Logo
Chương 14: Chớp mắt liền biến võ lâm cao thủ

Mất cả buổi trời, lão bản cuối cùng cũng xuôi, đồng ý cho Lục Chinh khai phong đao.

"Thật ra mười năm trước, chuyện khai phong đao kiếm không khắt khe như bây giờ đâu, vì hồi đó người mua đao đều là người lớn, vũ khí có khai phong thì mới có cảm giác.

Nhưng sau này thời đại internet phát triển, thông tin lan truyền dễ dàng hơn, mấy vụ vô tình bị thương, hoặc trẻ con vô ý gây tai nạn cũng nhiều lên, thế là người ta cấm luôn việc khai phong đao kiếm mỹ nghệ."

"Ngài yên tâm, tôi cẩn thận mà," Lục Chinh nói, "Hơn nữa, chắc sau này tôi còn hay lui tới chỗ ngài, toàn là muốn khai phong cả."

Lão bản trừng mắt nhìn Lục Chinh, thầm nghĩ không biết cậu này làm nghề gì.

Nghĩ mãi không ra, ông ta đành bỏ qua, rồi cũng đồng ý kết bạn với Lục Chinh qua phương thức liên lạc sau một hồi nài ni.

Đỗ Lâm.

Tên này đúng là thiếu chữ "mộc" trong mệnh a...

"Hoa hồng cho em gái kia nhé." Lục Chinh còn vẫy tay với cô nàng xinh xắn.

Cô nàng: (`Δ´)!

Vừa mất hoa hồng, còn bị trêu nữa!

"Được thôi."

Đỗ Lâm chẳng thèm để ý chút hoa hồng đó, vả lại anh cũng không kiếm sống bằng cái tiệm Cổ Kiếm đường này, anh còn có việc khác.

"Đi, theo tôi vào phòng làm việc, tôi dẫn cậu chọn mấy thanh được phép khai phong."

Đỗ Lâm dẫn Lục Chinh về phía khu vực làm việc phía sau, rồi quay sang vẫy tay với cô gái, "Tiểu Đường, vào kho lấy mấy chuôi đao ra phòng làm việc cho anh."

Cuối cùng, Lục Chinh chọn một thanh Tú Xuân đao rèn bằng thép hoa văn, khí tài quân sự bằng đồng thau, vỏ gỗ hoa lê.

Đao dài 105cm, lưỡi dài 72cm, rộng một tấc, sống dày hai phân, vung lên nặng tay, nghe gió vun vút.

"Đao tốt!"

"Đúng là đao tốt." Đỗ Lâm nói, "Tối nay tôi khai phong cho cậu, mai cậu qua lấy."

"Được." Lục Chỉnh gật đầu, nghĩ ngợi rồi nói thêm, "Cho tôi xin một thanh chưa khai phong nữa, tối nay về nhà tôi tập cho đã."

Lục Chinh chợt nhớ ra, mình muốn dùng khí vận chi quang để tăng cường kỹ năng, thì ít nhất cũng phải học được căn bản đã, chứ vớ ngay được thanh đao khai phong, khéo lại tự rước họa vào thân.

Nghe Lục Chinh nói vậy, Đỗ Lâm cũng gật gù, tuy thời nay một thanh đao thế này không đắt, nhưng cách mua của Lục Chinh cho thấy cậu ta cũng rủng rỉnh.

...

Nửa tiếng sau, Lục Chinh ôm một hộp chữ nhật, bắt xe về nhà.

Về đến nơi, cậu lập tức lên mạng tìm các video hướng dẫn đao thuật.

Loại video này không cần quá cao siêu!

Các động tác cơ bản của các loại đao pháp, đều được mở ra, từng bước một hướng dẫn chi tiết.

Phải nói, thời đại này đúng là thời đại kiến thức phổ thông rẻ như bèo, muốn học gì, trên mạng đều có cả.

Chỉ cần tự giác, hoàn toàn có thể tự học thành tài, còn đi học thêm thì nói trắng ra là để lấy không khí thôi.

Vì mấy thầy cô giải thích kiến thức sâu sắc, dễ hiểu, nói hay thì ít lắm.

Huống hồ, Lục Chinh cũng chỉ cần nắm vững cái cơ bản.

...

Sau khi xem video cả buổi trưa, Lục Chinh coi như nắm được yếu lĩnh các động tác cơ bản của đao thuật, có thể vụng về thi triển một đường đao thuật sơ cấp.

Đương nhiên, động tác còn gượng gạo, chẳng có chút thẩm mỹ nào.

Nhưng thế là đủ rồi...

Khí vận chi quang, tiêu hao!

"Ông!"

Ngọc ấn trong đầu rung nhẹ, một sợi khí vận chi quang tiêu hao.

Khoảnh khắc sau, trong đầu Lục Chinh, cơ bắp ghi nhớ, lập tức nắm rõ tất cả yếu lĩnh của đao thuật cơ bản.

Một đường đao thuật sơ cấp được thi triển, quả nhiên mượt mà như mây trôi nước chảy.

