"Dừng!"
Lâm Phong ngắt lời hai người đang ba hoa.
"Các ngươi chắc chắn mình có thể thiết kế và xây dựng nhà gỗ bền chắc chứ? Lừa dối ta sẽ bị trừng phạt đấy."
Lâm Phong uy hiếp nhẹ.
Hắn lo lắng hai người này vì 10 điểm kinh nghiệm kia mà đến lừa gạt hắn.
"Tộc trưởng cứ yên tâm, bọn ta đều là sinh viên xây dựng hệ Thổ Mộc, xây nhà gỗ đơn giản như trở bàn tay ấy mà. Không phải khoe khoang đâu, chứ như là...”.
Lỗ Ban chưa kịp nói hết đã bị Mặc Tử vỗ vai cắt ngang.
"Ngươi lôi cái hệ Thổ Mộc xây dựng ra làm gì, tộc trưởng nghe có hiểu đâu? Tộc trưởng đại nhân, tóm lại chúng ta học kiến trúc, từ nhà gỗ nhỏ đến cầu vượt biển, cao ốc chọc trời đều rành cả."
Mặc Tử thổi phồng không chút khách khí.
Hiểu thì hiểu, nhưng phải có thiết bị và vật liệu mới được.
Lâm Phong mỉm cười nhìn hai người.
Hắn tin họ là sinh viên xây dựng hệ Thổ Mộc, nhưng không tin một sinh viên lại biết xây cả cầu vượt biển.
Nhưng xây nhà gỗ thì chắc chắn đủ sức.
"Rất tốt, nếu các ngươi tự tin như vậy, ta sẽ cho các ngươi cơ hội chứng minh. Các ngươi thiết kế và xây một gian nhà gỗ, những người này sẽ giúp các ngươi hoàn thành."
Lâm Phong chỉ vào đám người Bàn Hùng.
Để tiện cho cư dân bộ lạc và người chơi giao tiếp, Lâm Phong đã cho Bàn Hùng khả năng giao tiếp với người chơi.
"Sau khi nhà gỗ xây xong ta sẽ kiểm tra. Nếu đạt yêu cầu, ta sẽ bổ nhiệm các ngươi làm Tổng Công Trình Sư của bộ lạc, phụ trách xây dựng cả khu dân cư. Nếu các ngươi làm tốt, sau này toàn bộ quy hoạch và kiến thiết bộ lạc đều do hai ngươi phụ trách!"
Lâm Phong vẽ một chiếc bánh thật lớn cho hai người.
Họ đã khoe khoang ghê gớm như vậy, hắn cho họ chút động lực cũng không quá đáng.
Nói xong, hắn giao cho hai người nhiệm vụ xây nhà gỗ.
Nhận nhiệm vụ, Lỗ Ban và Mặc Tử vô cùng phấn khích.
Tổng Công Trình Sư bộ lạc?
Nghe thôi đã thấy tràn đầy nhiệt huyết!
Quan trọng là... NPC lại hiểu cả từ "Tổng Công Trình Sư"!
Xem ra lập trình viên đã thêm một vài từ ngữ hiện đại vào văn bản khi thiết kế AI cho NPC.
Đây là tin tốt, sau này giao tiếp sẽ dễ dàng hơn nhiều.
"Tộc trưởng đại nhân, ta còn một yêu cầu nhỏ."
Mặc Tử nói.
"Nói đi."
Lâm Phong nhìn hắn, chỉ cần hợp lý, hắn sẽ cố gắng đáp ứng.
Dù sao cũng là vì bộ lạc mà làm việc.
"Chúng ta cần một ít công cụ bằng sắt hoặc đồng, tốt nhất là có cưa. Dùng búa đá, dao đá để gia công gỗ chậm quá, lại không chính xác."
Mặc Tử nói.
Không bột khó gột nên hồ.
Không có công cụ thích hợp, làm việc sẽ tốn công vô ích.
Lâm Phong cau mày nói: "Việc này ta tạm thời không thể đáp úng. Bộ lạc chưa tìm được cách khai thác sắt và đồng. Nếu không có những thứ đó, các ngươi có hoàn thành nhiệm vụ được không?"
"Thì cũng được thôi, nhưng hiệu suất sẽ chậm, chất lượng cũng kém hơn."
Mặc Tử bất đắc dĩ nói.
Muốn gia công gỗ chính xác, chỉ dựa vào đá trong bộ lạc thì không làm được.
Làm thô sơ thì không sao, nhưng chất lượng và tính thẩm mỹ sẽ giảm đi nhiều.
"Không sao, các ngươi cứ bắt đầu đi, chuyện sắt ta sẽ nghĩ cách."
Lâm Phong nói.
Hiệu suất chậm, chất lượng kém chút cũng không sao.
Dù sao bộ lạc hiện tại chỉ có điều kiện như vậy, xây được là tốt rồi.
Sắt đối với Quần Tinh bộ lạc bây giờ là thứ xa xỉ.
Bộ lạc không có quặng sắt, mà dù có cũng không đủ kỹ thuật nấu luyện.
Trên đảo có một mỏ đồng-sắt, nghe nói trữ lượng lớn, nhưng lại nằm trong tay Tộc Người Khổng Lồ Bốn Tay.
