Mấy người vội vã chạy đến trạm phát tín hiệu cầu cứu địa phương, chẳng mấy chốc đã đến được khu rừng rậm dốc đá này. Từ bên vọng ra những tiếng thú rống lẫn tiếng rít quỷ dị chói tai, thỉnh thoảng mặt đất lại rung chuyển, tựa hổ đang có giao chiến kịch liệt.
"Nhanh!" Phiến Cương Liệt dẫn đầu, lao thẳng vào rừng rậm.
Trong rừng toàn là những cây quái dị, bao trùm một thứ khí tức tử vong nồng nặc, hài cốt vương vãi khắp nơi trên mặt đất.
Lâm Mạc Không định bụng chạy chậm lại, bám theo sau Tô Bình, tìm cơ hội trả thù, nhưng hắn phát hiện Tô Bình chạy chậm nhất, gần như tụt lại phía sau. Hắn thầm rủa một tiếng "đồ vô dụng" rồi tăng tốc.
Phạm Ngọc Kinh thấy Tô Bình chạy chậm nhất thì hơi lạ, không biết hắn đang nghĩ gì, bèn giảm tốc độ để Tô Bình không bị lạc đội. Vì vậy, đội hình bị kéo dài thành một hàng dài.
Khi Tô Bình và Phạm Ngọc Kinh tiến vào rừng rậm, họ thấy những mảng lớn cây cối bị đốn hạ, dấu vết của chiến đấu.
Họ lần theo những dấu vết cây cối bị phá hủy tiến sâu vào rừng, chẳng mấy chốc đã thấy Phiến Cương Liệt và Lâm Mạc Không. Họ đang đỡ hai người, một nam một nữ, xung quanh là mấy con sủng thú đang bảo vệ, phía trước là những con sủng thú khác đang giao chiến.
"Đó là... Ma Hài Thú Bát Giai?!"
Khi Phạm Ngọc Kinh thấy con Thị Huyết Ma Lang Thú lao vào giao chiến với bóng người to lớn kia, đồng tử của hắn co lại, mặt lộ vẻ kinh hãi.
Con Ma Hài Thú này cao bảy, tám mét, tựa một đống hài cốt thịt nằm sấp trên mặt đất, toàn thân là những hài cốt dữ tợn. Từ bên trong hài cốt không ngừng bắn ra những mũi xương nhọn hoắt hoặc những cánh tay hài cốt khổng lồ, phương thức tấn công quỷ dị và đa dạng, khó lòng phòng bị.
"Ma Hái Thú?"
Nhìn thấy con quái vật khổng lồ này, Tô Bình sững sờ, không khỏi quan sát tỉ mỉ những hài cốt trên người nó, ánh mắt lộ ra một tia dị sắc, như thể một đầu bếp đang lựa chọn nguyên liệu nấu ăn yêu thích của mình vậy.
Cùng lúc đó, khi ý thức của hắn kết nối với tiểu Khô Lâu, những đợt ý thức hưng phấn và thúc giục truyền đến, vô cùng sinh động.
Tô Bình hoàn hồn, trấn an nó, rồi cùng Phạm Ngọc Kinh đi đến chỗ Phiến Cương Liệt.
"Là Ma Hài Thú bát giai thành niên!" Sắc mặt Phiến Cương Liệt có chút khó coi, trong lòng thậm chí có một tia hối hận vì đã đến đây. Hắn quay sang nói với hai người bên cạnh: "Hai vị, các ngươi còn sủng thú nào có thể chiến đấu được không, hãy triệu hồi hết ra đi. Chỉ dựa vào Thị Huyết Ma Lang Thú của ta thì không phải là đối thủ của nó."
Hai người, một nam một nữ, đều đầy vết thương, hiển nhiên đã trải qua một trận chiến kịch liệt. Người nam cười khổ nói: "Sủng thú bên cạnh ta chỉ còn lại con Thuẫn Thú này thôi."
"Thánh Diễm Điểu của ta vẫn có thể tái chiến." Người nữ cắn môi nói, trong mắt tràn đầy vẻ bất khuất. Bên cạnh nàng là một con chim bay với bộ lông vũ màu vàng kim, rõ ràng là một con Thánh Diễm Điểu bát giai huyết thống cao đẳng. Nhưng lúc này, lông vũ của Thánh Diễm Điểu xơ xác, ngọn lửa thánh ảm đạm. Ở lồng ngực của nó còn có một vết rách kinh hoàng, thỉnh thoảng rỉ ra máu vàng.
Phiến Cương Liệt không khỏi nhìn kỹ hơn con Thánh Diễm Điểu này. Dù là trong số các sủng thú bát giai, Thánh Diễm Điểu này cũng thuộc hàng cực kỳ cường hãn, sao lại rơi vào tình cảnh này?
Như thể nhìn thấu sự nghi hoặc trong mắt Phiến Cương Liệt và Lâm Mạc Không, người nam do dự một chút, cuối cùng vẫn thổ lộ tình hình thực tế: "Con Ma Hài Thú này không phải là Ma Hài Thú bình thường, nó có lẽ có thực lực gần bát giai thượng vị."
"Gần bát giai thượng vị?!" Phiến Cương Liệt và Lâm Mạc Không đều giật mình, kinh hãi.
Lý Ưng và Phạm Ngọc Kinh cũng thất sắc, hai người họ còn khó khăn khi đối mặt với yêu thú Tinh Sủng thất giai, huống chi là quái vật bát giai thượng vị, đó chẳng phải là đi chịu chết sao!
"Trong đội của các ngươi chỉ còn lại hai người thôi sao?" Phiến Cương Liệt hoàn hồn, hỏi.
