Logo
Chương 258: Hồ Chu cha hắn tới

"Ồ, còn gọi người đến giúp nữa cơ à." Tên đầu lĩnh cười khẩy, "Thế nào, gọi một thư sinh tới, định giảng đạo lý với bọn tao chắc?"

Ngay lập tức, bên kia vang lên một tràng cười ha hả.

"Mau thả mẹ ta ra, nếu không đừng trách tao không khách khí!" Hồ Chu giận dữ nói.

Với thực lực hiện tại của hắn, đối phó đám lưu manh trong huyện thành này dễ như trở bàn tay. Gọi Lục Chinh đến chủ yếu là để phòng đối phương chia quân đánh lẻ, hoặc trực tiếp kề dao vào cổ Hồ mẫu uy hiếp.

Từ khi đi theo Lục Chinh, hắn suy nghĩ chu đáo hơn hẳn. Dù sao liên quan đến an nguy của Hồ mẫu, hắn không dám mạo hiểm.

Tình hình trước mắt khá rõ ràng, đối phương biết Hồ Chu lợi hại nên đã chuẩn bị sẵn một cái hố sâu ba trượng để đề phòng hắn nổi nóng đánh người.

Chỉ tiếc là...

Bọn chúng đâu biết thực lực thật sự của Hồ Chu. Với một người tu luyện thành công như hắn, cái hố ba trượng đó chẳng thể ngăn cản được.

Sở dĩ hắn chưa ra tay là vì Hồ mẫu đang nằm trên đất, và mấy tên kia vẫn lăm lăm dao trong tay, một tên còn kề dao vào cổ bà ta vừa cười đểu cáng với Hồ Chu.

Nếu hắn vượt qua cái hố, lỡ đối phương tiện tay chém Hồ mẫu một nhát thì hắn hối hận không kịp.

"Đưa tiền đây!" Tên đầu lĩnh quát, "Không thì tao giết mẹ mày!".

Rồi hắn lại cười hì hì nói, "Hoặc là để anh em tao thoải mái một chút rồi giết cũng được. Đừng nói mẹ mày vẫn còn mặn mà lắm à nha... Á!"

Chưa dứt lời, Hồ Chu đã sải bước qua hố, toàn thân huyết khí bốc lên ngùn ngụt, yêu khí ngập trời, nắm đấm đấm thẳng vào ngực tên đầu lĩnh.

"Ầm!"

Một quyền tung ra, máu tươi văng tung tóe, xác người tan nát!

"ÁI Ám

Tiếng la kinh hãi vang lên, đám người còn lại kinh hoàng tột độ.

Tên vừa cầm dao run tay, lưỡi dao vạch xuống...

Nhưng chỉ chém vào khoảng không!

Lục Chinh đã sớm dùng huyễn thuật che mắt bọn chúng, dễ dàng cứu Hồ mẫu ra một bên.

"Lục công tử!"

"Dì, không sao đâu." Lục Chinh cười nói.

"Võ... Võ giả?"

"Dị nhân? Ngươi là dị nhân hả?"

Đám lưu manh côn đồ chuyên ức hiếp người khác trên phố có nằm mơ cũng không ngờ mình lại chọc phải một võ giả.

"Tha mạng!"

"Tha mạng! Đại hiệp tha mạng!"

"Hồ ca, bọn em sai rồi, tha cho bọn em đi, bọn em không dám nữa!"

"Bọn em đi đầu thú! Đi đầu thú!"

Mấy tên còn lại nhao nhao quỳ xuống, cuống cuồng dập đầu, thậm chí có vài tên đã ướt cả quần.

Đùa à, lần này bọn chúng đâu có ý tốt gì, chỉ muốn sỉ nhục Hồ Chu cho hả dạ rồi mới ra tay.

Ai ngờ tên đầu lĩnh vừa buông lời dâm ô thì đã vong mạng!

Nhìn dáng vẻ của Hồ Chu bây giờ, chỉ sợ bọn chúng chậm chân một chút là mất mạng như chơi!

Ngực Hồ Chu phập phồng dữ dội. Một quyền trút giận vừa rồi đã khiến tên lưu manh kia tan xác, máu me vương vãi khắp nơi. Giờ hắn nhìn những kẻ xung quanh với đôi mắt đỏ ngầu.

Khí tức hung tàn bao trùm, dường như bóp méo cả không gian. Mọi người nhìn Hồ Chu, thậm chí cảm thấy hình dáng khuôn mặt hắn trở nên mơ hồ.

Đám côn đồ sợ đến hồn bay phách lạc, nước mắt giàn giụa van xin, dập đầu lia lịa.

"Hộc... Hộc..."

Hồ Chu hít thở sâu vài hơi, nhất thời chưa quyết định có nên giết hay không.

Lục Chinh đảo mắt nhìn xung quanh, không nói gì, chỉ quan sát xem Hồ Chu xử lý thế nào.

"Chu nhi!" Hồ mẫu gọi.

