"Âm!"
"Ầm!"
"Ầm!"
"Đa tạ!"
Lục Chinh cởi găng tay, kéo tay Lý Trường Dương đang vô thức giơ lên, giúp hắn đứng dậy.
Vẻ mặt Lý Trường Dương vẫn còn ngơ ngác, rõ ràng vẫn chưa hết bàng hoàng.
Dưới đài im phăng phắc.
Lữ Thiết Lĩnh vừa huênh hoang bao nhiêu, giờ lại xấu hổ bấy nhiêu.
Vô địch Côn Lôn Quyết?
Đối tượng UFC nhắm tới?
Chỉ có thế thôi à?
Lữ Thiết Lĩnh trợn tròn đôi mắt to như chuông đồng.
Thật hay đùa vậy?
Theo lời Lý Trường Dương nói, nếu anh ta đăng ký UFC, trận đầu cũng không gặp đối thủ quá mạnh, dù không thắng cũng cầm cự được hết trận.
Thế mà giờ lại bị Lục Chinh quật ngã đo ván trên đài như chó gặm bùn thế này?
Đến khi Lục Chỉnh xuống đài, nhận lấy bình nước Lâm Uyển đưa cho, uống một ngụm, Lý Trường Dương vẫn còn ngây người trên đài mới giật mình hoàn hồn.
Ân nhân! Cao thủ!
Dân gian kỳ tài!
Mẹ kiếp, cao thủ ẩn mình trong dân gian, người xưa nói cấm có sai!
Thế là, mặc kệ Lữ Thiết Lĩnh ái ngại, Lý Trường Dương trơ trẽn tiến đến trước mặt Lục Chinh, mặt mày hớn hở nịnh nọt.
"Đại ca!"
"Đừng, anh Lý đừng khách sáo thế."
"Anh em gì tầm này, bẩn mồm tôi ra, anh gọi tôi lão Dương hoặc Dương tử là được!" Lý Trường Dương vội vàng nói, "Đại ca, anh luyện cái gì mà ghê vậy, còn lợi hại hơn cả cái đám gọi là chuyên nghiệp của bọn tôi!"
"Tôi tập bừa thôi." Lục Chinh nhếch mép.
"Không thể nào!" Lý Trường Dương lạc giọng, rồi lập tức hạ thấp giọng xuống, "Nếu anh tập bừa, thế hóa ra bọn tôi chỉ là lũ trẻ con chơi đồ hàng à?"
Lữ Thiết Lĩnh nghe không lọt tai nữa, vội chữa cháy, "Lục Chinh luyện võ cổ truyền, nhưng cũng có kết hợp thêm tán thủ và thực chiến."
"Thật á?" Lý Trường Dương bán tín bán nghi, dù sao anh ta cũng từng gặp không ít cao thủ tán thủ, bản thân cũng có chút kiến thức, có điều, ai mà lợi hại được như Lục Chinh?
Phản ứng, tốc độ, kỹ xảo...
"Đại ca, với thân thủ này của anh, không dấn thân vào giới võ thuật thì phí của giời!"
Lý Trường Dương thao thao bất tuyệt, "Chỉ cần anh có thân thủ này, Côn Lôn Quyết nghiền nát đối thủ một đường, rồi sang Bảng Anh Hùng hoặc Võ Lâm Truyền Kỳ đánh vài trận, năm sau là có thể đăng ký UFC!"
"Có phải năm sau là có đai vô địch luôn không?".
"Quá ngon, đến lúc đó xe, nhà, tiền, gái... Cái gì cũng có!"
"Hơn nữa còn có thể làm rạng danh nước nhà, công thần phục hưng võ thuật cổ truyền!"
Lục Chinh mặt không đổi sắc, nhưng Lâm Uyển lại động lòng.
Cô huých tay Lục Chinh, ngẫm nghĩ nói, "Lục Chinh, anh giỏi thế này, trước kia không biết thì thôi, bây giờ biết rồi, anh có thể thử sức theo con đường này xem sao."
Lâm Uyển biết Lục Chinh vẫn chưa đi làm.
Mấy lần ăn cơm nói chuyện công việc, Lục Chinh cũng bảo sau này không định làm lập trình viên cày cuốc chín giờ sáng đến chín giờ tối nữa.
Dù biết Lục Chinh hình như không thiếu tiền, nhưng dù sao cũng nên có việc gì đó để làm chứ?
Lục Chinh xua tay, "Không đi, tôi kiếm tiền đâu cần bán thân?"
Quay sang Lâm Uyển, Lục Chinh trấn an, "Hai tháng sau khi tốt nghiệp, em tự viết chương trình lõi cho một game độc lập, đã bán cho một công ty game bên Nga rồi, đủ cho chúng ta tiêu nửa đời sau."
Làm sao để hợp thức hóa hai chục triệu trong tài khoản, còn cả mấy chục triệu sắp tới tay, Lục Chỉnh đã suy nghĩ kỹ.
Việc làm ăn của Cố Bình Chung và Lưu Chấn Minh thì không thể dùng để đối phó với Lâm Uyển.
Mà bây giờ ai chẳng biết game online kiếm tiền như nước?
Thêm nữa, lần trước Đồng Mộ Hiên đã gợi ý cho Lục Chinh, nên anh quyết định tìm một lý do hợp lý để rửa tiền.
Dù sao mấy chục triệu này cũng không có hậu họa, vô cùng an toàn, Lâm Uyển chắc chắn sẽ không rảnh đi xác minh xem có thật không có chuyện làm bên công ty game Nga chứ?
"Thật á?" Lâm Uyển tròn mắt.
"Thật!" Lục Chinh thành khẩn.
