Logo
Chương 42: Sủng thú quyến luyến

Nhìn thấy tấm biển "Tiểu Tinh Nghịch" của cửa hàng sủng thú, Tô Yến Dĩnh cảm thấy có chút thân thiết, lại một lần nữa bước chân vào cái tiệm nhỏ thần bí này. Nàng có chút hưng phấn, chờ mong, đồng thời cũng hơi nhớ nhung.

Xa cách ba ngày, nàng đã nóng lòng muốn ôm những "đứa con" của mình vào lòng rồi.

Mặc dù...

Chúng có kích thước khá lớn, chỉ có thể ngước nhìn.

Nhưng trong mắt nàng, những sủng thú này chính là con cái của mình, trong đó có một số còn được mua từ khi còn nhỏ, do chính tay nàng nuôi lớn. Có những sủng thú trưởng thành rất nhanh, chỉ ba, năm năm đã đến tuổi tráng niên, kích thước từ nhỏ bé có thể ôm trọn trong tay, đến mức nàng có thể cưỡi lên lưng chúng.

"Không biết ông chủ này có chăm sóc tốt cho sủng thú của cậu không nữa."

Lam Nhạc Nhạc đi theo Tô Yến Dĩnh, lần này vẫn đi cùng để bảo vệ, tiện thể giám sát, dù sao lần trước đã chi ra không ít tiền, không thể để ông chủ kia lừa gạt được.

Nhìn thấy hai người bước vào cửa hàng, Tô Bình dừng việc tu luyện, mặt không đổi sắc nói: "Chờ ở đây đi."

Nói xong, anh đứng dậy đi vào phía sau cửa hàng, đưa ba con sủng thú gửi nuôi và Lôi Quang Thử ra khỏi kết giới.

"Ra đi."

Tô Bình để chúng rời khỏi kết giới gửi nuôi.

Mấy con sủng thú cảm nhận được ý niệm kiên quyết của Tô Bình, có chút lưu luyến không rời, lề mề bước ra khỏi kết giới.

Vừa rời khỏi kết giới, khế ước tinh lực giữa chúng và Tô Yến Dĩnh liền kết nối trở lại, cảm nhận được sự tồn tại của nhau.

"Là chúng nó!" Đôi mắt Tô Yến Dĩnh sáng lên, có chút vui mừng, cảm nhận được sủng thú của mình ở phía sau cửa hàng, chỉ cách một bức tường.

Nàng rón rén bước tới, khuôn mặt tràn đầy mong đợi.

Nhưng vài phút trôi qua, nàng mới thấy mấy con sừng thú chậm rãi đi ra từ phía sau, động tác cực kỳ chậm chạp, còn thỉnh thoảng dừng lại, quay đầu nhìn quanh, dường như phía sau có thứ gì đó cực kỳ hấp dẫn, khiến chúng vạn phần không muốn rời đi.

Tô Yến Dĩnh có chút kinh ngạc.

Thông qua khế ước tinh lực, nàng có thể cảm nhận rõ ràng ý thức không nỡ của mấy con sủng thú. Xa cách vài ngày, chúng nhìn thấy mình mà không hề hưng phấn, ngược lại chỉ còn lại sự quyến luyến?

Quyến luyến nơi này ư?

"Đi thôi, đi thôi." Tô Bình thiếu kiên nhẫn phất tay.

Mấy con sùng thú đều có linh tính, ngước đôi mắt to ngấn nước nhìn anh, tràn đầy khẩn cầu.

Nhưng Tô Bình làm ngơ, thúc chúng đi nhanh lên.

Mấy con sủng thú có chút buồn bã, ủ rũ cúi đầu trở về bên cạnh Tô Yến Dĩnh. Nhìn thấy chủ nhân, chúng tượng trưng cọ xát thân thể nàng, rồi ủ rũ nằm rạp xuống đất.

