"Tộc trưởng, xin ngài nói với hắn rằng, cả đời này ta chỉ theo đuổi cảnh giới Thần Tiễn. Trước khi đạt tới cảnh giới Thần Tiễn, ta sẽ không cân nhắc chuyện thu đồ đệ."
Trẫm Bắn Ngươi Vô Tội chắp hai tay sau lưng, ngẩng mặt 45 độ nhìn trời, thong thả nói.
Tuy hắn ra vẻ thoải mái, nhưng thực tế về tài nghệ của mình, hắn vẫn còn chút tự biết.
Dù không biết NPC này từ đâu biết được tin tức Tiễn Thuật của mình xuất thần nhập hóa, nhưng nếu thực sự thu làm đồ đệ, chỉ hai ngày không dạy nổi, tài nghệ thật sự của mình sẽ lộ tẩy ngay.
Cho nên đồ đệ là tuyệt đối không thể thu.
Vẫn là để hình tượng cường giả của mình, vĩnh viễn sống trong lòng họ thì hơn!
Lời của Trẫm Bắn Ngươi Vô Tội khiến Lâm Phong không khỏi liếc xéo.
Chưa thấy ai khoe khoang lộ liễu như vậy bao giờ!
Ta đây đường đường là Tộc trưởng Quần Tinh bộ lạc, người chơi hệ thống, còn không giả bộ như vậy!
Nhưng Lâm Phong vẫn dịch lại lời hắn một cách chân thực cho Bàn Chuẩn.
"Xin ngài hỏi xem, như thế nào mới đạt tới Tiễn Thần Cảnh giới!"
Nghe đến hai chữ "Thần Tiễn", ánh mắt Bàn Chuẩn tràn ngập ước mơ, cung kính hỏi.
Lâm Phong dịch lại.
Trẫm Bắn Ngươi Vô Tội nghe Lâm Phong dịch xong, bình tĩnh liếc nhìn Bàn Chuẩn, chỉ lên mặt trời.
"Thấy mặt trời trên kia không? Đạt tới cảnh giới Tiễn Thần, ta có thể một mũi tên bắn hạ nó!"
Hắn vừa chỉ vào mặt trời vừa nói.
"Ối giời ơi, chịu hết nổi rồi, thằng nhãi này khoe khoang quá đà rồi!"
"Alo, 110 hả? Tôi tố cáo, ở đây có người khoe mẽ!"
"Vị thần tiên nào giúp một tay đi, mau thu cái nghiệt súc này về đi!"
Những người chơi xung quanh không chịu nổi nữa, đồng loạt nhổ nước bọt.
Lâm Phong dịch lại lời Trắm Bắn Ngươi Vô Tội cho Bàn Chuẩn.
Bàn Chuẩn nghe vậy, vô cùng chấn động.
Không chỉ Bàn Chuẩn, những người khác của Bạch Mộc bộ lạc nghe xong cũng rung động tận đáy lòng.
Tiễn Thần Cảnh giới!
Một mũi tên bắn rơi mặt trời!
Nhân tộc chúng ta, thật sự có thể đạt tới cảnh giới này sao?
Mặc kệ có thể hay không đạt được, chỉ riêng khát vọng này thôi, cũng đã khiến họ bàng hoàng, tự ti.
"Thụ giáo! Nếu một ngày kia ngài thực sự đạt tới cảnh giới Tiễn Thần, ta hy vọng ngài có thể thu ta làm đồ đệ!"
Bàn Chuẩn thành kính vái Trẫm Bắn Ngươi Vô Tội, như bái một vị thần linh.
"Được."
Trẫm Bắn Ngươi Vô Tội phun ra một chữ.
"Ta có thể biết tục danh của ngài không?"
Bàn Chuẩn lại hỏi.
Nghe Lâm Phong dịch, Trẫm Bắn Ngươi Vô Tội suy nghĩ một chút rồi nói: "Vô Tội!"
"Vô Tội!"
Bàn Chuẩn khắc sâu cái tên này vào lòng.
Cái tên này, sau này sẽ là thần linh trong lòng hắn, sẽ chỉ dẫn hắn đi tới khi hắn lạc lối.
"Tộc trưởng Lâm Phong, chúng ta xin cáo từ."
