"Kiếm chuyện hả!”
Lục Chinh đón xe trước cổng cục thành phố rồi về thẳng nhà.
"Vu oan giá họa đến tận đầu ta, ngươi sợ là chưa biết sự lợi hại của ta!"
"Tốt thôi, ta cũng chẳng làm gì được, ngươi sợ là không biết cảnh sát nhân dân lợi hại!"
Trả tiền, xuống xe, lên lầu, về nhà.
Về đến nhà đã giữa trưa, Lục Chinh thay quần áo rồi xuyên không về cổ đại ăn cơm trưa.
"Công tử, nhị tiểu thư Liễu gia vừa đến tìm ngài, nói muốn ngài cùng nàng đi dạo phố."
Lục Chinh nghe vậy bật cười, dạo phố gì chứ, chắc là đồ ngọt trong túi đã ăn hết rồi.
Nhưng lúc này Lục Chinh không thể đi chơi với tỷ muội Liễu gia được, như vậy sẽ không thể tùy thời xuyên không.
"Chiều ta không rằnh, lát nữa ngươi giúp ta mang một túi bánh kẹo qua, nói ta mấy ngày nay bận việc."
"Vâng!"
Lục Chinh vừa ăn cơm vừa nghĩ, "Cứ kéo dài thế này không ổn, cảnh sát lại tìm đến thì phiền, chẳng phải là lại lôi ta vào?"
Nhưng chuyện này đâu theo ý hắn được, chẳng lẽ hắn phải đi bắt hung thủ đưa cho cảnh sát sao?
Hắn còn không biết hung thủ là ai nữa là!
"Am
Lục Chinh gắp một miếng đậu hũ đưa vào miệng, mắt chợt lóe sáng.
"Mình có phải ngốc không?"
Ăn nhanh bữa trưa xong, Lục Chinh về phòng ngủ, lấy từ trong ngăn kéo ra một túi kẹo trái cây, rồi lấy cả những lá bùa hắn hao tổn chân khí vẽ đêm qua.
Dùng khí vận chi quang đổi lấy độ thuần thục vẽ bùa đúng là có cái lợi này, Lục Chinh bỏ qua giai đoạn luyện tập ban đầu, tăng xác suất thành công lên 100%.
Năm tấm Bình An phù, một tấm Tìm Khí phù, hai tấm Khu Tà phù, một tấm Thần Hành phù.
Nghĩ ngợi, Lục Chinh giữ lại một tấm Bình An phù, còn lại hai tấm cùng túi bánh kẹo giao cho Lý Bá, bảo ông đưa cho tỷ muội Liễu gia.
Sau đó hắn tự mình nghiên mực chu sa, trải giấy vàng, vẽ thêm hai tấm Tìm Khí phù.
"Xuyên không!"
"Vù!"
Cảm nhận được chân khí dù bị khóa lại nhưng vẫn tồn tại trong lá bùa vàng trên tay, Lục Chỉnh tươi cười rạng rỡ, "Xong rồi!"
Lần này Lục Chinh muốn thử xem, ngoài bản thể có thể xuyên không, những đồ vật chứa năng lượng chân khí có xuyên không được không.
Kết quả thật đáng mừng, làm được!
"Ừm, chu sa thì thôi, hai bên không khác mấy, không biết giấy vàng với bút vẽ phù có khác biệt không? Lần sau thử mang ít đồ bên kia sang xem hiệu quả."
Nhưng việc cấp bách trước mắt không phải là kiểm chứng phỏng đoán, mà là bắt hung thủ.
"Vậy, bước tiếp theo nên làm gì?"
"Khí tức hung thủ nồng đậm nhất, đương nhiên là hung khí."
"Tìm Lâm Uyển, bảo cô ấy cho xem hung khí, rồi mình thi pháp tại chỗ, dùng Tìm Khí phù rút khí tức, sau đó xếp lá bùa thành hạc giấy, để nó dẫn cảnh sát đi tìm hung thủ?"
Lục Chinh tự nhủ, "Ha ha!"
Hay là thử xem trong nhà mình còn lưu lại khí tức hung thủ không đã.
Chân khí tràn vào lá bùa, Lục Chỉnh khẽ rung tay phải, những phù chú đỏ thẫm trên lá bùa bắt đầu lóe sáng.
Ngay sau đó, Lục Chinh cảm nhận được xung quanh lá bùa ngưng tụ mấy luồng khí tức, quấn lấy lá bùa chậm rãi phiêu động.
Luồng lớn nhất là của hắn, ba luồng khác nhỏ hơn, chắc là khí tức còn sót lại của ba cảnh sát buổi sáng.
Còn một luồng nữa... nhỏ xíu?
Mờ nhạt, gần như không có, nếu Lục Chinh chậm nửa ngày nữa, chắc là không ngưng tụ được.
