Logo
Chương 88: Ta nhất định phải đứng lên

"Ta không đồng ý!"

Lục Chinh xua tay, cắt ngang lời Lâm Uyển, "Nghe tôi nói hết đã."

Anh quay sang Lâm mẫu, "Dì à, tổn thương của Lâm Uyển hiện tại chưa chữa được, không có nghĩa là sau này cũng vậy. Khoa học kỹ thuật đang phát triển mà.

Về việc phục hồi và dưỡng bệnh, nhà dì ở đâu có ưu thế hơn Hải Thành?

Nhỡ đâu vài năm nữa có phương án và khả năng chữa trị cho Lâm Uyển, mà con bé lại bỏ lỡ thời điểm tốt nhất thì sao?"

Lâm mẫu nghe vậy thì ánh mắt dao động, rõ ràng đã động lòng.

Thấy Lâm Uyển định lên tiếng, Lục Chinh lại đưa tay ngăn lại.

"Nói đến đây, tôi phải nhắc đến ưu thế của mình."

Lục Chinh nghiêm mặt nói: "Vừa rồi tôi mới bán một bộ mã nguồn lõi game cho một nhà máy Nga, thu về năm mươi triệu. Số tiền này đủ để đảm bảo chi phí chữa bệnh và phục hồi sau này cho Lâm Uyển."

"Năm mươi triệu!" Lâm Uyển kinh ngạc. Cô chưa từng hỏi Lục Chinh về chuyện này, không ngờ anh lại kiếm được một khoản lớn như vậy.

Lục Chỉnh gật đầu. Lúc này, anh đương nhiên không nói với họ rằng số tiền đó anh đã dùng để mua nhà và nộp thuế, giờ chỉ còn hơn mười triệu.

"Hơn nữa, Tây y hiện tại bó tay với tổn thương của Lâm Uyển, vậy sao không thử Đông y? Biết đâu châm cứu của Đông y lại có tác dụng."

Lục Chinh nói tiếp: "Về Đông y, Hải Thành chắc chắn mạnh hơn ở chỗ dì rồi."

"Cho nên, thay vì về nhà và từ bỏ mọi hy vọng, chi bằng cứ ở lại Hải Thành, biết đâu lại có chuyển biến."

"Cái này..."

"Lục Chinh."

Lục Chinh lại ngắt lời Lâm Uyển, giọng điệu kiên quyết lạ thường.

"Lúc trước em chủ động theo đuổi tôi, bây giờ muốn chia tay, đâu có dễ vậy!"

Gương mặt tái nhợt của Lâm Uyển thoáng ửng hồng, "Ai chủ động chứ, em có nói thẳng đâu!"

Lục Chinh gật đầu, "Phải không? Được thôi, vậy là tình trong như đã, ý ngoài còn e."

"Ai mà tình trong như đã với anh..." Lâm Uyển vội vàng.

"Lục Chinh, đúng không?"

"Dạ, thưa dì."

Lâm mẫu gật đầu, "Chúng ta ra ngoài, dì nói chuyện riêng với cháu."

"Vâng ạ!"

'Mẹ.."

"Yên tâm đi, mẹ chỉ nói chuyện với Lục Chinh thôi, không can thiệp vào chuyện của hai đứa đâu."

Trong ánh mắt lo lắng của Lâm Uyển, Lục Chinh cùng Lâm mẫu đi ra khỏi phòng bệnh.

...

Đi đến cuối hành lang.

Lục Chỉnh liếm môi. Trong tình huống này mà phải đối mặt một mình với mẹ vợ tương lai, anh chưa chuẩn bị tâm lý chút nào.

"Trước hết, dì phải cảm ơn cháu, vì tấm lòng này của cháu."

Lục Chinh vội xua tay, "Dì khách sáo quá, đây là việc cháu nên làm."

"Bố của Lâm Uyển mất sớm, để lại hai mẹ con dì. May mắn có tiền trợ cấp nên cuộc sống cũng không quá khó khăn."

Ánh mắt Lục Chinh lóe lên. Anh không ngờ Lâm Uyển lại lớn lên trong một gia đình mồ côi cha.

Lâm mẫu chìm vào hồi ức, "Con bé Lâm Uyển này bướng bỉnh lắm. Từ nhỏ nó đã sùng bái bố nó và đòi làm cảnh sát. Dì khuyên thế nào cũng không được.”

Lục Chinh khẽ động lòng. Lâm Uyển từng nói với anh rằng cô đã quyết tâm làm cảnh sát từ nhỏ. Anh cứ tưởng cô muốn làm cảnh sát cũng giống như nhiều người muốn làm lính cứu hỏa, phi công hay nhà du hành vũ trụ, là do đọc sách báo và nghe kể chuyện mà thôi.

Ai ngờ cô lại muốn làm cảnh sát vì bố cô cũng là cảnh sát, lại còn là một người đã hy sinh khi làm nhiệm vụ!

"Bố Lâm Uyển năm đó cũng mất vì bắt tội phạm. Từ khi Lâm Uyển làm cảnh sát, dì luôn lo lắng, thường xuyên gặp ác mộng, sợ một ngày nào đó sẽ nghe được tin dữ."

"Cho nên dì không bao giờ cho phép đồng nghiệp của Lâm Uyển gọi điện cho dì. Hôm qua, vào rạng sáng, người gọi điện lại không phải Lâm Uyển mà là người khác. Cháu có thể hiểu được tâm trạng của dì lúc đó không?"

