Cứ tưởng hack được ngọc tỷ, vận đào hoa cũng theo đó mà tới, hóa ra chỉ là hiểu lầm.
Kịch bản sao khác xa với truyện mạng thế này?
"Nếu cái ấn triện đá kia của cậu là đồ thật, cậu cũng có thể tìm được vợ xinh đẹp."
"Nực cười, nghe như tôi không có cái ấn triện này thì không tìm được gái xinh ấy!"
"Ha ha!"
Cố Bình Chung ngồi trở lại bàn, "Cậu em tên gì?"
"Họ Lục, Lục Chinh!"
"Cố Bình Chung." Cố Bình Chung lấy danh thiếp đưa cho Lục Chinh, rồi rót cho cậu một chén trà, "Cái chỗ báo giá ba trăm vạn tên là gì?"
"Tề Vân Trai."
"Mắt kém, không theo kịp thời đại. Còn chỗ năm mươi vạn?"
"Hải Bảo Hiên."
"Chậc chậc, đúng là muốn vơ bèo bọt."
"Ngài chắc chắn ấn triện của tôi đáng giá thế chứ?"
"Tôi chơi ấn triện hai mươi năm rồi, ấn Kê Huyết Thạch thấy cả trăm cái, hàng nhái qua tay ít nhất hơn nghìn, chút tự tin ấy tôi vẫn có."
"Vậy ông còn tìm người giám định làm gì?"
"Cẩn tắc vô áy náy, nhỡ bị ngỗng mổ vào mắt thì sao?"
"Cái này của tôi là đồ gia truyền thật đấy!"
"Nhỡ ông cụ nhà cậu bị lừa thì sao?"
Lục Chinh, "..."
Hôm nay coi như hết chuyện để nói, may mà bạn của Cố Bình Chung cũng đến.
Người tới cũng là một trung niên nhân, mặc bộ đồ đường trang, đi lại khoan thai, trên cổ tay đeo chuỗi hạt bồ đề, tay thì mân mê hai quả hạch đào, sợ người khác không biết hắn là dân chơi đồ cổ.
"Lão Cố, cái gì mà ông không chắc, còn phải để tôi tới một chuyến?"
"Một viên Kê Huyết Thạch ấn triện, phẩm tướng quá tốt, cả đời ít thấy."
"Cái gì?" Trung niên nhân chớp mắt mấy cái, nhất thời chưa hiểu ý gì.
Cố Bình Chung không dài dòng, cùng Lục Chinh dời bước đến quầy hàng, rồi bảo Lục Chinh lấy hộp gỗ mở ra.
"Tê!" Trung niên nhân nhếch mép, "Thảo nào ông không dám quyết, tôi mà nhìn lần đầu chắc cũng tưởng hàng nhái.”
Quay sang nhìn Lục Chinh, "Cho xem tận tay được không?"
Lục Chinh gật đầu, "Đương nhiên!"
Trung niên nhân vẻ ngoài có vẻ không đáng tin, nhưng khi cầm vào tay lại vô cùng cẩn thận, ánh mắt khác hẳn vừa rồi.
Một lát sau...
"Thật sự là hàng thật? Sao mà giả trân thế này!".
Lục Chinh cạn lời, biết nói sao đây, ấn triện của tôi là Phượng Huyết Thạch Phượng Hoàng Sơn Diêu Châu đường đường chính chính, ở Đại Cảnh triều cũng là ấn triện đỉnh cấp đấy có biết không?
Chỉ là lời này không thể nói.
Phượng Huyết Thạch giả mạo Kê Huyết Thạch, biết đi đâu mà nói lý bây giờ?
"Tươi mà không sến, tròn mà như dòng chảy, đích thực là hàng thật, nhân công không làm ra được hiệu quả này."
"Chỉ là..."
"Chỉ là gì?"
"Chỉ là 800 vạn cũng đắt quá, trên thị trường chưa có ấn Kê Huyết Thạch nào đắt đến thế, có lên đến một ngàn vạn cũng chỉ là đồ trang trí."
Cố Bình Chung cười một tiếng, "Báo giá rẻ thì hòn đá này đâu đến lượt tôi."
Đừng nhìn Lục Chinh đi một vòng rồi quay lại, nhưng nếu không có mình vững tâm, nếu cậu ta mang đi mấy chỗ khác, khéo cũng gặp được người trong nghề.
"Thảo nào ông có duyên tốt." Trung niên nhân lẩm bẩm, đặt ấn triện xuống, "Tôi thấy cũng là hòn đá tốt."
Cố Bình Chung gật đầu, nhãn lực của trung niên nhân này thì anh tin được, coi như song trọng bảo hộ, thế là quay sang nhìn Lục Chinh, "Cái ấn triện này tôi mua, ký hợp đồng, tôi chuyển khoản cho cậu rồi mở hóa đơn."
"Còn phải ký hợp đồng à?"
"Mua cái xe trăm triệu bạc còn phải ký hợp đồng, cái ấn triện 800 vạn sao không ký? Có tranh chấp thì tính ai?"
Có lý, chuyên nghiệp!
"À mà, 800 vạn là giá trước thuế đấy nhé, thuế thu nhập cậu tự nộp."
"Được!"
