Logo
Chương 117: Giải quyết y quán hậu hoạn

Ấy thế mà, không chỉ các y quán khác coi thường Liễu Thanh Nghiên, mà ngay cả Lục Chinh cũng vậy.

Nàng chỉ bắt mạch cho người này một lát đã xác định được nguyên nhân bệnh, trực tiếp kê đơn bốc thuốc, giọng nói vô cùng chắc chắn.

"Uống thuốc theo đơn này, nửa tháng sau sẽ thấy hiệu quả. Muốn khỏi hẳn thì ít nhất cũng phải hai tháng.

Thêm nữa, bệnh của ngươi đã kéo dài khá lâu, lại do thể chất của bản thân mà mụn ghẻ không ngừng sinh ra, lở loét chảy mủ."

Liễu Thanh Nghiên giải thích: "Cho nên, thuốc này phải uống trường kỳ. Coi như hai tháng sau mụn ghẻ biến mất, ngươi cũng phải uống thêm ba tháng nữa mới có thể đảm bảo mụn ghẻ không tái phát trong ba năm."

Người kia hiển nhiên đã chữa trị nhiều nơi mà chưa khỏi nên không hoàn toàn tin tưởng: "Ta từ tận Bình Đàm huyện tìm đến đây, nếu cô chữa khỏi, tôi sẽ giúp cô nổi danh khắp huyện. Còn nếu không khỏi thì đừng có ăn nói lung tung lùa tôi, nếu không đừng trách tôi bêu rếu cô ở Bình Đàm huyện.”

Liễu Thanh Nghiên khẽ cười, chưa kịp trả lời thì đã bị bệnh nhân đang chờ khám bệnh mỉa mai: "Không tin thì đừng đến đây. Liễu đại phu kê đơn cho ông đã làm trễ nải chúng tôi rồi đấy. Cầm đơn thuốc rồi thì nhanh chân đi bốc thuốc đi, đừng có ở lại đây."

Người kia nghe vậy sững người, không nói gì, lặng lẽ đứng dậy đến quầy thuốc bốc thuốc.

Hỏa kế ở quầy thuốc thấy người kia đến gần thì không khỏi nhíu mày, nhưng người kia hiển nhiên đã quen với việc này nên chẳng để ý.

Lục Chinh tiến lên, vỗ vai hỏa kế để anh ta lùi lại, tự mình bốc thuốc cho người kia, vừa làm vừa hỏi chuyện như tán gẫu: "Liễu đại phu mở Nhân Tâm đường khám bệnh chưa lâu, sao danh tiếng đã truyền đến tận Bình Đàm huyện vậy?"

"Tôi cũng không biết. Tôi hay đến Tế Chân đường trong huyện bốc thuốc, lúc ra thì bị một người lạ mặt bắt chuyện, bảo là Liễu đại phu ở Nhân Tâm đường, Đồng Lâm huyện có y thuật cao siêu, giỏi chẩn trị các bệnh khó, cái chứng mủ ghẻ lở loét đau nhức của tôi chỉ là chuyện nhỏ với Liễu đại phu."

Người kia dường như chỉ là một công cụ: "Tôi nghĩ còn nước còn tát nên chạy đến xem thử."

Lục Chinh gật đầu: "Ra là vậy."

Người kia không ngốc, tuy đầy mình mụn ghẻ lở loét nhưng quần áo lại có giá trị không nhỏ, hiển nhiên không phải dân thường. Nghe Lục Chinh hỏi có ý riêng, lập tức hiểu ra.

Nhìn mặt tiền của Nhân Tâm đường thì có vẻ mới mở không lâu, nhìn dòng người nối liền không dứt, thậm chí còn xếp hàng chờ đợi thì biết không thiếu khách.

Như vậy thì họ không cần thiết phải đi quảng cáo ở huyện khác.

Sự tình đã rõ ràng, đây là do đồng nghiệp trong Đồng Lâm huyện bị cướp mất mối làm ăn, nên mới rêu rao khắp nơi về việc Nhân Tâm đường chữa được các bệnh khó để chờ khi Nhân Tâm đường chữa không khỏi thì bôi nhọ thanh danh của họ.

Nhưng tình huống này chỉ xảy ra khi Nhân Tâm đường hoặc là khám bệnh kê đơn giá cả phải chăng, hoặc là thực sự có tay nghề cao.

"Nhận của ông một quan ba trăm hai mươi văn." Lục Chinh gói thuốc đưa cho người kia.

Tốt thôi, xem ra là vế thứ hai rồi.

Trong mắt người kia lóe lên tia hy vọng, chẳng lẽ cái chứng đau nhức này của mình thực sự có thể chữa khỏi?

Cầm lấy thuốc, người kia nhìn Liễu Thanh Nghiên rồi lại nhìn Lục Chinh, gật đầu một cái rồi xoay người rời đi.

Liễu lão trượng thở dài: "Ban đầu ta không định nhắc nhở con, chỉ muốn để con chịu thiệt một lần, nếm trải cái thế sự hồng trần này, biết lòng người khó đoán…"

Buổi chiều, Lục Chinh chào Liễu Thanh Nghiên rồi về sớm.