Tô Yến Dĩnh cảm nhận được cảm xúc uể oải của mấy con sủng thú, không khỏi ngạc nhiên.

Điều này hoàn toàn khác với những gì nàng tưởng tượng.

Chẳng phải nên vui mừng hơn hớn chạy tới sao?

Chẳng phải nên nhảy cẫng bên cạnh mình sao?

Sao khi thấy chủ nhân, chúng lại buồn bực thế này?

Tô Yến Dĩnh nhìn xuống Lôi Quang Thử bên chân. Lần trước nó thấy nàng còn hưng phấn lắm mà, nhưng giờ cũng ủ rũ, chẳng có chút cảm xúc nào.

"Cái này..." Tô Yến Dĩnh nhất thời không biết nên nói gì, cảm thấy rất tủi thân, muốn khóc.

Tô Bình cũng cảm nhận được sự uể oải và không nỡ của mấy con sủng thú, có chút kinh ngạc, nhưng cũng nằm trong dữ liệu.

Nơi Nuôi Dưỡng Sơ Cấp được cấu tạo từ linh thạch, luôn được linh khí ôn dưỡng. Cảm giác mà sủng thú có được ở bên trong không khác gì ngâm mình trong suối nước nóng vào mùa đông. Giờ đột nhiên bị lôi ra, không nổi giận bạo loạn đã là may rồi.

"Ông chủ, sao chúng nó cứ mặt ủ mày chau thế kia?"

Lam Nhạc Nhạc cũng nhận ra mấy con sủng thú có chút kỳ lạ, lập tức chất vấn Tô Bình.

Tô Bình mặt lạnh tanh, nói: "Tôi biết thế nào được?"

"Chúng là do anh chăm sóc, anh không biết?" Lam Nhạc Nhạc lộ vẻ giận dữ.

Tô Bình cười lạnh, "Nếu không tôi chăm sóc cô hai ngày, tôi cũng phải biết hết hỉ nộ ái ố của cô à?"

"Anh!" Lam Nhạc Nhạc tức giận dậm chân.

Tô Yến Dĩnh hoàn hồn, vội vàng ngăn cản cuộc tranh cãi của hai người,

Nói với Tô Bình: "Ông chủ, xin lỗi, bạn tôi tính tình nóng nảy."

"Đinh Đinh, rõ ràng là có gì đó kỳ lạ." Lam Nhạc vội nói.

Tô Yến Dĩnh khẽ lắc đầu, "Tớ chỉ cảm nhận được cảm xúc quyến luyến của chúng. Chúng có thể như vậy là vì rất quyến luyến nơi này, chứng tỏ ông chủ không những không bạc đãi chúng mà còn chăm sóc rất tốt. Tớ phải cảm ơn ông chủ mới đúng."

"Hả?" Lam Nhạc Nhạc sững sờ, "Quyến luyến? Chúng nó quyến luyến nơi này á?"

Nàng cảm thấy khó tin. Mới gửi nuôi có mấy ngày mà sủng thú đã sinh ra tâm tình quyến luyến rồi ư?

Đừng nói Tô Bình không ký kết khế ước với sủng thú, ngay cả khi có khế ước tinh lực truyền lại tình cảm, ban đầu giữa chủ nhân và sủng thú cũng không có tình cảm gì cả, chỉ duy trì sự nghe lệnh cơ bản thôi. Một khi giải khai khế ước, liền không còn quan hệ gì nữa.

"Thật mà."

Tô Yến Dĩnh cười khổ. Nàng cũng cảm thấy rất khó hiểu, trừ khi Tô Bình đối đãi với sủng thú vô cùng tốt, mới khiến chúng lưu luyến đến vậy. Vậy thì chứng tỏ đây là một cửa hàng sủng thú vô cùng có lương tâm!

Lam Nhạc Nhạc ngẩn người. Nàng tin Tô Yến Dĩnh sẽ không lừa mình, không có lý do gì không giúp mình mà lại giúp ông chủ này nói chuyện. Có thể thấy là do chính mình đã hiểu lầm.