800 vạn đã là tiền trên trời rơi xuống, nộp thuế coi như vì quốc gia cống hiến.
Ta nộp thuế, ta vinh quang!
Thế là, ký tên, mở hóa đơn, chuyển khoản một đường thông.
"Ting!"
Lục Chinh lấy điện thoại ra nhìn, 800 vạn đã vào tài khoản.
"Lục tiên sinh, ông cụ nhà cậu còn cất giữ ấn triện nào không?" Trung niên nhân mong đợi hỏi.
Không còn cách nào, đúng là cái ấn triện này phẩm tướng quá tốt, theo lý thì người sưu tầm loại này không nên chỉ có một món.
"Chắc là còn, nhưng tôi phải về tìm kỹ đã." Lục Chinh bỏ lửng câu chuyện.
"Nếu có đá tốt thì cậu cứ liên hệ tôi!" Trung niên nhân móc danh thiếp ra đưa.
Cố Bình Chung cười mắng, "Ông đây là trắng trợn cướp mối làm ăn của tôi đấy à!"
"Ông là dân chuyên, một cái ấn Kê Huyết Thạch này đủ cho ông nổi danh trong giới rồi, tôi húp tí nước canh có quá đáng không?"
Trung niên nhân cũng không dám tưởng tượng Lục Chinh còn có ấn triện nào phẩm tướng hơn cái Kê Huyết Thạch này nữa.
Lục Chinh nhận lấy danh thiếp xem, Chủ tịch công ty trách nhiệm hữu hạn đầu tư Chấn Minh, Lưu Chấn Minh.
Nói chuyện thêm vài câu, Lục Chinh cáo từ rời đi.
Bước ra khỏi Tàng Bảo Lâu, ngẩng đầu nhìn mặt trời vẫn chói chang.
Nhưng Lục Chinh giờ đã không còn là Lục Chinh của trước kia.
Là Lục Chinh giá trị 800 vạn!
Có tiền thì việc đầu tiên là gì? Đương nhiên là đổi chỗ ở!
Phòng trọ trước kia của Lục Chinh là một phòng đơn trong tòa nhà thương mại, vừa nhỏ vừa ồn, bây giờ có tiền rồi, đương nhiên phải cải thiện điều kiện sống.
Mua nhà sang tên đâu phải chuyện một sớm một chiều, mà Lục Chinh lại muốn mua một căn thật tốt, penthouse bước ra là thấy trời, như vậy 800 vạn lại không đủ.
Hơn nữa, giấc mơ trước khi tốt nghiệp của Lục Chinh vẫn là có thể vay mua một căn ba phòng ở Hải Thành.
Lúc dọn đi cho dễ!
Thế là Lục Chỉnh tìm một khu dân cư yên tĩnh, thuê một căn ba phòng đã được sửa sang sạch sẽ, xách vali vào ở, chiều ký hợp đồng, tối dọn đến luôn.
"Thoải mái!"
Rửa mặt xong, thay áo ngủ, Lục Chinh nằm dài trên chiếc giường lớn một mét tám, cảm thấy sướng chưa từng có.
Hết nỗi lo cơm áo, việc tiếp theo là tiếp tục nghiên cứu hiệu quả của khí vận chi quang trong ngọc ấn, đây mới là hack quan trọng của mình.
"Đầu tiên phải xác định một điểm, hai thế giới hoàn toàn khác nhau, có lẽ cái gọi là thiên đạo pháp tắc chính là quy tắc cơ bản, dẫn đến chỉ có ở bên kia mới có thể thu được khí vận chi quang."
"Vậy, khí vận chỉ quang có thể vận dụng lên cơ thể mình, vậy có thể dùng lên các kỹ năng hiện đại không?"
Thế là, Lục Chinh tâm niệm vừa động, khí vận chi quang trong ngọc ấn liền tiêu hao một sợi.
Sau đó, kiến thức về máy tính trong đầu anh bỗng nhiên trở nên rõ ràng, những kiến thức đã quên sau khi học đại học, bây giờ đều được lý giải đồng thời hiện rõ trong đầu.
Sau đó, coi đây là cơ sở, lại suy ra thêm nhiều kiến thức máy tính hơn, nhồi nhét vào đầu Lục Chinh.
"Tôi..." Lục Chinh cạn lời, "Quá lãng phí rồi..."
Bây giờ anh còn cần những kiến thức máy tính này làm gì? Đến cửa giúp bạn nữ sửa máy tính cũng không có cơ hội ấy chứ!
Chẳng lẽ lại làm hacker kiếm tiền?
Kiếm tiền thì nhanh thật, nhưng 404 đến trong chớp mắt.
Thôi được rồi, cứ từ từ, vẫn là làm thương gia kinh doanh ngọc thạch trước đã.
Sau đó, Lục Chinh liền nghĩ đến cái chén rượu.
Thế giới kia có thể tu luyện!
Thế giới kia cũng có hệ thống phật đạo!
Đạo gia thì có "Đạo Đức Kinh", Phật môn thì có "Kim Cương Kinh", ở hiện đại có thể tra trên mạng được!
Ngủ gì mà ngủ! Dậy ngay!
...
Nhưng nửa tiếng sau, Lục Chinh lại nằm dài trên giường...