Về nhà, anh ôm một bình rượu bọ cạp, chậm rãi đến phòng trực của bổ khoái ở trắc viện huyện nha.

Đã có vấn đề thì phải giải quyết.

Cách giải quyết vấn đề của Lục Chinh rất đơn giản, anh không rảnh hơi đâu mà chơi trò công kích dư luận với mấy y quán kia, nhỡ có ai đó lòng dạ hiểm độc, hại chết bệnh nhân rồi đổ vấy cho Nhân Tâm đường thì dù cuối cùng có giải quyết được cũng tránh không khỏi bị bực mình, lại tốn thời gian.

Cho nên, dập tắt vấn đề từ trong trứng nước mới là giải pháp tối ưu.

Thế là, Lục Chinh mang rượu đến bái phỏng Lưu bổ đầu, thăm hỏi một phen, đồng thời kể lể tình hình hiện tại của Nhân Tâm đường.

Lúc gần đi, anh chỉ để lại một câu: "Ai dám gây khó dễ cho Thanh Nghiên, ta sẽ không vui đâu."

À, còn một câu nữa.

"Hoa đào ở Bãi Đào Hoa và Thanh Nghiên là tỷ muội tương xứng đấy."

Lưu bổ đầu mồ hôi nhễ nhại, chỉ vỗ ngực đảm bảo Lục Chinh cứ yên tâm.

Ngày hôm sau, tất cả các đại phu có tiếng tăm trong Đồng Lâm huyện đều đến cửa lấy lòng cha con Liễu lão trượng, biếu không ít dược liệu, khách sáo một phen rồi mới cáo từ.

Liễu lão trượng và Liễu Thanh Nghiên nhìn nhau.

Liễu lão trượng mỉm cười, Liễu Thanh Nghiên ngượng ngùng.

"Cả đời cha giấu dốt, ẩn dật là lo xảy ra bất trắc, bị cao nhân khám phá thân phận. Con thì ngược lại, còn trẻ mà đã tiến bộ nhanh chóng."

"Lục lang đưa cho con sách thuốc, con học được rồi thì không cần thiết phải cho người khác xem, tránh dẫn đến rắc rối."

Liễu Thanh Nghiên có phần áy náy, mấy ngày nay y quán có ba bốn bệnh nhân từ huyện khác đến, đều là bệnh khó chữa, còn nói là tìm đến danh tiếng, nàng cũng thấy không hợp lý.

"Không ngờ con so với cha còn may mắn hơn. Chủ nhân của cha sớm đã qua đời, còn con thì đã sớm tìm được chỗ dựa."

"Cha ~"

"Cha con mình cứ sống tốt, nói gì đến chết chóc."

"Cha, con tỉnh rồi, sao cha vẫn không cho con xem, Lục lang không thể nào không cho cha xem được."

"Cha biết, nhưng cả đời cha chỉ học sách thuốc do chủ nhân truyền lại, hơn nữa cũng đủ dùng rồi. Y thuật của con bây giờ đã hơn cha rồi, cha dù có chết cũng không cần lo lắng con và Thanh Thuyên bị người ta phát hiện thân phận nữa."

Liễu Thanh Nghiên đảo mắt: "Vậy con không cho Lục lang đưa rượu cho cha nữa, để cha uống nhiều quá không kiểm soát được bản thân, lộ đuôi ra thì khổ."

"Thế gian ai mà chẳng chết? Được được được, ta không nói nữa, Thanh Nghiên à...”

"Cha?"

"Con nói xem, Lục lang khi nào thì đến cầu hôn?"

"Cha ~"

"Hì hì, ta chỉ hỏi vậy thôi, dù sao cũng ở sát vách, cũng không ảnh hưởng gì."

"Lục lang vừa tu đạo vừa luyện võ, lại kiêm tu y thuật. Hằng ngày không phải diễn luyện pháp thuật thì cũng là luyện khí dưỡng thần, còn thỉnh thoảng dành thời gian đến y quán khám bệnh nữa..."

"Thì có liên quan gì đến thành thân?"

"Cha!" Liễu Thanh Nghiên hờn dỗi: "Cha không muốn con ở bên cha với mẹ nhiều hơn sao?"

"Không muốn, có Thanh Thuyên rồi."

Liễu lão trượng: /(^^)\

"Nói bậy, vi phụ ta kiểm soát tốt mà, mấy lần trước đều rất chú ý!”

"Hừ, nương còn bảo cha, có lần ở phòng ngủ cha còn không kiểm soát được mà hiện nguyên hình ra đấy."

Cái bà nương bại gia này, sao cái gì cũng kể với con thế?

Liễu Thanh Nghiên ngập ngừng rồi gật đầu, không nói gì.

Nói chuyện với Liễu Thanh Nghiên một hồi, ông cũng đoán được nỗi lo của con gái.

"Con lo Lục lang biết chân tướng?"

"Vậy thì cứ dụng công đức che giấu khí tức của mình, tìm cơ hội nói cho nó biết, rồi hiện nguyên hình ra trước mặt nó, biểu diễn màn biến người sống cho nó xem."

"Hay là cứ giấu diếm mãi?"

"Vậy thì con càng sợ…"

"Cha ~"