Liếc nhìn Tô Bình, thấy đối phương vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, Lam Nhạc Nhạc nuốt lại lời xin lỗi vừa định nói ra, coi như không có gì xảy ra, quay sang đánh giá mấy con sủng thú.

"Vết thương của chúng nó hình như đều lành rồi."

Nhìn kỹ vài lần, Lam Nhạc Nhạc phát hiện Tô Yến Dĩnh quả thực không lừa mình. Mấy con sủng thú này, ngoài cảm xúc không tốt ra, vết thương trên người đều đã hồi phục, hơn nữa thân thể dường như còn khỏe mạnh hơn trước, màu lông cũng tươi tắn hơn, ngọn lửa trên lông vũ của Lạc Phượng cũng rực rỡ hơn, có thể thấy chúng đã được chăm sóc rất tốt.

Tô Yến Dĩnh khẽ gật đầu. Lúc trước nàng cũng đã chú ý tới điểm này. Mặc dù Trị Liệu Sư nói ba ngày sau sẽ hồi phục, nhưng vết thương của ba con sủng thú này rõ ràng không phải đến hôm nay mới lành. Có thể thấy chúng đã thực sự được chữa trị ở đây, chứ không chỉ đơn thuần là gửi nuôi cho ăn.

Về phần việc Tô Bình nói sẽ nâng cao ngộ tính và cải thiện thể chất, nàng nhất thời cũng không cách nào kiểm tra. Có thể chữa lành vết thương đã là rất hài lòng rồi.

"Không biết tình hình bồi dưỡng của nó thế nào?"

Ánh mắt Tô Yến Dĩnh chuyển tới Lôi Quang Thử bên chân, ngồi xổm xuống xoa đầu nó, an ủi cảm xúc buồn bực của nó.

Khi vuốt ve, nàng phát hiện màu lông của Lôi Quang Thử đậm hơn, không còn là màu tím sẫm mà ngả sang đen.

Hơn nữa, không biết có phải ảo giác không, nàng thấy những con sủng thú khác của mình dường như không quá muốn lại gần Lôi Quang Thử. Bên cạnh nàng gần nhất chỉ có Lôi Quang Thử, còn ba con kia đều đứng cách hai mét, không muốn tới gần. Dường như chúng cũng không thân mật với nàng, trong khi bình thường không phải như vậy.

"Ông chủ, nó thay đổi nhiều so với trước đây ạ?" Tô Yến Dĩnh ngẩng đầu hỏi.

Tô Bình lạnh nhạt nói: "Mạnh hơn ít nhất gấp đôi đấy."

Mặc dù chỉ số chiến lực chỉ tăng gấp đôi, nhưng đó là trên số liệu, chứ không phải sức chiến đấu!

Khoảng cách từ tam giai đến thất giai, ít nhất là mười mấy lần tăng lên sức mạnh ban đầu, thậm chí còn nhiều hơn. Hàng trăm con sủng thú tam giai cũng không chịu nổi một kích trước sủng thú thất giai!

Đây cũng là chỗ "hố" của nhiệm vụ hệ thống...

"Mạnh hơn gấp đôi?" Tô Yến Dĩnh ngạc nhiên.

Lam Nhạc Nhạc bên cạnh cũng trợn tròn mắt, nghi ngờ Tô Bình nói sai.

Bồi dưỡng trong ba ngày ngắn ngủi mà có thể tăng lên gấp đôi ư?

Anh coi mình là đại sứ bồi dưỡng hàng đầu chắc?

Thậm chí, dù là những đại sư bồi dưỡng hàng đầu, cũng không dám nói lớn như vậy, trừ khi dùng một vài bí thuật, nhưng ai lại làm to chuyện trên một con Lôi Quang Thử chứ? Hơn nữa, số tiền các nàng bỏ ra cũng không đáng để làm như vậy.