Đám Sài Lang Nhân hoặc bị người chơi giết chết, hoặc bỏ chạy tán loạn. Trong nháy mắt, trên chiến trường chỉ còn lại một mình Cuồng Đồ.
Những người chơi còn lại không còn mục tiêu, liền dồn hết ánh mắt về phía Cuồng Đồ.
Rõ ràng chỉ là lũ quái vật cấp thấp, vậy mà lại có cả một con Boss!
"Anh em, xông lên!"
"Giết con Boss này, phần thưởng sẽ thuộc về chúng ta!"
"Tôi cần lên cấp 4, đừng ai tranh giành với tôi!"
Đám người chơi hò hét xông lên, quần nhau với Cuồng Đồ.
"Chúng ta cũng đi giúp một tay!"
Bàn Hùng vừa nói vừa định dẫn Bàn Hổ và Bàn Lang xông vào vây Cuồng Đồ, nhưng bị Lâm Phong kéo lại.
"Để bọn họ tự xử lý tên thủ lĩnh Sài Lang Nhân này là được rồi. Chúng ta vào bộ lạc lục soát xem còn sót lại tên Sài Lang Nhân nào không."
Lâm Phong nói.
Đương nhiên hắn không muốn để ba anh em nhà Bàn đi vây công Sài Lang Nhân, liền kéo cả ba người đi về phía bộ lạc Sài Lang Nhân.
Gọi là bộ lạc, nhưng thực chất chỉ là hai ba chục cái lều vải dựng rải rác quanh một cây đại thụ che trời.
Những chiếc lều được dựng lên từ cành cây dài ngắn khác nhau và các loại da thú, vô cùng đơn sơ.
Lâm Phong dẫn ba anh em nhà Bàn đến gần lều vải, còn chưa kịp thăm dò thì đã thấy bốn người Mộc Tộc ngơ ngác đứng ở đó.
Bọn họ cao hơn ba mét, vòng eo chỉ khoảng sáu bảy mươi centimet, trông như những thân cây ốm yếu.
Chân rất ngắn, chưa đến một mét, cánh tay lại rất dài, từ vai rủ xuống gần mặt đất, dài ít nhất hơn hai mét!
Toàn thân da dẻ sần sùi như vỏ cây.
Thấy Lâm Phong và ba người đến gần, cả bốn người Mộc Tộc cùng nhau cúi đầu đánh giá.
"Chào những người bạn Mộc Tộc, bọn Sài Lang Nhân đã bị chúng tôi tiêu diệt, các bạn được tự do rồi."
Lâm Phong vẫy tay về phía họ, cười nói.
Trước đây hắn chỉ nghe nói quanh cây đại thụ che trời này có một nhóm người Mộc Tộc sinh sống, nhưng chưa từng thấy ai, đây là lần đầu tiên hắn được nhìn thấy.
Quả là kỳ lạ.
"Cảm ơn các bạn, những người bạn Nhân Tộc."
Một người Mộc Tộc lên tiếng.
Tốc độ nói của anh ta rất chậm, chỉ nhanh hơn một chút so với con lười tên Tìa Chớp trong « Zootopia ».
"Không có gì, đừng khách sáo." Lâm Phong cười, hỏi, "À phải rồi, các bạn có biết những người Nhân Tộc bị Sài Lang Nhân bắt giam ở đâu không?"
Đây là điều hắn quan tâm nhất.
"Họ bị giam trong cái lều kia."
Người Mộc Tộc chỉ vào một cái lều không xa, chậm rãi nói.
"Cảm ơn!"
Lâm Phong nói lời cảm ơn, đang chuẩn bị đi giải cứu những người đồng tộc bị bắt làm tù binh thì bị người Mộc Tộc gọi lại.
"Chờ... chờ đã."
Người Mộc Tộc gọi, vì gấp gáp nên tốc độ nói cũng nhanh hơn một chút.
"Có chuyện gì sao?"
Lâm Phong dừng bước, nghỉ hoặc hỏi.
"Chúng tôi có một yêu cầu, không biết có quá đáng không, liệu chúng tôi có thể đi theo các bạn rời khỏi đây và sinh sống ở bộ lạc của các bạn được không?"
