Nhìn Lôi Quang Thử hoảng sợ xù lông, Tô Bình bật cười: "Lâu rồi không gặp, nhóc con, còn nhớ ta không?"
Nụ cười quen thuộc này...
Lôi Quang Thử lập tức rụt người lại, nép vào chân Tô Yến Dĩnh, ôm chặt bắp chân cô run lẩy bẩy. Đôi mắt chuột sợ hãi không ngừng chớp động, vô cùng bất an.
Mấy ngày nay nó sống rất sung sướng, ăn no ngủ kỹ, ngày ngày được tự do chạy nhảy, lại còn được chủ nhân yêu thương che chở... Nhưng trong ký ức của nó, mỗi khi nhìn thấy gương mặt ma quỷ này, không lâu sau đó chắc chắn sẽ phải trải qua những ngày tháng ác mộng. Nghĩ đến đây, nó càng run rẩy dữ dội hơn.
Sự sợ hãi của Lôi Quang Thử nằm trong dự đoán của Tô Yến Dĩnh. Đó cũng là lý do cô chuẩn bị sẵn Lạc Phượng. Chỉ là phản ứng của Lôi Quang Thử lại khiến cô cảm thấy kỳ lạ, dường như nó e ngại không phải Ngân Dực Long thú trước mặt, mà là một thứ gì đó khác...
Đáng tiếc, cô chỉ có thể cảm nhận được tình cảm của sủng thú, chứ không thể biết được chính xác suy nghĩ của nó.
Dưới đài.
"Sao hắn... lại lên đó?" Tô Lăng Nguyệt ngồi trong đám đông, nhìn thấy Tô Bình cùng người chủ nhân Lôi Quang Thử thần bí kia – á quân năm ngoái – cùng nhau lên đài. Cô không khỏi kinh ngạc.
Cô biết rõ lão ca này là ai.
Không hơn không kém chỉ là một kẻ vô dụng, suốt ngày chỉ biết ăn rồi nằm, chỉ giỏi bắt nạt kẻ yếu.
Người như vậy, sao lại có quan hệ với Tô Yến Dĩnh?
Điều khiến cô ngạc nhiên hơn là, cho dù bọn họ quen biết nhau, thì Tô Bình lên đài làm gì? Vướng chân vướng tay? Chẳng lẽ hắn muốn làm màu, tranh thủ chút ánh hào quang trên sân khấu hoành tráng này?
Nghĩ đến đây, cô chợt hiểu ra. Với tính cách thích thể hiện của hắn, đây đích thực là một lời giải thích hợp lý nhất!
"Hừ, thảo nào hắn trà trộn được vào khu VIP, hóa ra là câu dẫn..." Tô Lăng Nguyệt nghiến răng nghiến lợi. Chút vui vẻ ban nãy trong lòng giờ đã tan biến không còn, thay vào đó là sự giận dữ.
Trên đài.
"Hai vị, chuẩn bị!" Trọng tài quay sang, nghiêm túc nhắc nhở Tô Yến Dĩnh. Áp lực của ông trong trận đấu biểu diễn này còn lớn hơn cả khi xem trận chung kết. Ngân Dực Long thú đã đột phá đến thất giai, nếu nó toàn lực tấn công, ông e rằng không kịp ngăn cản.
Tô Yến Dĩnh hiểu ý trong mắt trọng tài, khẽ gật đầu, hít một hơi thật sâu. Giờ phút này, cô không thể trông cậy vào Lôi Quang Thử được nữa. Cô trực tiếp ra lệnh cho Lạc Phượng. Một tiếng phượng gáy vang vọng trời cao, Lạc Phượng nhuộm đỏ rực lửa bay lên không trung. Nguyên tố hỏa diễm nồng đậm khiến cả đấu trường nóng lên.
"Cực Sí Xạ Tuyến!"
Vừa bắt đầu, Tô Yến Dĩnh đã để Lạc Phượng thi triển chiêu mạnh nhất, để tránh sau này không có cơ hội.
Cả đấu trường vang lên những tiếng thán phục. Cực Sí Xạ Tuyến bát giai vẫn luôn rất thu hút, đặc biệt là khi nó được thi triển bởi Lạc Phượng chưa đến ngũ giai. Đây không phải là kỹ năng truyền thừa của Lạc Phượng tộc, mà hoàn toàn do nó tự lĩnh ngộ. Có thể thấy được khả năng ngộ tính cao của nó, tất nhiên không thể thiếu sự vun trồng của chủ nhân.
