"Cẩn thận!"
Tiếng xé gió thu hút sự chú ý của nhóm người chơi. Mangekyou phản ứng nhanh nhất, dùng tấm chắn trên tay đỡ lấy mũi tên đang bay tới.
Mũi tên găm vào tấm chắn, phát ra một tiếng "cộp" nhỏ. Mũi tên không xuyên thủng tấm chắn, thân mũi tên rung bần bật.
Cả năm người đồng loạt nhìn về hướng mũi tên vừa bắn ra. Tĩnh Ca Ca thậm chí ném luôn con lợn rừng đang cõng trên lưng, vào tư thế chiến đấu.
Thấy mũi tên của mình bị cản lại, Bạch Mộc Phi Ưng giương cung lần nữa, một mũi tên khác lại rời dây.
"Còn ngơ ra đó làm gì, mau ra tay đi chút"
Vừa bắn tên, hắn vừa thúc giục những đồng bọn bên cạnh hành động.
Mấy người kia nhìn nhau, dù không tán thành cách làm này, nhưng đội trưởng đã ra tay, bọn họ cũng không thể đứng nhìn.
Thế là, họ vội vàng lấy cung tên ra, bắn về phía năm người chơi ở đằng xa.
"Hoa Đồng, làm sao bây giờ?"
Lưu Bạch Điểm Mặc vừa né tránh mũi tên, vừa hỏi.
"Còn làm sao, chơi khô máu với chúng nó!"
Mangekyou tức giận nói.
Tộc trưởng đã đặt ra quy định, tất cả người chơi không được vô cớ tấn công NPC bản địa, tránh gây rắc rối cho bộ lạc.
Người vi phạm sẽ bị trừng phạt nghiêm khắc, nặng nhất có thể bị tước Phong Hào.
Lâm Phong đặt ra quy định này là vì lo sợ người chơi quá tự do, gây hấn với những kẻ địch mạnh.
Nhưng nếu gặp phải kẻ địch chủ động tấn công, người chơi có thể phản kích không giới hạn, không cần lo lắng bất cứ hậu quả nào.
"Để ta!"
Nhận được lệnh phản kích của Mangekyou, Xôi Xoài lập tức phóng ra một viên ma pháp đạn, bắn về phía nhóm Bạch Mộc Phi Ưng.
Sự xuất hiện của ma pháp đạn khiến nhóm Bạch Mộc Phi Ưng kinh ngạc đến ngây người.
Họ lập tức nhận ra, mình đã đụng phải những kẻ không nên dây vào.
"Tránh mau!"
Bạch Mộc Phi Ưng hốt hoảng hô, cả sáu người vội vàng tản ra.
Ma pháp đạn đánh trúng vị trí họ vừa đứng, nổ tung, đất đá văng tung tóe.
Nhân cơ hội này, nhóm Mangekyou đã xông lên.
Lưu Bạch Điểm Mặc thuộc hệ nhanh nhẹn có tốc độ nhanh nhất, như một tỉa chớp lao đến trước mặt Bạch Mộc Phi Ưng.
Bạch Mộc Phi Ưng giơ ngọn trường mâu Thanh Đồng trong tay lên định phản công, nhưng Lưu Bạch Điểm Mặc nhanh tay hơn, một tay dùng dao găm đâm tới, tay kia chộp lấy cán mâu, áp sát vào tung một quyền thẳng vào mắt Bạch Mộc Phi Ưng.
Người chơi hệ nhanh nhẹn cấp 4, chỉ số sức mạnh cũng đã là 9 điểm. Một quyền này khiến Bạch Mộc Phi Ưng mắt nổ đom đóm, đau đớn kêu la.
Lưu Bạch Điểm Mặc thừa cơ vật ngã Bạch Mộc Phi Ưng xuống đất.
Cùng lúc đó, những thợ săn khác của bộ lạc Bạch Mộc cũng bị nhóm Mangekyou bắt giữ, không có cơ hội trốn thoát.
Tốc độ của người chơi, dù chậm nhất, cũng nhanh hơn họ rất nhiều.
Dù sao đối phương cũng là nhân tộc, nhóm người chơi không ra tay tàn độc như khi đối phó với quái vật, mà bắt sống toàn bộ.
"Các ngươi là ai, tại sao lại tấn công chúng ta?"
Mangekyou trừng mắt hỏi.
Đáng tiếc, nhóm người Bạch Mộc căn bản không hiểu hắn nói gì.
Sáu người Bạch Mộc Phi Ưng bị bắt, đã kinh ngạc đến ngây người trước thực lực của nhóm người chơi, đặc biệt là ma pháp đạn của Xôi Xoài, khiến họ mất hết ý chí phản kháng.
Bạch Mộc Phi Ưng bị Lưu Bạch Điểm Mặc đè xuống đất, hận không thể tự tát cho mình mấy cái.
Mình đã chọc phải ai thế này!
Đáng tiếc hối hận cũng vô ích, việc duy nhất hắn có thể làm bây giờ, là cầu xin tha thứ.
"Hảo hán tha mạng, chúng ta là người của bộ lạc Bạch Mộc, tộc trưởng Bạch Mộc Thịnh là chú ruột của ta!"
Bạch Mộc Phi Ưng lớn tiếng cầu xin tha thứ, đem danh tiếng của chú mình ra khoe.
Những thợ săn khác cũng đều vội vàng mở miệng xin tha.
Nhưng lời của họ, nhóm người chơi không hiểu một câu nào.
"Bọn họ đang xí xô xí xào cái gì vậy?"
Tĩnh Ca Ca gãi đầu.
"Nghe chẳng hiểu gì, chẳng lẽ là đang chủi mình?”
Xôi Nếp suy đoán.
