Logo
Chương 30: Linh thạch hối đoái

Cuối cùng, Trần Mạc Bạch vẫn quyết định đến ngân hàng để đổi linh thạch.

Không có lý do gì đặc biệt.

Đơn giản vì khi đổi linh thạch ở ngân hàng, Tiên Môn sẽ cộng điểm tích lũy.

Đổi bao nhiêu linh thạch thì được bấy nhiêu điểm, cơ chế điểm tích lũy này được Tiên Môn tạo ra ban đầu là để thu hết số linh thạch trôi nổi trong dân gian, quốc hữu hóa chúng.

Một khối linh thạch sau khi đổi sẽ được ngân hàng cộng cho 10.000 điểm tích lũy. Số điểm này khi tiêu dùng lại tiếp tục sinh ra 10.000 điểm khác, lợi ích nhân đôi.

Tan học, hắn đến chỉ nhánh ngân hàng quốc gia ở Đan Hà thành.

"Chào tiên sinh, tôi có thể giúp gì cho anh?"

Trong ngân hàng, một cô gái tóc ngắn, mặc đồng phục chỉnh tề, với nụ cười tươi tắn thấy Trần Mạc Bạch đang đứng trước máy lấy số, có vẻ hơi lo lắng, liền chủ động đến hỏi han.

"Hình như trên này không có dịch vụ tôi cần."

"Xin hỏi tiên sinh cần làm dịch vụ gì ạ?"

"Đổi linh thạch."

"Tiên sinh thông cảm, bên tôi chưa triển khai dịch vụ đổi linh thạch."

Cô gái tóc ngắn vẫn giữ nụ cười, áy náy nói.

"Không, cô hiểu nhầm rồi, ý tôi là đổi linh thạch lấy thiện công, không phải đổi tiền."

"À..."

Trần Mạc Bạch thấy nụ cười của cô nàng cúng đờ sau khi hiểu ra, không khỏi nhún vai.

Mất vài giây, cô mới hoàn hồn, dè dặt hỏi lại:

"Vậy là đổi linh thạch thành thiện công phải không ạ?"

"Ừm!"

"Xin lỗi, mời anh ngồi chờ một lát, tôi đi gọi quản lý."

Cô gái tóc ngắn lập tức dẫn Trần Mạc Bạch đến một phòng nhỏ bằng kính trong suốt, sau khi anh ngồi xuống còn rót cho anh một tách trà.

Cùng lúc đó, một người đàn ông mặc vest nhận được tin liền bước vào, anh ta chìa tay ra với Trần Mạc Bạch, tự giới thiệu:

"Chào tiên sinh, tôi là..."

Một tiếng sau, Trần Mạc Bạch hài lòng bước ra khỏi ngân hàng.

Việc đổi linh thạch luôn là nhiệm vụ quan trọng hàng đầu của ngân hàng, có bao nhiêu họ đổi bấy nhiêu. Trần Mạc Bạch đưa khối linh thạch của mình ra để đối phương giám định, xác nhận là chưa qua sử dụng, mọi việc sau đó diễn ra rất suôn sẻ.

Đầu tiên là giải thích nguồn gốc của khối linh thạch.

Trần Mạc Bạch viện cớ tổ tiên mình có được trong thời gian tham gia khai thác thuộc địa thời chiến, đến nay mới truyền đến tay anh.

Ngân hàng chỉ ghi chép lại, chứ không điều tra.

Sau khi xác nhận Trần Mạc Bạch là công dân tốt, không có vấn đề về tín dụng, họ tiến hành theo quy trình.

Dù Trần Mạc Bạch chỉ cần ngồi chờ, mọi việc đều có người giúp, nhưng thời gian để thiện công và điểm tích lũy được cộng vào tài khoản cũng mất trọn một tiếng.

Trần Mạc Bạch vốn định đổi luôn cả khối linh thạch đã qua sử dụng, nghĩ rằng Tiên Môn có công nghệ quán chú linh khí, chắc cũng thu mua.

Nhưng người đàn ông mặc vest nói rằng dịch vụ này cũng giống như đổi linh thạch, chỉ được mở khi có chiến tranh khai thác thuộc địa.

Trần Mạc Bạch tiếc nuối.

Nhưng khi nhìn tin nhắn mới nhất trên điện thoại hiển thị số dư tài khoản năm chữ số, Trần Mạc Bạch không khỏi mỉm cười.

Anh chưa bao giờ có nhiều thiện công đến thế.

Nhưng anh không đắc ý vênh váo. Sau khi vui vẻ, anh dùng điểm từ hiệu sách quốc gia đổi lấy bộ "Thuần Dương Luyện Khí Thiên" bằng Thanh Đế. Vì đang trên đường nên anh không tiện đọc, chỉ xem qua một lượt.

Gần đến nhà, anh lại thấy hiệu thuốc lần trước mua giấy thử linh lực.