Người Mộc Tộc lo lắng hỏi.
Bộ tộc của họ chỉ còn lại bốn người, rất khó để sinh tồn trong thế giới man hoang đầy nguy hiểm này.
Nương tựa vào một bộ lạc hùng mạnh là lựa chọn tốt nhất.
Bộ lạc Nhân Tộc này có thể đánh bại lũ Sài Lang Nhân hung ác, chắc chắn là một bộ lạc hùng mạnh.
Chỉ là không biết người ta có bằng lòng thu nhận hay không.
Thu nhận bọn họ vào bộ lạc ư?
Lâm Phong ngẩng đầu nhìn người Mộc Tộc cao hơn ba mét.
Thu nhận họ dường như cũng là một lựa chọn tốt. Người Mộc Tộc không có tính công kích, chịu khó chịu khổ, lại khỏe mạnh.
Hơn nữa, thu nhận họ, biết đâu còn có thể kích hoạt một chủng tộc ẩn giấu mới cho người chơi lựa chọn.
"Chúng tôi có thể giúp các bạn làm việc, hơn nữa chúng tôi không cần ăn!"
Một người Mộc Tộc khác thấy Lâm Phong ngẩng đầu nhìn họ chằm chằm mà không trả lời, cho rằng Lâm Phong không muốn thu nhận họ, vội vàng nói.
Phần đùi của người Mộc Tộc có rất nhiều rễ có thể co giãn, họ có thể cắm rễ xuống đất để hút chất dinh dưỡng và hơi nước, không cần phải ăn cơm.
"Đương nhiên là được, hoan nghênh các bạn gia nhập vào bộ lạc Quần Tinh!"
Lâm Phong cười nói.
Hắn là một người hiền lành, đương nhiên sẽ không từ chối thu nhận những người Mộc Tộc đáng thương này.
"Cảm ơn lòng tốt của ngài!"
Người Mộc Tộc nghe Lâm Phong đồng ý thu nhận, ai nấy đều tươi cười rạng rỡ, cúi đầu hành lễ với Lâm Phong.
Nhưng điều khiến Lâm Phong thất vọng là, hệ thống vẫn chưa hiện thông báo kích hoạt chủng tộc ẩn giấu mới.
Không biết có phải trong hệ thống không có chủng tộc ẩn giấu này, hay là hệ thống cho rằng tình huống này không được tính là thu phục chủng tộc mới.
Lâm Phong bảo người Mộc Tộc ở lại chờ, rồi dẫn ba anh em nhà Bàn đi đến lều giam giữ người Nhân Tộc.
...
Bên trong lều, sáu người Doanh Chiến dỏng tai, cố gắng nghe ngóng động tĩnh bên ngoài.
Nghe tiếng chém giết bên ngoài ngày càng nhỏ dần, lòng họ cũng treo lên.
Chiến đấu đã kết thúc?
Là Sài Lang Nhân thắng? Hay là phe thảo phạt Sài Lang Nhân thắng?
"Hay là tôi ra ngoài xem thử?"
Doanh Dã không nhịn được đề nghị.
Cảm giác chờ đợi trong vô vọng này khiến anh ta vô cùng khó chịu!
"Chờ một lát đi, khi nào bên ngoài im ắng hẳn thì tôi sẽ đi xem.”
Doanh Chiến suy nghĩ một chút rồi nói.
Đương nhiên hắn không muốn để Doanh Dã đi mạo hiểm, nếu phải đi thì hắn sẽ đi.
Đang nói chuyện thì bên ngoài vọng đến tiếng bước chân.
Mọi người lập tức im bặt, lo lắng nhìn về phía cửa lều.
Tiếng bước chân ngày càng gần, tấm rèm cửa lều bị vén lên, một người thò đầu vào.
"Lâm Phong!"
Thấy rõ người ở cửa, Doanh Dã không kìm được thốt lên.
Những người khác cũng kinh ngạc nhìn Lâm Phong.