"Phải nhanh, ngưng! Dẫn!”
Lục Chinh tay phải cầm phù, tay trái bắt ấn, đập tan bốn luồng khí tức kia, rồi ngưng lại một luồng duy nhất, đánh vào Tìm Khí phù.
"Vù!"
Tìm Khí phù rung nhẹ, như thể sinh ra liên hệ với một nơi xa xăm.
"Đi!"
Đây là ở Hải Thị, Lục Chỉnh không thể xếp Tìm Khí phù thành hạc giấy được, mà hắn cũng không trữ nhiều chân khí trong phù lục để lá bùa bay.
Vậy nên Lục Chinh chỉ xếp lá bùa thành khối vuông nhỏ, cầm trong tay, theo chỉ dẫn của lá bùa, lập tức ra ngoài.
"Nhanh nhanh nhanh, khí tức lá bùa thu thập có hạn, sẽ biến mất nhanh thôi."
Nhanh chân rời khỏi khu dân cư, Lục Chinh thuê một chiếc xe đạp công cộng ở cổng, lao lên xe, đạp thật nhanh.
...
Phía bên kia, cục thành phố.
"Lý đội, qua đối chiếu camera, chúng ta phát hiện năm đối tượng có điều kiện phù hợp, chỉ có điều..."
"Chỉ có điều gì?"
"Chỉ có điều bọn chúng đều mặc đồng phục shipper, đội mũ bảo hiểm và đeo khẩu trang, không lộ ra đặc điểm gì."
"Vậy là, hoặc Lục Chinh nói dối, hoặc đối phương là cao thủ?"
"Vâng!"
Lý Kính Lâm dập tắt thuốc lá, nhất thời rơi vào trầm tư.
...
Khí tức và chân khí trong lá bùa tiêu hao với tốc độ chóng mặt, Lục Chinh đạp xe một mạch về phía bắc, đi qua mười mấy con phố.
Rồi rẽ vào một khách sạn cao cấp trông khá sang trọng.
"Vùn
Tìm Khí phù trong lòng bàn tay rung nhẹ, công hiệu hoàn toàn biến mất.
Lục Chinh ngẩng đầu, "May mà không mất hiệu lực giữa đường, ít nhất cũng tìm được nơi cần đến."
Xuống xe, khóa xe, Lục Chinh ngước nhìn biển hiệu khách sạn.
Khách sạn Tĩnh Vũ.
Mục tiêu đang ở trong khách sạn này, chỉ cần Lục Chinh xác định thêm một địa điểm người này chắc chắn đã xuất hiện, rồi dùng lại Tìm Khí phù...
Như vậy, Lục Chinh đã ghi nhớ khí tức người này, sẽ lọc ra được khí tức mục tiêu từ những khí tức lộn xộn kia.
Ví dụ như... sảnh khách sạn?
Ủa, sao mọi chuyện đột nhiên dễ dàng vậy?
Đến lúc bắt được hung thủ, đưa đến cục cảnh sát, cứ nói là mình vô tình gặp, rồi nhớ ra đã gặp hắn ở khu dân cư là được.
Dù sao mình không phạm tội, nên quá trình không quan trọng, cứ vậy đi!
Lục Chinh nghênh ngang bước vào khách sạn, đến quầy lễ tân, "Cho tôi thuê phòng."
"Vâng, thưa tiên sinh, xin hỏi ngài cần loại phòng nào, ở mấy ngày, và xin cho xem chứng minh thư."
Lục Chinh móc chứng minh thư đưa cho cô lễ tân, "Phòng đôi là được, ở ba ngày."
Trong nháy mắt, Lục Chinh đã nghĩ ra lý do ở khách sạn.
"Vâng, xin ngài chờ một lát!”
Lát sau.
"Xin hỏi tiên sinh thanh toán bằng hình thức nào ạ?"
"Điện thoại."
"Cảm ơn, ngài đã thanh toán thành công, đây là thẻ phòng của ngài, chúc ngài có thời gian vui vẻ!"
Lục Chỉnh nhận thẻ phòng, quay người đi về phía thang máy ở cạnh đại sảnh.
Vừa đi, Lục Chinh vừa thò tay móc từ trong túi ra một tấm Tìm Khí phù, xếp thành khối lập phương cầm trong tay.
Tay kia kết ấn, hàng trăm luồng khí tức ùa đến.
"Nhiều vậy!"
Chân khí trong Tìm Khí phù tiêu hao rất nhanh, nhưng Lục Chinh đã nhận ra khí tức kia.
"Ngưng! Dần!"
"Tan tan tan!"
Lục Chinh bước vào thang máy, mỉm cười ấn nút tầng tám.
Và nếu ai đó nhìn vào thẻ phòng trên tay hắn, sẽ thấy rõ ràng bốn chữ số 1210.
