Đúng mười một giờ, Lục Chinh đến trạm tàu điện ngầm công viên Đông Sơn gặp Đồng Mộ Hiên.
Quả không hổ là dân lập trình, đi xem mắt cũng một bộ áo ca rô quần jean quen thuộc, có điều xem ra là cũng kịp gội đầu trước khi ra khỏi nhà.
"Mới đi làm có mấy ngày mà bụng phệ ra rồi hả?" Lục Chinh tiến lên vỗ bụng Đồng Mộ Hiên.
"Cút xéo!" Đồng Mộ Hiên gạt tay Lục Chinh ra, "Công ty có phòng gym, ngày nào tao cũng kiên trì tập luyện, khác hẳn mày, trạch ở nhà cả tháng trời, mày mới... Má ơi, cơ bụng sáu múi trong truyền thuyết?"
"Đừng cười tao, tháng này có làm gì đâu, toàn tập thể hình."
"Chậc chậc, mày định chuyển nghề à?"
"Chuyển cái gì?" Lục Chinh nhất thời không hiểu.
"Đừng bảo là trong phòng gym không có dì nào để ý mày đấy nhé?" Đồng Mộ Hiên nhếch mép, "Cái mặt búng ra sữa này, thêm cái thân hình kia, mấy bà cô nhìn chỉ có chảy nước miếng."
"Ha ha." Lục Chinh khinh bỉ ra mặt, "Xin lỗi chứ, mấy bà cô có chen cũng không lại mấy em trẻ vây quanh tao đâu."
"Ghê, độ tự tin vẫn là mày nhất." Đồng Mộ Hiên giơ ngón tay cái, "Mấy dì béo làm gì có tương lai bằng việc làm rể nhà giàu!
Mày chờ đấy, khi nào tao thành công, tao đến nhà bố vợ mày chống lưng cho!"
"Biến!"
Tình bạn thời đại học vốn đơn thuần nhất, một tháng không gặp, Lục Chinh và Đồng Mộ Hiên chẳng hề thấy xa lạ.
"Nói chuyện chính đi, làm sao bắt được mối, thế nào, người ở đâu, đáng tin không?"
"Mày tra hộ khẩu à?" Đồng Mộ Hiên bất lực càu nhàu, "Bố mẹ giới thiệu, cũng ở Hải Thành, cùng năm tốt nghiệp, làm ngân hàng."
"Chậc chậc, nhà nước à!"
"Ha ha, lương tao đè bẹp lương nó!"
"Mày trâu bò!"
"À phải." Đồng Mộ Hiên hỏi ngược lại, "Mày làm gì, có rảnh không đấy?"
"Không, đang chuẩn bị ăn bám."
"Nói nghiêm túc đấy." Đồng Mộ Hiên bĩu môi, "Tao với sếp bộ phận quan hệ cũng được, kiếm cơ hội đẩy mày vào."
"Thôi đi." Lục Chinh vội xua tay, "Tao có thu nhập."
"Thu nhập gì, nhận dự án ngoài hay viết tiểu thuyết mạng?" Đồng Mộ Hiên khinh thường.
"Ai bảo viết tiểu thuyết mạng là không ra gì?" Lục Chinh trợn mắt, "Đại thần một năm cả trăm triệu đấy!"
"Liên quan gì đến mày?"
"Không liên quan."
Lục Chinh lập tức chịu thua, phải thừa nhận là phần lớn tác giả viết truyện đều không kiếm nổi tiền mua quần đùi.
"Dù sao tao cũng rảnh, mà tao thật có thu nhập, với cả tao ngại gì mày, lúc nào cần giúp tao sẽ mở miệng thôi."
"Thật không?"
"Thật!" Lục Chinh gật đầu chắc nịch.
"Vậy cũng được." Đồng Mộ Hiên gật gù, chợt như nghĩ ra điều gì, "Thế này chẳng phải tao gọi mày đến là ảnh hưởng công việc của mày à?
Dù sao phòng gym cuối tuần mới đông khách."
"Cút!"
...
Quảng trường Phúc Long, cổng số hai dành cho nam.
"Chúng mày không hẹn nhau ở quán luôn à?”
"Nghe là biết chưa đi xem mắt bao giờ rồi, phải gặp mặt trước, rồi mới bàn bạc sau chứ." Đồng Mộ Hiên cười ha ha, "Đừng bảo ông anh không chỉ bảo, học hỏi đi nhé!"
Lục Chinh xoa cằm, cảm thấy môi trường công sở đúng là phức tạp hơn đại học, Đồng Mộ Hiên đã ba lần làm mình cứng họng.
Hay là rút dao luôn nhỉ?
"Đến rồi." Đồng Mộ Hiên huých tay Lục Chinh, ra hiệu về phía xa, "Con bé mặc đồ đỏ là của tao."
Theo hướng mắt Đồng Mộ Hiên chỉ, Lục Chỉnh thấy hai bóng dáng đỏ trắng đang sánh bước tới.
Cô gái mặc đồ đỏ tầm mét sáu mấy, thấp hơn Đồng Mộ Hiên một cái đầu, mặt mũi thanh tú, da dẻ mịn màng, quả không hổ là gái Thục.