Người nam cười khổ: "Lúc trước trên đường chúng tôi còn gặp một con Cốt Long bát giai khác, bị tách khỏi đội. Nếu không toàn đội còn đủ, dù chưa chắc đã giết được thứ này, cũng không đến nỗi rơi vào tình cảnh đào mạng cũng khó khăn."
Phiến Cương Liệt và những người khác có chút cạn lời, đúng là vận xui quỷ quái.
Với lại, ở chỗ này lại liên tục gặp hai con yêu thú Tinh Sủng bát giai?
"Các vị..." Người nam do dự một chút, nhưng vẫn hít một hơi thật sâu, nghiêm túc nhìn mọi người: "Hay là để súng thú của các người đi sau cùng, tiếp tục liều mạng với thứ này, e rằng tất cả chúng ta đều sẽ bị bỏ lại."
Thấy vẻ mặt biến sắc của Phiến Cương Liệt, người nam vội vàng nói: "Đợi khi rời đi, những sủng thú mà các ngươi tổn thất, chúng tôi sẽ bồi thường cho các ngươi. Ngoài ra còn có tạ ơn, Diệp Trần Sơn ta nói lời tuyệt đối không nuốt lời!"
"Diệp Trần Sơn?" Phiến Cương Liệt vừa định nổi giận, nghe thấy cái tên này thì giật mình, "Ngươi là Diệp Trần Sơn?!"
Lý Ưng và Phạm Ngọc Kinh bên cạnh cũng giật mình nhìn hắn, cái tên này vô cùng quen thuộc.
"Khai Hoang Giả Diệp Trần Sơn, người mang huy chương Kim Long?" Lâm Mạc Không ngơ ngác một chút, sắc mặt hơi thay đổi.
"Không sai." Diệp Trần Sơn lấy ra một huy chương Kim Long từ trong ngực, cho mọi người nhìn thoáng qua rồi thu lại, nói: "Hy vọng mấy vị suy nghĩ một chút, thời gian không chờ người, nếu các ngươi không đi, ta sợ tất cả mọi người không đi nổi đâu."
Sắc mặt Phiến Cương Liệt biến đổi, nhìn con Thị Huyết Ma Lang Thú đang giao chiến với Ma Hài Thú ở phía xa. Vết thương trên người nó ngày càng nhiều. Thị Huyết Ma Lang Thú dù là sủng thú linh mẫn công kích thất giai, nhưng trước mặt Ma Hài Thú thì không có cách nào, Ma Hài Thú tựa như một con nhím, không có chỗ nào để cắn. Nó chỉ có thể dựa vào tốc độ linh mẫn, tả hữu né tránh, mới miễn cưỡng kìm chân được Ma Hài Thú.
"Được!" Hắn cắn răng, cuối cùng vẫn đồng ý.
Nếu có thể được bồi thường một con Thị Huyết Ma Lang Thú khác, cũng coi như đền bù tổn thất của hắn, quan trọng là có thể có được ân tình của Diệp Trần Sơn.
Diệp Trần Sơn thở phào nhẹ nhõm, vừa định mở miệng thì sắc mặt đột nhiên biến đổi. Hắn thấy mặt đất xung quanh bỗng nhiên trồi lên một lượng lớn hài cốt, vây quanh đường lui của họ.
"Là vong linh triệu hoán!" Sắc mặt mọi người khó coi.
Ngay khi họ chuẩn bị chỉ huy sủng thú phá vây, đột nhiên những hài cốt khô lâu được triệu hoán này đồng loạt vòng qua họ, hướng về phía Ma Hài Thú.
Cảnh tượng này khiến mọi người kinh ngạc, trợn mắt há mồm.
"Đội trưởng, sủng thú của anh đi theo anh lâu như vậy, cứ vứt bỏ như vậy, không phải rất đáng tiếc sao?" Tô Bình nói.
Phiến Cương Liệt sững sờ, nhìn về phía Tô Bình, rồi lập tức nghĩ đến điều gì, ánh mắt rơi vào tiểu Khô Lâu bên chân hắn. Tiểu Khô Lâu đang tản ra năng lượng hắc ám nồng đậm, bao phủ toàn thân xương cốt. Nhìn thoáng qua, giống như một sự tồn tại thần bí được bao phủ trong màn sương đen.
"Vong linh triệu hoán này, là của ngươi?!" Phiến Cương Liệt chấn kinh, đây là Sủng Kỹ vong linh cao đẳng, hơn nữa nhìn quy mô xung quanh, hiển nhiên là cực kỳ thuần thục, còn đáng sợ hơn cả vong linh triệu hoán thông thường!
Tô Bình im lặng, đang dùng ý niệm chỉ huy tiểu Khô Lâu thao tác những hài cốt khô lâu xung quanh.
Đây là năng lực của tiểu Khô Lâu, Vong Linh Nô Dịch. Chỉ cần xung quanh có hài cốt, nó có thể trực tiếp nô dịch. Cường độ của năng lực phụ thuộc vào số lượng hài cốt xung quanh. Mà xung quanh Ma Hài Thú tự nhiên là nhiều nhất. Thậm chí, nếu tinh thần lực của tiểu Khô Lâu đủ mạnh, nó có thể trực tiếp nô dịch con Ma Hài Thú này!
Bởi vì, Ma Hài Thú cũng thuộc về sinh vật vong linh.
Nhưng rõ ràng, tiểu Khô Lâu hiện tại chỉ có thực lực tam giai. Dù tinh thần lực của nó hung hãn hơn xa so với sinh vật tam giai, nhưng trực tiếp nô dịch sinh vật bát giai vẫn rất khó khăn, cao nhất chỉ có thể nô dịch lục giai.