Rồi Lục Chinh thấy trên mặt Lâm Uyển nở một nụ cười rạng rỡ từ tận đáy lòng.
"Em biết ngay mà, anh giỏi nhất!"
Rồi một nụ hôn thơm ngọt đặt lên môi anh.
Lý Trường Dương định dùng danh lợi dụ dỗ Lục Chinh đi đánh quyền, ai ngờ lại bị nhồi một bụng "cẩu lương".
"Cái gì? Game độc lập? Anh còn là lập trình viên á?" Lý Trường Dương kinh ngạc hỏi.
Anh ta thực sự không thể nào liên hệ một lập trình viên với một cao thủ bác kích lại với nhau được.
"Ừ, đúng vậy." Lục Chinh gật đầu.
Lý Trường Dương: "..."
Lữ Thiết Lĩnh: "..."
Người ta viết game độc lập bán kiếm tiền, an toàn hơn gấp trăm lần so với lên đài đấm đá?
"Vậy thì, tiếc quá." Lý Trường Dương chỉ biết nói vậy.
Lữ Thiết Lĩnh đột nhiên hỏi, "Lục Chinh, cậu viết game độc lập, bán được nhiều tiền lắm à?"
"Ờ, cũng tàm tạm."
Lục Chỉnh gật đầu, không biết Lữ Thiết Lĩnh hỏi chuyện riêng tư như vậy là có ý gì, dù anh thẳng tính nhưng không. ngốc.
Lữ Thiết Lĩnh nói, "Vậy tôi thấy cậu càng nên đi đánh quyền chứ, cậu có thiên phú bác kích lợi hại như vậy, lại không lo cơm áo gạo tiền, đương nhiên nên gánh vác trách nhiệm chấn hưng công phu Đại Hạ.
Nhìn xem giờ trên quốc tế toàn là Nhu thuật Brazil, Muay Thái, Karate các kiểu, công phu Đại Hạ của chúng ta sớm đã không còn chỗ đứng.
Tôi đây cũng coi như là hạng nhất nhì hạng cân nhẹ trong nước, thế mà trên quốc tế chẳng ai biết đến.
Nếu cậu đánh ra được, sẽ làm phấn chấn tinh thần người dân trong nước lắm đấy! Để họ biết, công phu Đại Hạ không chỉ là hình thức."
Lục Chinh lắc đầu, "Có Lý Tiểu Long rồi, ai dám bảo công phu Đại Hạ là hình thức.”
"Đấy là ngày xưa, sức ảnh hưởng của Lý Tiểu Long còn được mấy năm nữa? Giờ những tuyển thủ hàng đầu UFC toàn không có ai là người Hoa."
"Đúng đúng đúng!"
Lý Trường Dương gật đầu lia lịa, "Cậu nhìn giờ nhà nước đang kêu gọi xây dựng cường quốc thể thao, bác kích là môn thi đấu thương mại tính chất cao, chắc chắn là đối tượng được ưu tiên đầu tư.
Là một quốc gia có năm ngàn năm văn hiến, chúng ta không thể để Taekwondo Hàn Quốc chiếm đoạt được?
Nếu cậu có thể lấy võ cổ truyền mà thành danh, nổi tiếng trên thế giới, vậy sau này trong nước tha hồ mà nghênh ngang!"
Lục Chinh bực mình, "Tôi có phải con cua đâu, tôi cũng không phạm pháp, việc gì tôi phải nghênh ngang?"
Lý Trường Dương cười trừ, "Chỉ là so sánh, chỉ là so sánh thôi!"
Lữ Thiết Lĩnh gật đầu, "Đến lúc đó, với giá trị thương mại của cậu, dù là quảng cáo, hay phát triển nhãn hiệu riêng, tiền kiếm được cũng không ít hơn cậu viết game đâu."
Có thể mở một câu lạc bộ bác kích, mà càng làm càng phát đạt, người vừa cao to thô kệch, đầu óc kinh doanh cũng không kém.
Lục Chinh bất đắc dĩ, "Các anh chắc chắn tôi có thể đánh ra được đến thế á?”
Lữ Thiết Lĩnh và Lý Trường Dương nhìn Lục Chinh như nhìn thằng ngốc, Lý Trường Dương còn cảm thấy mình bị sỉ nhục một vạn điểm.
Hóa ra mình chỉ là gà mờ, đánh mình chẳng có tí thành tựu nào à?
...
Nhưng mặc kệ các người dụ dỗ thế nào, Lục Chinh vẫn lắc đầu.
Trước đây anh cũng từng cân nhắc vấn đề này, từ nhỏ đọc truyện kiếm hiệp, anh cũng mong công phu Đại Hạ vang danh thế giới.
Tuy võ đạo căn cơ của anh hiện tại là «Vác Núi Thập Bát thức» nhưng chỉ cần tốn vài sợi khí vận, anh cũng có thể dùng Bát Cực Quyền hoặc loại công phu tương tự để đối địch, không tính là hàng giả.
Nhưng anh lo lắng nhiều hơn về sự riêng tư và thời gian tự do của mình.
Anh càng ngày càng bận rộn xuyên qua Đại Cảnh Triều, sau này còn không biết sẽ thu hoạch được những bản lĩnh lợi hại hơn, bây giờ đã vội vàng dùng võ công nổi danh, quá lỗ mãng.
Bây giờ chó săn ở đâu cũng nhúng tay vào, anh không muốn trước mặt khán giả toàn thế giới mà biểu diễn màn xuyên không dị giới.
Nổi tiếng bây giờ, đối với anh mà nói hại nhiều hơn lợi, anh không thể vì chút mục đích nhỏ nhoi mà để lộ bản thân.
Còn về sau này, thì để sau này tính.