Diệp Hạo nghe thấy tiếng thán phục bên ngoài, cười nhạt. Biểu hiện của Tô Yến Dĩnh càng xuất sắc, càng làm nổi bật sự cường đại của hắn sau khi đánh bại cô. Hắn truyền ý niệm cho Ngân Dực Long thú. Một tiếng long ngâm vang vọng, mang theo uy nghiêm xuyên thấu màng nhĩ của mỗi người, vô cùng bá khí.
Lạc Phượng trên không trung run lên, có chút sợ hãi. Cực Sí Xạ Tuyến đang ấp ủ trong miệng cũng dần co lại, bị đánh gãy.
Vừa dồn lực đã bị phá giải kỹ năng bát giai!
Toàn trường chấn kinh, kinh hãi nhìn cảnh tượng này. Đây chính là chiến lực của sủng thú cao cấp sao?
Thấy kỹ năng của Lạc Phượng bị đánh gãy, Tô Yến Dĩnh có chút kinh ngạc, sắc mặt khó coi. Đối phương rõ ràng không có ý định cho cô cơ hội biểu diễn. Nghĩ đến Lam Nhạc Nhạc, cơn giận trong lòng cô bùng lên.
Cảm nhận được sự phẫn nộ của chủ nhân, cộng thêm sự tủi hổ của bản thân, đôi mắt đỏ rực của Lạc Phượng bùng nổ ngọn lửa giận dữ. Nó lại một lần nữa cất tiếng gáy dài, ngưng tụ hỏa diễm toàn thân, thi triển lại Cực Sĩ Xạ Tuyến!
Diệp Hạo cười nhạt: Vẫn chưa từ bỏ ý định? Vậy thì tốt, cứ tiếp tục làm nền đi!
Ngân Dực Long thú không gầm thét nữa, mà mặc cho Cực Sí Xạ Tuyến lao tới. Tia xạ tuyến như dung nham ngưng tụ, mang theo nhiệt độ cao ngùn ngụt, từ trên cao bắn xuống, trực tiếp trúng vào cánh của Ngân Dực Long thú.
Bành!
Trên cánh bạc hiện lên một vòng khói cháy. Màn hình lớn bên cạnh sân đấu chiếu cận cảnh. Chỗ bị xạ tuyến đánh trúng chỉ bị bỏng một chút xíu. Đối với Ngân Dực Long thú mà nói, nó chỉ như cào nhẹ, thậm chí còn chưa tính là xước da.
Khi máy quay chưa kịp di chuyển, máu tươi ở chỗ bị thương đã đông lại, phục hồi với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
Sủng thú hệ rồng có kháng tính cực cao, khả năng tái sinh và phục hồi cũng rất mạnh. Máu của long tộc vốn có khả năng đông máu nhanh, không dễ bị mất máu nhiều mà chết.
Toàn trường lại một lần nữa rung động.
Cực Sí Xạ Tuyến dù sao cũng là sủng kỹ bát giai. Dù nó được thi triển bởi Lạc Phượng chưa đến ngũ giai, uy năng vẫn rất mạnh, đủ sức miểu sát đối thủ cùng cấp. Nhưng không ngờ, nó chỉ gây ra cho Ngân Dực Long thú chút tổn thương đó? Khác gì gãi ngứa? Nếu có khác biệt, thì có lẽ da rồng quá ngứa, nên cho nó cào cho đỡ ngứa thôi!
Tô Yến Dĩnh ngây người. Cảnh tượng này gây chấn động quá lớn cho cô. Sủng kỹ mạnh nhất của Lạc Phượng lại chỉ có hiệu quả nhỏ nhoi đến vậy. Chẳng phải là đứng im cho nó đánh cũng không lại sao?
Hoàn toàn không cùng đẳng cấp!
Thấy vẻ mặt ngây dại của Tô Yến Dĩnh, Diệp Hạo khẽ cười, ra lệnh cho Ngân Dực Long thú thi triển mấy đạo sủng kỹ hoa lệ: phun long viêm, đóng băng, bão ngân dực và ngưng thị!
Bốn kỹ năng này đều là sủng kỹ cao cấp. Ba kỹ năng đầu lần lượt là công kích hệ Hỏa, hệ Băng và hệ Phong, chứng minh khả năng toàn diện của Ngân Dực Long thú. Còn ngưng thị là một kỹ năng uy hiếp cổ tượng.
Bất cứ ai có huyết mạch thấp hơn nó đều sẽ run rẩy, phủ phục dưới long uy.
Ba kỹ năng đầu có uy lực to lớn, nhưng đều không tấn công Lạc Phượng, mà chỉ như pháo hoa bắn lên trời. Dù vậy, uy năng còn sót lại cũng tàn phá đấu trường bên dưới gần như không còn, như thể vừa trải qua một trận đại chiến khốc liệt.
