Tìm kiếm suốt hai ngày, Lục Chinh đã đến Bạch Vân quán và Trấn Dị tỉ một chuyến, nhưng cả hai bên đều không có thông tin gì về thế lực của gã đàn ông kia.
Từ khi rời đi, gã ta cũng bặt vô âm tín, không rõ là đang chuẩn bị hay đi tìm đồng bọn, Lục Chinh chỉ có thể cảnh giác.
Ngược lại, Thẩm Doanh không mấy bận tâm, chỉ lo đốc thúc mười tám thiên nữ tu luyện.
Cổ đại tạm thời không có gì, nhưng ở hiện đại lại xảy ra chuyện.
"Cái gì? Chuyển đi nơi khác?" Lục Chinh ngơ ngác nhìn Lâm Uyển.
"Ừm." Lâm Uyển có chút ngại ngùng gật đầu, "Em bị điều đến bộ phận liên lạc Hải Thành của Cảnh sát Hình sự Quốc tế thuộc phân bộ Hoa Quốc.”
"Để làm gì?"
"Chủ yếu là phụ trách điều phối các vụ án xuyên quốc gia và phối hợp bắt giữ tội phạm." Lâm Uyển nói, "Trước đây chủ yếu là cơ quan chia sẻ thông tin, sau này được nâng cấp thành bộ phận hành động, có thể phối hợp với cảnh sát các nước trong các vụ án liên quan."
"Có gì khác so với trước kia?"
Lâm Uyển nháy mắt mấy cái, "Hình như... Hình như cũng không có gì khác biệt."
Lâm Uyển mặt mày ủ rũ, "Nghe nói bộ phận hành động ít việc lắm, dù sao chẳng ai muốn hợp tác với người khác, ban đầu em không muốn đi, nhưng đây là nhiệm vụ...”
"Được rồi, anh biết mà, như vậy tốt đấy chứ, có nhiều thời gian hơn, lại không cần làm thêm giờ." Lục Chinh cười nói.
Lâm Uyển bĩu môi, "Vấn đề là không tăng ca thì anh cũng có ở đó đâu, suốt ngày bế quan tu luyện, có gặp được mặt đâu."
Lục Chinh cười gượng hai tiếng.
Lâm Uyển nói thêm, "Tuy ngày thường không cần làm thêm giờ, nhưng thỉnh thoảng phải đi công tác, một khi có vụ án liên quan đến nhiều nước, em sẽ phải đến quốc gia khởi xướng và quốc gia mục tiêu, nên sau này chắc em sẽ thường xuyên đi công tác."
Lục Chinh nhíu mày, "Trong nước thì không nói, nhưng nước ngoài nguy hiểm lắm đấy.”
"Yên tâm đi, em sẽ cẩn thận." Lâm Uyển an ủi, "Hơn nữa, chúng ta cũng chỉ hợp tác phá án, phần lớn là xử lý chứng cứ và hiện trường, không phải xông pha tuyến đầu, nên ít nguy hiểm hơn."
Lục Chinh bĩu môi, "Thế lần trước là thế nào?"
Lâm Uyển cười, "Nếu đánh lén, em lại càng không nguy hiểm."
So với súng ống uy lực lớn, Lâm Uyển lại không sợ bị hạ độc hay ám sát, dù sao cô đã là cao thủ võ đạo huyết khí.
Giác quan nhạy bén của võ giả đủ để giúp họ sớm phát hiện những nguy hiểm tiềm ẩn.
Lục Chinh gật đầu, "Được thôi, nhưng anh sẽ cho em thêm một phần lực."
"Cái gì?" Lâm Uyển hỏi.
"Anh đi lấy, em chờ."
Một lát sau...
"Đây là cái gì?"
"Ăn vào em sẽ biết."
"A... Cái này... Ực!"
...
Một viên Ngọc Tinh đan, trực tiếp giúp tu vi của Lâm Uyển tăng lên gấp bội.
Không còn cách nào, được lực quá mạnh mà cô lại quá yếu, nếu không có Lục Chinh giúp hóa giải dược lực, có lẽ đã lãng phí không ít.
Dù phần lớn dược lực tiềm ẩn trong cơ thể Lâm Uyển, phải mất một năm mới phát huy hết công hiệu.
Nhưng sau khi dùng Ngọc Tinh đan, Lâm Uyển vẫn cảm thấy toàn thân tràn đầy lực lượng, khí huyết dồi dào, tinh thần phấn chấn, muốn tìm đối thủ đánh một trận.
Vừa hay bên cạnh có Lục Chinh, vậy thì đánh một trận thôi, trước đây luôn đánh không lại anh, hôm nay nhờ dược lực, phải phân thắng bại mới được!
Chiến trường diễn ra khắp nơi trong nhà, bàn đọc sách, ban công, tủ bát, ghế sô pha, phòng tắm, đâu đâu cũng lưu lại dấu vết chiến đấu của hai người.
Từ sáng sớm đến tối mịt, ròng rã một ngày.
...
"Anh chắc chắn đây là đan dược tăng tu vi, chứ không phải viên thuốc màu lam nhỏ?" Lâm Uyển thở hổn hển nói.