"Đại tỷ, nhìn mặt mũi bọn họ thế kia thì đâu có giống đang chửi mình! Chắc chắn là đang cầu xin tha mạng."
Lưu Bạch Điểm Mặc nói.
"Ai là đại tỷ của ngươi!" Xôi Nếp trợn mắt lườm hắn, "Người ta mới 16 tuổi thôi đó!"
"Mười sáu tuổi á? Tôi nhớ trò chơi này phải đủ mười tám tuổi mới được đăng ký trước mà?"
Tĩnh Ca Ca không chút lưu tình vạch trần cô nàng.
Việc chỉ cho phép người đủ mười tám tuổi trở lên đăng ký trước là do Lâm Phong cố ý thiết lập.
Lý do được website đưa ra là vì một số hình ảnh trong trò chơi có phần bạo lực, không phù hợp với trẻ vị thành niên.
Nguyên nhân thực tế là, phần lớn những người dưới mười tám tuổi đều là học sinh, chịu sự quản lý chặt chẽ của phụ huynh. Lâm Phong lo lắng mũ trò chơi của họ sẽ bị phụ huynh tịch thu, lãng phí suất đăng ký quý giá.
Đối với Lâm Phong, mỗi một người chơi đều là tài sản quý giá.
"Vậy xử lý đám gia hỏa này thế nào?"
Lưu Bạch Điểm Mặc hỏi ý kiến đội trưởng Mangekyou.
"Cứ giết hết cho xong chuyện, biết đâu còn được kinh nghiệm."
Xôi Nếp đề nghị.
"Trói chúng nó lại thành một chuỗi, mang về bộ lạc, giao cho tộc trưởng xử trí di."
Mangekyou suy nghĩ một chút rồi nói.
Giao cho tộc trưởng, biết đâu tộc trưởng còn ban thưởng cho mình.
Ít nhất thì cũng tăng được chút hảo cảm chứ?
"Được thôi!"
Mấy người tìm một ít dây leo chắc chắn ở gần đó, trói chặt hai tay của nhóm Bạch Mộc Phi Ưng, xâu thành một chuỗi.
Vũ khí của bọn họ, đương nhiên trở thành chiến lợi phẩm của nhóm người chơi.
Trong đó, quý giá nhất chính là ngọn trường mâu Thanh Đồng của Bạch Mộc Phi Ưng.
"Ha ha, mâu Thanh Đồng, cuối cùng mình cũng có vũ khí kim loại rồi!"
Lưu Bạch Điểm Mặc múa may ngọn trường mâu Thanh Đồng trong tay, vui vẻ hô.
Không có gì bất ngờ, đây chính là món vũ khí kim loại đầu tiên mà người chơi có được!
. . .
Đại Khánh và những người khác khiêng xác con Hắc Hùng biến dị to lớn như một ngọn núi nhỏ, tiến vào sơn cốc.
Một đường vất vả khiêng con Hắc Hùng khổng lồ như vậy trở về, dù là người chơi hệ sức mạnh, bốn người Đại Khánh cũng mệt đến thở hồng hộc.
Ngược lại, Trẫm Bắn Ngươi Vô Tội và đồng đội mặt mày hồng hào, nhìn xung quanh như đang đi dạo ngoại ô.
Hình ảnh này tương phản rõ rệt với nhóm người chơi hệ sức mạnh đang mệt lả.
"Ngọa tào, các ngươi giết được con Hắc Hùng này!"
"Trâu bò quá!"
"Chân gấu, ta muốn ăn chân gấu!"
Nhóm người chơi trong sơn cốc chứng kiến xác Hắc Hùng, nhất thời náo nhiệt hẳn lên, đổ xô đến vây xem.
"Bình tĩnh, bình tĩnh nào, chỉ là một con Hắc Hùng thôi mà, giết nó chẳng phải là chuyện nhỏ sao?"
Trẫm Bắn Ngươi Vô Tội ra vẻ đây chỉ là chuyện nhỏ nhặt, nhưng nụ cười đắc ý trên mặt lại tố cáo ý nghĩ thật sự của hắn.
"Chuyện nhỏ á? Quên lúc đầu ai bị con Hắc Hùng này đuổi chạy năm dặm rồi hả?"
Một người chơi kỳ cựu không quen nhìn vẻ đắc ý của hắn, bước ra vạch trần.
"Hừ, đó là Trẫm Bắn Ngươi Vô Tội cấp 2, có liên quan gì đến Trẫm Bắn Ngươi Vô Tội cấp 5 ta đây!"
Trẫm Bắn Ngươi Vô Tội nói năng hùng hồn đầy lý lẽ, khiến mọi người cười ồ lên.
Toàn bộ sơn cốc tràn ngập không khí vui vẻ.
Lâm Phong, người đang giám sát Mặc Tử và Lỗ Ban xây nhà gỗ, cũng chú ý đến sự náo nhiệt bên này, tò mò đi tới.
Chứng kiến nhóm người chơi lại giết được con Hắc Hùng biến dị này, hắn không khỏi có chút kinh ngạc.
Con Hắc Hùng này là mãnh thú nổi tiếng trong vùng, các bộ lạc lân cận không ai dám trêu chọc nó.
Nhưng nghĩ lại cũng đúng, với thực lực hiện tại của nhóm người chơi, việc vây giết con Hắc Hùng này không còn là chuyện khó khăn nữa.
Nhóm người chơi đã trưởng thành rồi!
Lâm Phong bỗng cảm thấy như một người cha già đang vui mừng.
"Tộc trưởng, đây là con Hắc Hùng chúng ta săn được, dâng cho ngài!"
Trẫm Bắn Ngươi Vô Tội thấy Lâm Phong, liền hớn hở tiến lên nói, như đang hiến một món bảo vật.