Lục Chinh chỉ có thể gật đầu.

"May mà con bé vẫn còn sống, nếu không chắc dì không sống nổi đến mùa đông năm nay mất."

"Dì à..."

"Những gì cháu nói đều có lý, dì cũng tin rằng bây giờ cháu vẫn còn yêu Lâm Uyển."

Lâm mẫu nhìn Lục Chinh, "Thế nhưng, dù cháu nói hay đến đâu thì tổn thương của Lâm Uyển, khả năng phục hồi cũng rất xa vời.

Cháu có thể chăm sóc Lâm Uyển một năm, hai năm, nhưng có thể chăm sóc nó mười năm, tám năm không?

Nếu không thể, vậy thì nên để Lâm Uyển ra đi. Dù sao hai đứa mới quen nhau hơn một tháng, tình cảm có thể sâu đậm đến đâu?

Lâm Uyển trở về, với điều kiện của nó, vẫn có thể tìm được một người chồng tàn tật nhẹ để nương tựa nhau cả đời.

Nếu cháu xảy ra chuyện gì, dì sợ sau này cả hai đứa đều không tốt, vừa làm lỡ dở Lâm Uyển, vừa lãng phí thời gian của cháu.

Cho nên, dì mong cháu hãy suy nghĩ thật kỹ, đừng vội vàng cho dì câu trả lời. Dù thế nào, dì và Lâm Uyển cũng sẽ không trách cháu, dù sao trách nhiệm này không thuộc về cháu."

Lâm mẫu nói một hơi, thở dốc một hồi rồi nói: "Được rồi, dì chỉ có bấy nhiêu thôi, chúng ta về thôi.”

Lục Chinh gật đầu, thầm nghĩ Lâm mẫu chắc hẳn không biết rõ tường tận vụ án này.

Cũng phải, nếu không phải Hoàng Tu Mẫn thì anh cũng không biết được. Mà Hoàng Tu Mẫn nói với anh là vì muốn anh biết Lâm Uyển đã nỗ lực vì anh thế nào, còn không nói cho Lâm mẫu là vì nói với bà cũng chẳng ích gì.

...

Trở lại phòng bệnh, đón ánh mắt của Lâm Uyển, Lục Chinh khẽ gật đầu, "Vừa rồi tôi bàn với dì về chuyện phục hồi của em sau này."

Lâm mẫu quay đầu nhìn Lục Chỉnh: ???

"Dì có thể sẽ ở lại Hải Thành để chăm sóc em, cho nên việc em ở chung với Hoàng Tu Mẫn không được tiện lắm." Lục Chinh nói, "Tôi sẽ thuê một căn hộ hai phòng ngủ ở khu dân cư giao thông thuận tiện. Đến lúc đó đi bệnh viện khám bệnh hay phục hồi xoa bóp đều tiện."

Lâm Uyển ngơ ngác nhìn mẹ mình, hai người đã tự quyết định thay cô rồi sao?

"Con không có..."

"Mọi chuyện cứ quyết định như vậy đi. Em còn vài ngày nữa mới xuất viện, tôi đi chuẩn bị nhà cửa và thu dọn đồ đạc trước. Em cứ an tâm dưỡng thương là được."

"Em..."

Lục Chinh gật đầu chào Lâm Uyển và Lâm mẫu rồi xoay người rời đi.

"Mẹ." Lâm Uyển nhìn Lâm mẫu, "Vừa nãy hai người nói gì vậy?"

...

Ở bên kia, Lục Chinh vừa ra khỏi phòng đã gọi điện cho Hoàng Tu Mẫn.

"Alo?"

"Alo, tôi Lục Chinh đây. Gửi cho tôi số tài khoản lương của Lâm Uyển."

"Sao vậy?"

"Để dì bớt lo."

"Cậu chờ chút."

"Cô nói dì nói sai sao?"

Trong phòng bệnh, Lâm mẫu và Lâm Uyển đang nói chuyện với nhau.

"Không sai." Lâm Uyển lắc đầu, "Thật ra con có chút hối hận."

"Sao vậy?"

"Con nên lặng lẽ rời đi." Ánh mắt Lâm Uyển trùng xuống, "Chỉ cần Tu Mẫn giữ bí mật thì anh ấy tìm con ở đâu ra?”

"Vậy là, thật ra con cũng không nỡ?"

"Mẹ..." Lâm Uyển lẩm bẩm, "Mẹ nói con có thể khỏi không?"

Lâm mẫu không nói gì, chỉ nhìn Lâm Uyển với ánh mắt đầy xót xa.

"Keng!"

Điện thoại của Lâm Uyển vang lên một tiếng nhỏ.

Cô tùy ý cầm điện thoại lên, mở ra xem thì lập tức trợn tròn mắt.

"Sao vậy?" Lâm mẫu hỏi.

Lâm Uyển buông điện thoại xuống, hít một hơi thật sâu, "Anh ấy chuyển cho con một trăm triệu."

"Anh ấy? Lục Chinh!" Lâm mẫu kinh hãi.

Lâm Uyển gật đầu.

Lâm mẫu nghĩ ngợi rồi không nhịn được hỏi, "Con định làm gì?"

Lâm Uyển nhẹ nhàng hít thở mấy lần, sau đó ánh mắt cô ngưng lại, nghiến răng nói: "Dưỡng thương! Con nhất định có thể phục hồi, con nhất định phải đứng lên!"

Đã không thể phụ tấm lòng này, thì cũng tuyệt đối không cam tâm với mối thù kia!