Lục Chinh cạn lời, "Em tự cảm thấy thế nào?"
Lâm Uyển gắng gượng, vung quyền lên không trung, phát ra một tiếng xé gió, "bốp" một tiếng.
"Quá mạnh!" Lâm Uyển kinh ngạc nói, "Đan dược này còn mạnh hơn linh chỉ tửu nhiều."
"Đây mới chỉ là ba thành công hiệu, phần lớn dược lực vẫn còn trong cơ thể em, phải một năm sau mới có hiệu quả." Lục Chinh nói.
"Vậy một năm mới được ăn một viên?"
"Em tưởng đây là kẹo đậu à?"
"Hì hì!" Lâm Uyển có chút xấu hổ, "Tại em không ngờ nó mạnh đến vậy mà!"
Lục Chinh nhìn Lâm Uyển, trầm tư.
"Sao thế?" Lâm Uyển nháy mắt, hỏi một tiếng, rồi vội vàng giải thích, "Em không có ý tham lam đâu, chỉ là tiện miệng hỏi thôi."
Lục Chinh bật cười, "Anh nào có nhỏ nhen vậy, chỉ là đang nghĩ xem con đường tu luyện sau này của em sẽ thế nào."
"Ừm? Sao cơ..." Mắt Lâm Uyển sáng lên, "Anh có gì mới để dạy em à?"
"Bây giờ thì chưa." Lục Chinh cười nói, "Em cứ tiếp tục tu luyện «Vác Núi Mười Tám Thức» đi."
Trước đây Lục Chỉnh không có nội tình gì, càng không có truyền thừa, cũng không hiểu nhiều về hệ thống tu luyện, lúc ấy chỉ muốn tránh cho Lâm Uyển gặp nguy hiểm, nên có «Vác Núi Mười Tám Thức» liền đạy cho cô.
Về đánh nhau, võ đạo không yếu, nhưng để trường sinh, các môn phái võ đạo thường chú trọng tinh và tu luyện, luyện thần ít, tam bảo thiếu một.
Vậy nên tuổi thọ của võ giả thường không hơn người thường là bao, còn những võ giả sống lâu, hoặc là tu luyện võ đạo luyện thần chuyên biệt, hoặc kiêm tu các pháp môn Phật đạo, đề cao chân linh thần hồn, mới có thể sánh ngang với các dị nhân khác về tuổi thọ.
Liễu Thanh Nghiên và Thẩm Doanh thì không cần nói, một người mang huyết mạch thượng cổ, lại có «Chiếu Nguyệt kinh» để tu luyện, một người thì tương hợp với «Đào Thiên», nhân đạo không dứt, hương hỏa không thiếu, đều có hy vọng trường sinh.
Vậy nên hiện tại Lâm Uyển yếu nhất.
Giờ Lục Chỉnh có hy vọng trường sinh, đương nhiên muốn những người bạn tri kỷ có thể ở bên mình lâu dài, Hồ Dịch Quân làm được, anh đương nhiên không có lý do gì không làm được.
Nhưng Lục Chinh tạm thời chưa có công pháp thích hợp để dạy Lâm Uyển.
Để chuẩn bị cho tương lai, cũng để tránh hiểu lầm, Lục Chinh không định dạy Lâm Uyển công pháp của Bạch Vân quán, cũng như «Cửu Thiên Kim Khuyết Động Chân Hóa Thần Pháp», còn «Phi Vũ Thừa Hà Ngự Kiếm Kinh» lại có phần tà môn.
Vậy nên Lục Chinh quyết định chờ đợi, dù sao Lâm Uyển giờ đã thành tựu võ đạo, vẫn có thể duy trì trạng thái đỉnh phong rất lâu, khí huyết dồi dào, về sau chuyển tu công pháp khác cũng dễ dàng hơn.
Nếu có thể, Lục Chinh vẫn muốn Lâm Uyển tu luyện công pháp đạo môn, dù sao công pháp đạo môn được công nhận là dưỡng sinh hàng đầu.
"Vậy thì, kế hoạch đến Kim Hoa phái phải được đưa vào danh sách ưu tiên, theo sư phụ nói, dâng lên «Cửu Thiên Kim Khuyết Động Chân Hóa Thần Pháp» sẽ được chọn một môn công pháp có thể truyền thừa làm đáp lễ." Lục Chinh thầm nghĩ.
...
Trở lại cổ đại, Lục Chinh nghe thấy tiếng cười nói rộn rã vọng ra từ phòng bên cạnh.
"Hả? Đến đông đủ thế?"
Trước kia chỉ có Hồ Thái Nương đến Đông Lâm huyện làm khách, lần này nghe tiếng, thì ra năm yêu nữ của Ngũ Tú trang cùng nhau đến.
"Công tử, Liễu cô nương vừa tới, nói các cô nương Ngũ Tú trang đến, mời ngài tối nay cùng nhau dùng cơm." Lý Bá thấy Lục Chỉnh xuất hiện, vội vàng chạy tới.
Lục Chinh gật đầu, vào kho lấy hai bình rượu trái cây, rồi bước sang phòng bên cạnh.
