảnh tượng tận thế.
Những người xem từ các quốc gia trên lôi đài Thần Thoại, khi chứng kiến cảnh này, đều cảm thấy sống lưng lạnh toát.
Ngay cả Tưởng Văn Minh cũng không ngờ rằng Tạo Hóa Chi Thược lại là hạt nhân của quốc vận. Một khi mất đi, quốc vận sẽ sụp đổ hoàn toàn.
Thiên Trúc xong rồi!
Họ thậm chí còn bi thảm hơn cả Đế quốc Hoa Anh Đào.
Đế quốc Hoa Anh Đào không có Tạo Hóa Chỉ Thược, nên họ chỉ bị tước đoạt khí vận, đất đai và nhân khẩu. Dù tổn thất nặng nề, nhưng trong thời gian ngắn vẫn chưa đến mức bị diệt quốc.
Còn Thiên Trúc lần này thì phải bị diệt quốc.
"Trời gây họa còn có thể tránh, tự gây họa thì không thể sống! Sớm biết hôm nay, sao lúc trước còn làm vậy?"
Tưởng Văn Minh cảm khái một câu, tất cả đều là do họ gieo gió gặt bão.
Anh tin rằng nếu hôm nay thua là Hoa Hạ, thì kết cục của họ cũng tuyệt đối không khá hơn.
"Nếu các người nguyện ý tiếp nhận họ, ta có thể làm chủ để Thiên Trúc trở về bản đồ Hoa Hạ."
Người chủ trì đột nhiên lên tiếng.