Họ đã đoán rất nhiều khả năng, nhưng không ngờ người xuất hiện ở cửa lại là Lâm Phong!
"Doanh Dã, Doanh Chiến! Các anh vẫn còn sống, thật tốt quá!"
Lâm Phong bước vào lều, xúc động nói.
Ngay từ đầu hắn đã đoán những tù binh Nhân Tộc trong bộ lạc Sài Lang Nhân có lẽ là người của bộ lạc Doanh Thị.
Nhưng đoán chỉ là đoán, cũng có thể đoán sai.
Bây giờ thấy trong lều quả nhiên là Doanh Chiến và những người khác, hắn đương nhiên vui mừng và xúc động.
"Sao cậu lại ở đây, bên ngoài đã xây ra chuyện gì? Có phải bộ lạc Bạch Mộc phái người đến thảo phạt Sài Lang Nhân không?"
Doanh Chiến sốt sắng hỏi.
Sở dĩ hắn đoán là bộ lạc Bạch Mộc phái người đến thảo phạt Sài Lang Nhân, một là vì bộ lạc Bạch Mộc có thực lực đó, hai là vì hắn thấy ba anh em nhà Bàn phía sau Lâm Phong.
Họ đều nhận ra ba anh em nhà Bàn, biết họ là người của bộ lạc Bạch Mộc.
Nhưng Bạch Mộc Thịnh, tên hút máu người kia, lại có lòng tốt như vậy sao?
"Không phải người của bộ lạc Bạch Mộc. Tình hình cụ thể tôi sẽ kể cho các anh sau, để tôi giúp các anh cởi trói trước đã"
Lâm Phong nói, tiến lên giúp họ cởi sợi dây trên tay chân.
Ba anh em nhà Bàn cũng vội vàng tiến lên giúp đỡ.
"Tình hình chiến đấu bên ngoài thế nào?"
Doanh Chiến vừa được cởi trói, trong mắt tràn ngập vẻ mong chờ.
Rất nhiều đồng bạn trong bộ lạc đã chết dưới tay Sài Lang Nhân, hắn hận lũ Sài Lang Nhân đến tận xương tủy. Bây giờ vừa được tự do, hắn không kìm được muốn đi chiến đấu với Sài Lang Nhân một trận.
"Sài Lang Nhân trưởng thành chết gần hết rồi, nhưng chắc vẫn còn một ít Sài Lang Nhân con trốn trong lều."
Lâm Phong nói.
Sài Lang Nhân bị người chơi giết gần hết, cũng có mấy tên liều mạng xông về phía những con Sài Lang Nhân con để bỏ trốn, nhưng đều bị người chơi chặn lại giết chết.
Những con Sài Lang Nhân con trong bộ lạc bây giờ đều đang trốn trong lều, không dám ra ngoài.
"Dù là con cũng không thể tha!"
Trong mắt Doanh Chiến lóe lên vẻ hung ác.
Đối với dị tộc, đặc biệt là đối với kẻ thù, hắn đương nhiên không có lòng trắc ẩn.
"À phải rồi, tộc trưởng và bọn trẻ thế nào rồi, có an toàn không?"
Hỏi xong tình hình chiến đấu, Doanh Chiến lại hỏi.
"Tộc trưởng bị thương quá nặng và đã hy sinh trên đường chạy trốn, trước khi chết đã truyền lại vị trí tộc trưởng cho tôi, năm đứa trẻ cũng an toàn."
Lâm Phong nói.
Nghe tin lão tộc trưởng đã hy sinh, sáu người Doanh Chiến đều vô cùng đau buồn.
"Lũ Sài Lang Nhân đáng chết!"
Doanh Chiến nghiến răng nghiến lợi nói.
Sau đó, mọi người đi ra khỏi lều.
Cuồng Đồ vẫn đang bị đám người chơi vây công. Hắn liều mạng muốn thoát khỏi vòng vây để chạy trốn, nhưng hết lần này đến lần khác bị người chơi chặn lại, chỉ có thể phát ra những tiếng gầm giận dữ vô vọng.
Việc hắn bị tiêu diệt chỉ là vấn đề thời gian.