"Mẹ!" Hồ Chu giật mình tỉnh lại, thoắt một cái đã bên cạnh Hồ mẫu, "Mẹ, người không sao chứ?"

"Mẹ không sao!" Hồ mẫu đứng dậy, trên mặt còn vương vài vết máu, bà khẽ động người, hình như trên người cũng hơi đau.

"Mẹ!" Mắt Hồ Chu lóe lên tia giận dữ.

"Chu nhi!" Hồ mẫu chưa kịp nói gì thì một người khác đột ngột xuất hiện.

Một bộ trường bào màu vàng sẫm bay nhẹ trong gió, tóc xõa trên vai, thân hình cao lớn, mặt mày như đao khắc, khuôn mặt chữ điền rắn rỏi với bộ râu ngắn. Gương mặt có vẻ từng trải sương gió, nhưng không che giấu được vẻ uy nghiêm.

Ánh mắt Lục Chỉnh chợt ngưng lại, chân khí toàn thân vận chuyển với tốc độ cao nhất, thanh hồng ngọc kiếm đã năm gọn trong tay.

Người này xuất hiện không một dấu hiệu báo trước, đến khi hiện thân rồi mà Lục Chinh vẫn không cảm nhận được khí tức của hắn. Cao thủ!

Người mới đến không nhìn Lục Chinh mà chăm chú nhìn Hồ Chu và Hồ mẫu, hít một hơi thật sâu, ánh mắt mang theo vẻ khó tin.

Lòng Lục Chinh thót lại, nuốt khan một tiếng. Lẽ nào...

"Ngọc Chi..."

Thân thể Hồ mẫu run lên, cứng đờ, môi mấp máy, bà khó nhọc quay đầu lại, nhìn thẳng vào người đàn ông kia.

"Dịch Quân?"

Lúc này Hồ Chu mới nhận ra sự xuất hiện của người đàn ông, đột ngột quay đầu lại, chạm mắt với hắn. Cảm nhận được cơ thể cứng đờ của mẹ trong lòng và bàn tay bà nắm chặt lấy mình...

"Ngươi là... Ngươi là..."

"Ta là cha ngươi!" Người đàn ông dứt khoát nói, yêu khí nồng đậm bùng nổ, cuồn cuộn như máu, khí thế hùng hồn, khốc liệt.

Quan trọng là, thứ yêu khí này hoàn toàn đồng nhất với yêu khí trên người Hồ Chu. Nếu nói không có quan hệ huyết thống thì đến quỷ cũng không tìn.

Thu liễm yêu khí, Hồ Dịch Quân liếc nhìn đám côn đồ xung quanh, nói với Hồ Chu: "Con ta, che mắt mẹ con lại."

"Cái gì?" Hồ Chu ngẩn người, dù trong lòng còn nhiều nghi vấn nhưng vẫn bị uy nghiêm của Hồ Dịch Quân làm choáng váng, theo bản năng che mắt Hồ mẫu lại.

Khoảnh khắc sau, Hồ Dịch Quân rung mình, đám côn đồ lập tức phun máu tươi như mưa, ngã xuống đất tắt thở.

"Ngươi!" Hồ Chu giật mình, vội nhìn về phía Lục Chinh.

Vừa rồi hắn tức giận giết một người, thực ra vẫn còn hơi sợ hãi. Không chỉ lo lắng dọa mẹ, mà còn sợ Lục Chỉnh trách hắn không kiềm chế được.

Dù sao giết người ở Đại Cảnh triều khác với giết quỷ ở U Minh giới. Ngay cả Lục Chinh cũng không tùy tiện giết người giữa thanh thiên bạch nhật.

"Sư phụ?" Hồ Chu cẩn thận nhìn Lục Chinh, lo lắng Lục Chinh và Hồ Dịch Quân đánh nhau.

"Sư phụ?" Hồ Dịch Quân nhìn Lục Chinh, ánh mắt dò xét.

Lục Chinh lắc đầu, đương nhiên hắn không muốn đánh nhau với Hồ Dịch Quân.

Thở dài, hắn nói với Hồ Chu: "Xem bọn chúng đã chuẩn bị những øì đi."

Hồ Chu ngơ ngác, rồi đảo mắt nhìn quanh, lúc này mới thấy trên một khoảng đất trống gần đó có một cái móc neo, vài cái xẻng sắt chất đống cạnh một tảng đá lớn.

"Đây là..." Hồ Chu suy nghĩ một chút liền hiểu ra ý đồ của đám lưu manh, vừa sợ vừa giận, "Bọn chúng muốn giết ta?"

Lục Chinh gật đầu, "Giết người chôn xác, chắc là không sai."

Hồ mẫu gỡ tay Hồ Chu đang che mắt bà ra, nhưng không nhìn thấy mấy cái xác chết kia, chỉ ngây ngốc nhìn Hồ Dịch Quân.

Hồ Dịch Quân chậm rãi bước đến bên bà, ngồi xuống nắm lấy tay Hồ mẫu. Hai người nhìn nhau không nói gì, nhưng. lại có một thứ tình cảm ấm áp lan tỏa trong lòng.