Cô gái còn lại mặc váy trắng liền thân cao hơn một chút, trang điểm kỹ càng, nhìn là biết gia cảnh không tệ, tóc dài uốn lọn buông xõa, lộ ra vẻ quyến rũ.
Ừm, đều trên mức tiêu chuẩn.
"Đồng Mộ Hiên?"
"Chào em, hai mỹ nữ khỏe!”.
"Đây là bạn thân của em, La Quân."
"Đây là bạn tốt của tao, Lục Chinh."
Sau khi giới thiệu tên tuổi, Lục Chinh mới biết nữ chính tên là Tô Manh Manh.
Cái tên này...
Nói thế nào nhỉ, rất hay, chỉ là Lục Chỉnh vẫn không khỏi suy nghĩ, không biết Tô Manh Manh về già sẽ giới thiệu mình thế nào.
"Trưa nay ăn gì?"
Thử thách đầu tiên đến đúng hẹn.
"Tao tìm hiểu rồi, lẩu dầu mỡ Lão Khánh ở quảng trường này không tệ."
Đồng Mộ Hiên trả lời ngay, "Nếu thấy lẩu ngán quá thì hải sản Nhật Xích Tỉnh cũng được đánh giá cao, ngoài ra còn có nhà hàng Thúy Cảng và đồ ăn bản bang Biển Hoa cũng được ưa chuộng."
"Tê!"
Lục Chinh hít một ngụm khí lạnh, cảm thấy nếu không có ngọc ấn trong đầu, chắc đời này mình không thoát ế được.
Tô Manh Manh và La Quân tượng trưng hỏi ý Lục Chinh, Lục Chinh đương nhiên bảo mình không có ý kiến.
Thế là bốn người vui vẻ quyết định địa điểm ăn trưa.
Đồ ăn bản bang Biển Hoa.
"La Quân là người địa phương, đồ ăn bản bang Biển Hoa coi như là quán có chất lượng.”
Lục Chinh gật đầu, vừa nãy tranh thủ lướt điện thoại, hai cô nàng không chọn hải sản Nhật Xích Tỉnh đắt đỏ nhất, chi phí bình quân đồ ăn bản bang Biển Hoa chỉ cao hơn nhà hàng Thúy Cảng một chút.
Bước giao lưu đầu tiên này, là Tô Manh Manh thăm dò, hay là thăm dò Đồng Mộ Hiên?
...
Ngồi vào bàn, thực đơn đương nhiên rơi vào tay La Quân, người địa phương sành ăn.
Bốn món một canh, có mặn có chay.
Món ăn lên rất nhanh, màu sắc và tạo hình đều đặc biệt tinh xảo, còn hương vị thì tùy khẩu mỗi người.
Nhưng mục đích của mọi người, đương nhiên không phải là ăn cơm.
Mấy người vừa ăn vừa nói chuyện, Lục Chinh nghe Đồng Mộ Hiên và Tô Manh Manh đối thoại.
Từ quê quán đến tình hình gia đình, rồi đến việc học hành và sinh sống ở Hải Thành.
Cho đến cuối cùng, đến vấn đề lớn là lập nghiệp ở Hải Thành.
Nhà cửa!
"Nhà ở Hải Thành đúng là đắt, dân lập trình game như em đã coi là lương cao ở Hải Thành rồi, nhưng để dành tiền đặt cọc mua nhà cũng phải tích lũy mấy năm."
"Mà mọi người đều bảo lập trình viên là nghề thanh xuân, ba mươi lăm tuổi là một cái ngưỡng."
"Em đương nhiên cũng đang học thêm nhiều ngôn ngữ và cập nhật framework để đảm bảo khả năng cạnh tranh trong nghề."
"Đồng thời, em cũng không cam tâm mãi đi làm kiếm tiền vất vả, nên lúc rảnh em cũng tự làm game độc lập.”
"Nếu thành công, dù chỉ kiếm được một khoản nhỏ thì nhà cửa cũng không còn là vấn đề, cho dù vận may không đến thì em cũng có đủ kinh nghiệm và bản lĩnh để không bị đào thải."
Lục Chinh nghe vậy thì không khỏi nhìn Đồng Mộ Hiên bằng con mắt khác, thường ngày không nhìn ra, lão Đồng đúng là tỉnh táo giữa nhân gian!
Rõ ràng, sự lý trí của Đồng Mộ Hiên đã lay động Tô Manh Manh.
Đương nhiên, còn một điểm quan trọng nữa là Đồng Mộ Hiên ngoại hình cũng không tệ, mét bảy lăm trở lên, nho nhã, ấm áp, chu đáo.
Thêm cả việc lên kế hoạch lý trí cho tương lai, chỉ cần Tô Manh Manh không định lấy chồng để trực tiếp đổi đời thì Đồng Mộ Hiên tuyệt đối là một mối tiềm năng.
"Đương nhiên." Đồng Mộ Hiên sau đó dứt khoát đổi giọng, "Những điều trên đều có thể thay đổi, điều duy nhất không đổi là, dù em không kiếm được nhiều tiền, thì bố mẹ em vẫn có thể góp tiền cho em mua nhà trả tiền đặt cọc ở Thượng Hải."
Lục Chinh: (-_ -)! !
Một giây sụp đổ hình tượng, anh ơi!