Thân hình Lục Chinh thoăn thoắt trong phòng khách, lên cao xuống thấp, trái phải xoay vần, đao quang lấp loáng, hóa thành một dải lụa bạc.

Múa xong một bài, Lục Chinh mừng rỡ khôn xiết, chỉ có một chữ: Đẹp!

Nếu như năm phút trước, Lục Chinh chỉ là kẻ bắt chước vụng về, thì bây giờ cũng phải gọi là người luyện võ năm rưỡi.

Dĩ nhiên, lúc này chỉ là thuần thục học thuộc chiêu thức cơ bản, có thể múa xong bài, chứ còn lâu mới tùy cơ ứng biến được.

Nhưng không sao, khí vận chỉ quang còn mà, phải không?

À, còn có thể nâng cấp nữa à?

Tiêu hao!

"Ông!"

Từng chiêu từng thức, khắc sâu trong tâm trí, gặp thời ứng biến, tùy cơ đối địch.

Về mặt thực chiến, Lục Chinh đã tiến bộ rất nhiều.

"Có bảo đao trong tay, trình độ này là đủ, thể chất, tăng lên!"

"Ông!"

Thể chất cần nâng cao tất cả cơ quan trên cơ thể Lục Chinh, một cách toàn diện và rộng khắp, nên hiệu quả không nhanh chóng bằng đao thuật, cũng không rõ rệt như lần đầu.

Rõ ràng, việc nâng cao tố chất thân thể là một quá trình dài hạn, còn có thể nâng cao đến mức nào thì Lục Chinh cũng không có khái niệm.

Nhưng không cần rèn luyện mà vẫn mạnh lên được, cảm giác này vẫn rất dễ chịu.

"Sướng! Đi ngủ!"

...

Sáng sớm hôm sau, Lục Chinh thay đồ lót, rồi xuyên thẳng đến Đại Cảnh triều, sau đó ra hậu viện bắt đầu luyện đao.

So với hôm qua còn múa may theo bài trong nhà, hôm nay Lục Chinh đã có thể hứng lên là vung vẩy tùy ý.

Trái chém vào, phải hất ngược!

Đạp bệ đá, quay lại chém!

Hư bộ đánh Tàng Đao Thức trong đêm, quấn thân trùm đầu Loạn Phi Phong!

Ngân quang lấp loáng, đao thanh gào thét!

Lục Chinh múa một bộ đao thuật vui vẻ trong sân, thì thấy Lý Bá và Lưu thẩm đang thập thò nhìn mình ở cổng vòm.

"Công tử buổi sáng tốt lành!"

"Công tử đao pháp thật tuyệt!"

"Bộp bộp bộp!"

"Hôm nay có bữa sớm chưa?" Lục Chinh tra đao vào vỏ, thở phào.

"Làm rồi ạ!"

Lưu thẩm vội vàng gật đầu, "Công tử hôm nay dùng bữa sớm ở nhà ạ, tôi bưng ra công đường cho ngài."

"Được."

Lục Chinh gật đầu, buổi sáng hôm nay tương đối phấn khích, vừa tỉnh dậy là đến luôn, giờ trong bụng đã đói meo.

...

Ăn điểm tâm xong, Lục Chinh đem trường đao trả lại hiện đại, rồi mặc chỉnh tề, lại đi ra ngoài.

Lục Chinh không đến Thanh Thịnh Lâu nữa.

Cậu đã hỏi Minh Chương đạo trưởng ở Bạch Vân quán, được biết các tiên sinh kể chuyện kia toàn nói sự thật giả lẫn lộn, phóng đại chuyện không có thành có, nghe theo là tự dẫn mình vào tròng.

Có thời gian đó, về nhà đọc tiểu thuyết mạng chẳng thơm hơn sao?

Không đi Thanh Thịnh Lâu, thì Đồng Lâm huyện vẫn còn nhiều chỗ để tiêu khiển.

Phía bắc, phía tây thành đều có sòng bạc, phía nam có lầu Xuân Phong là chốn lui tới của đám thư sinh, khu An Phường chuyên buôn bán cũng có đủ loại trò mua vui đường phố, nếu nói về náo nhiệt thì cũng chẳng kém gì hiện đại.

Nói đến thư sinh...

Lục Chinh lúc này đang đi trên một con đường ở phía bắc thành, bên trong sân cạnh đó vọng ra tiếng đọc sách vang vang.

Đây là huyện học Đồng Lâm, nơi quy tụ những người trẻ tuổi tài cao trong huyện.

Nhắc lại, Lục Chinh mới đến còn tự cho mình là đúng bịa ra thân phận thư sinh, sau này để thêm phần chân thực, còn ra hiệu sách mua mấy quyển kinh nghĩa của nhà Nho Đại Cảnh.

Sau đó...

Lục Chinh quả quyết từ bỏ thân phận thư sinh.

Chủ yếu là thi đậu tú tài còn phải đi học, thi đậu hội nguyên còn phải làm quan, Lục Chinh nào có thời gian rảnh rỗi đến thế?