Đây chính là uy năng của súng thú cao cấp. Nếu Diệp Hạo muốn, hắn có thể san bằng cả đấu trường này!
Còn kỹ năng ngưng thị được thi triển lên Lạc Phượng. Khi Lạc Phượng đang bay lượn giữa không trung tránh né, ngay khoảnh khắc bị Ngân Dực Long thú nhìn chằm chằm, đôi cánh đang vỗ bỗng cứng đờ, thân thể lao nhanh xuống, ngã xuống đất. Nó vẫn run rẩy, không biết là vì đau hay vì sợ hãi.
Hoàn toàn nghiền ép!
Cả khán đài im phăng phắc. Vốn tưởng sẽ được xem một trận đấu biểu diễn đặc sắc, nhưng không ngờ lại thành màn độc diễn của Ngân Dực Long thú nhà Diệp Hạo. Nó hoàn toàn che lấp ánh sáng của Tô Yến Dĩnh. Cô chỉ như một nhân vật nhỏ làm nền, mọi nỗ lực chỉ để làm nổi bật sự cường đại của Diệp Hạo.
Càng cố gắng, càng thêm chua xót.
Không thể không nói, sủng thú hệ rồng thật sự quá mạnh mẽ!
"Tôi..." Mặt Tô Yến Dĩnh lúc trắng lúc xanh. Trong lòng cô vừa phẫn nộ, vừa tuyệt vọng, lại vừa khó xử.
"Sao cô không dùng Lôi Quang Thử?" Một giọng nói trong trẻo vang lên, kỳ lạ hỏi.
Tô Yến Dĩnh sửng sốt, ngạc nhiên nhìn lại. Người vừa nói là Tô Bình, đang nhìn cô với vẻ mặt kỳ lạ.
Tô Yến Dĩnh không khỏi nói: "Nhưng, nhưng nó..."
"Nó không nhát gan như cô nghĩ đâu." Tô Bình nhìn trạng thái của cô, liền biết cho dù cô phái Lôi Quang Thử ra, cũng sẽ đi vào vết xe đổ, giống như lần trước thua đối phương. Huống chi Ngân Dực Long thú này hiện đã đột phá đến thất giai, e rằng còn thua nhanh hơn.
"Thôi được rồi, để tôi." Tô Bình thở dài, nói với Lôi Quang Thử đang ôm chặt chân Tô Yến Dĩnh: "Nhóc con, ngươi làm mất hết mặt chủ nhân rồi, đến cả mặt mũi của ta cũng sắp không giữ được. Còn không mau lại đây."
Lôi Quang Thử chớp mắt, không hiểu, cũng không dám động.
Tô Bình liếc mắt, dùng tinh thần lực bao lấy ý niệm truyền đạt: "Còn không lại đây, ta sẽ mang ngươi đi đặc huấn một lần nữa."
Lôi Quang Thử không hiểu lời hắn nói, nhưng hiểu ý của hắn. Nếu không ngoan ngoãn đi qua, nó sẽ lại phải trải qua cuộc sống ác mộng kia.
Tê, nó hít một ngụm khí lạnh qua kẽ răng, luyến tiếc nhìn Tô Yến Dĩnh, cuối cùng ngoan ngoãn bỏ qua.
"Đi, xử lý nó, xử lý xong là có thể về." Tô Bình bĩu môi nói, đồng thời dùng tinh thần lực truyền ý niệm, để nó lĩnh ngộ đại khái ý tứ.
Đôi mắt chuột của Lôi Quang Thử lập tức chuyển sang Ngân Dực Long thú đối diện. Vẻ sợ hãi biến mất, thay vào đó là sự kích động. Chỉ cần giải quyết nó là có thể trở về tiếp tục hưởng thụ? Lần này không cần cùng hắn trải qua cuộc sống địa ngục?
Nó hưng phấn đến mức móng vuốt hơi nhô ra, thân thể cũng hơi phồng lên, toàn thân chiến ý ngút trời.
Tô Yến Dĩnh sững sờ. Tô Bình không có khế ước lực lượng, vậy mà có thể trực tiếp chỉ huy sủng thú của cô? Mặc dù cô biết Tô Bình dùng tinh thần lực bao lấy ý thức để giao tiếp, Chiến Sủng Sư bình thường cũng có thể làm được, nhưng... Lôi Quang Thử lại phục tùng Tô Bình, điều này khiến người ta rất kinh ngạc!
Phải biết, cô còn chưa đồng ý mà!