Muốn có đồng và sắt trên đảo chỉ có hai con đường tắt: giao dịch với Tộc Người Khổng Lồ Bốn Tay hoặc giao dịch với Tịch Tộc dưới biển.
Nhưng bộ lạc nhỏ yếu như họ không có tư cách giao dịch với Tộc Người Khổng Lồ Bốn Tay.
Toàn bộ phía đông đảo nhỏ chỉ có Hồng Vũ Tộc thỉnh thoảng đến trung tâm đảo giao dịch với Tộc Người Khổng Lồ Bốn Tay. Các bộ lạc khác muốn gì thì phải giao dịch qua Hồng Vũ Tộc, với giá cao hơn nhiều.
Giao dịch với Tịch Tộc cũng vậy. Tịch Tộc thỉnh thoảng đến đảo giao dịch, nhưng họ chỉ tìm Hồng Vũ Tộc rồi rời đi, không quan tâm đến các Tiểu Bộ Lạc khác.
Các bộ lạc khác muốn gì cũng chỉ có thể mua lại từ Hồng Vũ Tộc với giá cắt cổ.
Mà Quần Tinh bộ lạc hiện tại không có gì đáng giá để giao dịch.
Da thú thì có, nhưng Hồng Vũ Tộc chắc chắn không thèm mấy thứ rách rưới đó.
Lỗ Ban và Mặc Tử nhận nhiệm vụ, dẫn Bàn Hùng và những NPC khác đi chuẩn bị vật liệu gỗ, bắt đầu xây nhà.
Lâm Phong nhìn theo bóng lưng họ, tính toán những việc tiếp theo.
Khi họ xây xong nhà mẫu, đảm bảo chắc chắn, đáng tin cậy, có thể bắt đầu xây khu dân cư.
Lúc đó hắn có thể tuyên bố nhiệm vụ toàn dân, để tất cả người chơi tham gia.
Đây dù sao cũng là game hướng đến sự thư giãn, không thể cứ bắt người chơi đánh đấm mãi, thỉnh thoảng chơi sandbox cũng không tệ.
...
Cùng lúc Quần Tình bộ lạc hưng thịnh nhờ dòng máu mới, cách đó vài dặm, bộ lạc Bạch Mộc cũng đón mấy vị khách đặc biệt.
Năm Sài Lang Nhân!
Mấy lính canh ở cổng bộ lạc Bạch Mộc thấy Sài Lang Nhân vội đóng chặt cổng, cầm vũ khí chuẩn bị chiến đấu.
"Chúng tôi không có ác ý! Chúng tôi chỉ muốn cầu kiến tộc trưởng Bạch Mộc Thịnh."
Sài Lang Nhân thủ lĩnh giơ tay ra hiệu không mang vũ khí, khách khí nói.
Hắn không thể không khách khí.
Bộ lạc đã bị tiêu diệt, họ chỉ là đám chó nhà có tang, đâu dám kiêu ngạo?
Tên hắn là "Cuồng Phong. Huyết Phủ", một trong những tâm phúc của tộc trưởng, biết tộc trưởng luôn liên lạc với bộ lạc Bạch Mộc.
Nay bộ lạc bị diệt, hắn may mắn trốn thoát cùng vài tộc nhân, đến nương nhờ bộ lạc Bạch Mộc.
Bạch Mộc dù sao cũng là Đại Bộ Lạc có vài trăm người, ở đây chắc chắn an toàn hơn lang thang tứ xứ.
Nếu Bạch Mộc bằng lòng tiếp nhận họ.
"Cầu kiến tộc trưởng?"
Lính canh bộ lạc Bạch Mộc ngạc nhiên, Sài Lang Nhân cầu kiến tộc trưởng làm gì?
Bộ lạc Bạch Mộc không có hứng thú giao du với Sài Lang Nhân!
Nhưng hắn chỉ là lính canh, không dám tự ý từ chối đám Sài Lang Nhân này, bèn nói: "Các ngươi chờ ở đây, ta đi báo với tộc trưởng."
Trong bộ lạc, Bạch Mộc Thịnh nghe lính canh báo cáo thì cau mày.
Việc hắn liên hệ với bộ lạc Sài Lang Nhân là bí mật, từ trước đến nay hắn đều phái người đi, bộ lạc Sài Lang Nhân chưa bao giờ phái người đến.
Nay đột nhiên phái năm Sài Lang Nhân cầu kiến hắn, là vì chuyện gì?
"Ngươi đưa họ vào đi."
Bạch Mộc Thịnh suy nghĩ rồi nói với lính canh.
"Vâng!"
Lính canh đi.
"Ác Nham, ngươi điều hai đội hộ vệ đến mai phục bên ngoài, chờ lệnh ta."
Sau khi lính canh đi, Bạch Mộc Thịnh ra lệnh cho cận vệ.
Ác Nham là đội trưởng đội hộ vệ của hắn, cũng là một trong những người hắn tin tưởng nhất.
Sài Lang Nhân đột nhiên đến, hắn không biết ý đồ của đối phương, nên phải đề phòng.
"Vâng!"
Ác Nham đi làm nhiệm vụ.