Việc tu luyện Tam Dương Chi Thể sẽ chuyển hóa linh căn, và mức độ chuyển hóa phụ thuộc vào linh khí và vận may, tốt nhất là nên theo dõi các chỉ số mọi lúc.

Trần Mạc Bạch suy nghĩ một lát rồi bước vào.

"Chào... A, anh ở đây à?"

Anh thấy quầy hàng không có ai, định lên tiếng gọi thì bất ngờ thấy cô gái y tá mặc đồng phục trắng lần trước mang. một ấm sắt lớn và một hộp ống thủy tỉnh lớn từ cửa sau đi ra.

"Ừm, tôi đặt một trận pháp nhỏ ở cửa, khi có người vào thì nó sẽ tự động báo cho phòng luyện dược ở phía sau."

Cô gái thấy Trần Mạc Bạch, nhớ lại chuyện lần trước, đặt những thứ đang cầm trên tay xuống quầy, rồi dùng Thanh Khiết Thuật để khử mùi thuốc trên người, sau đó mới đến chào hỏi anh.

Cô vẫn đeo khẩu trang, không thấy rõ mặt, nhưng đường nét thanh tú, đôi mắt xanh biếc. Trần Mạc Bạch khi đối diện với cô cảm thấy tâm thần an ổn, sự nóng nảy trong lòng do đột nhiên có nhiều tiền cũng tan biến.

"Mua gì vậy? Vẫn là giấy thử linh lực sao?"

"Không, chỗ cô có Trắc Linh Nghi không?”

"Thứ này đắt lắm, anh mở lớp luyện thi à?"

Cô gái nhìn Trần Mạc Bạch với ánh mắt nghi hoặc. Giấy thử linh lực chỉ dùng một lần, nhưng Trắc Linh Nghi thì khác, có thể sử dụng liên tục. Thông thường chỉ những người mở lớp luyện thi cho tu sĩ trẻ tuổi mới mua thứ này, vì cần sử dụng nhiều và dạy học theo năng lực.

"Tôi muốn tu luyện thuật tăng cường linh căn, cần thường xuyên kiểm tra thuộc tính linh căn của mình."

"Thuật tăng cường linh căn? Còn có loại công pháp này nữa à?"

Cô gái có vẻ trạc tuổi Trần Mạc Bạch, chưa học đại học nên không biết đến công pháp tăng cường và thuần hóa linh căn.

"Ừm, tư chất linh căn của tôi bình thường, sắp thi đại học rồi, hy vọng đột phá Luyện Khí hậu kỳ rất mong manh, chỉ có thể xem có thể cải thiện linh căn không, hy vọng có thêm điểm để vào top mười trường đại học hàng đầu."

Nghe Trần Mạc Bạch nói, cô gái gật đầu, đi đến một tủ thuốc ngồi xuống, rồi lấy ra một loạt Trắc Linh Nghi được đóng gói cẩn thận.

"Năm ngàn tám trăm thiện công."

Trần Mạc Bạch nghe giá xong thì giật mình, cảm thấy có lẽ mình hơi bốc đồng.

Giấy thử linh lực có năm thiện công một tờ, cái Trắc Linh Nghi này có thể mua hơn một trăm tờ.

Nhưng nghĩ đến việc nếu tu luyện Thuần Dương Pháp Thân, thứ này chắc chắn không thể thiếu. Dùng giấy thử linh lực một lần thì không thân thiện với môi trường. Anh cắn răng trả tiền.

Thanh Nữ thấy Trần Mạc Bạch trả tiền với vẻ mặt xoắn xuýt thì biết anh không phải gia đình giàu có gì, trong lòng nảy ra một ý nghĩ.

«Sao người này không mặc cả nhỉ?»

Ban đầu cô đã nghĩ sẵn, nếu Trần Mạc Bạch mặc cả thì sẽ giảm cho anh mười thiện công.

Nhưng khách hàng hào phóng thì cô cũng không chủ động trả lại tiền, nghe tiếng "ting" báo tiền vào tài khoản, đôi mắt trong veo híp lại cười.

Xác nhận Trần Mạc Bạch không có nhu cầu gì khác, cô đến trước quầy, cầm ấm sắt lớn lên, rót linh thủy vừa luyện chế thành công vào các bình thủy tinh nhỏ, rồi dùng nút gỗ bịt kín, cuối cùng còn thi triển "Mật Bế Thuật" để đảm bảo linh thủy không bị rò rỉ.

«Lại là Hồi Nguyên Linh Thủy sao?»

Trần Mạc Bạch nhớ lại những gì cô nói lần trước, thầm nghĩ. Anh không hỏi, dù sao anh và cô mới giao dịch hai lần, chưa quen.

Cầm Trắc Linh Nghi, anh đi ra khỏi cửa hiệu thuốc.

Nhưng anh luôn cảm thấy hình ảnh cô gái rót linh thủy có một cảm giác quen thuộc.

Rốt cuộc là gì khiến anh cảm thấy quen thuộc?