Sau khi chuyện giữa Bàn Chuẩn và Trẫm Bắn Ngươi Vô Tội có một kết thúc, Bạch Mộc Hà cung kính nói với Lâm Phong rồi chuẩn bị dẫn đám hộ vệ rời đi.
Hắn phải nhanh chóng báo cho tộc trưởng về sự hùng mạnh của bộ lạc này.
Hắn không hề đố ky hay kiêng ky vì sự lớn mạnh của Quần Tình bộ lạc. Hắn cho rằng, việc đảo Phương Trượng có một bộ lạc nhân tộc hùng mạnh như vậy là điều may mắn cho nhân tộc!
Đúng lúc này, từ xa, một đám người đi tới.
Chính là đội Mangekyou năm người, cùng với đám tù binh Bạch Mộc Phi Ưng của họ.
Đám người Bạch Mộc Hà chứng kiến sáu người đang trói tay Bạch Mộc Phi Ưng bằng dây leo, nhất thời ngây người tại chỗ.
Chuyện gì xảy ra vậy?
Bạch Mộc Phi Ưng thấy Bạch Mộc Hà, như thấy được cứu tỉnh, lớn tiếng kêu: "Lục thúc, cứu con, cứu con!"
"Kêu cái gì mà kêu!"
Lưu Bạch Điểm Mặc tát một cái vào đầu hắn, khiến hắn không dám lên tiếng nữa.
"Tộc trưởng Lâm Phong, ngài xem có phải tộc nhân của ngài và Phi Ưng có hiểu lầm gì đó không?"
Bạch Mộc Hà quay sang nhìn Lâm Phong, cười hòa giải nói.
Dù không biết chuyện gì xây ra, nhưng việc người ta bắt Bạch Mộc Phi Ưng và đồng bọn, chắc chắn là có xung đột.
"Chuyện gì xảy ra?"
Lâm Phong hỏi đội Mangekyou.
Hắn biết, người chơi không thể vô duyên vô cớ trói những người này về đây.
Bạch Mộc Phi Ưng hắn cũng biết, hắn quá rõ đức hạnh của tên này.
Chắc chắn là tên nhãi này không biết điều, chọc phải người chơi, nên người chơi mới tri chúng về bộ lạc.
"Bẩm tộc trưởng, chúng con vừa săn được một con lợn rừng, những người này không biết từ đâu ra, đột nhiên bắn cung tấn công chúng con. Chúng con đại diện cho vinh quang của Quần Tinh bộ lạc, gặp phải chuyện như vậy đương nhiên không thể nhịn, nên đã trói chúng lại mang về, giao cho ngài xử lý."
Mangekyou nói.
Lâm Phong nghe vậy, nhất thời hiểu ra chuyện gì xảy ra.
Chắc chắn là Bạch Mộc Phi Ưng thấy người chơi săn giết lợn rừng, muốn cướp con mồi, nên đã ra tay tấn công người chơi.
Kết quả lại bị người chơi trói lại!
Hắn không khỏi thầm khen một câu, làm tốt lắm!
Bạch Mộc Phi Ưng lại là cháu ruột của Bạch Mộc Thịnh.
Hắn vẫn đang đau đầu vì chuyện công cụ bằng sắt, giờ trói được đám người kia về, công cụ liền có chỗ dựa rồi.
Dùng mấy cái người sống đổi vài món công cụ, cũng không quá đáng chứ?
"Tộc nhân của ta nói với ta rằng, sau khi họ săn được con lợn rừng kia, Bạch Mộc Phi Ưng muốn cướp đoạt con mồi của họ, còn tấn công họ.”
Lâm Phong chỉ vào con lợn rừng trên lưng Tĩnh Ca Ca, ra vẻ căm phẫn: "Bạch Mộc Hà, ta cần một lời giải thích thỏa đáng!"
Nghe Lâm Phong nói, mồ hôi lạnh trên trán Bạch Mộc Hà chảy ròng, vội vàng dùng tay áo lau đi.
Nếu sự tình thực sự như Lâm Phong nói, vậy thì họ hoàn toàn không có lý.
Loại chuyện này, nói thẳng ra là làm lén lút thì được. Chỉ cần không chọc tới cường giả, mọi chuyện đều không thành vấn đề.
Nhưng một khi bị người ta bắt được rồi đem ra bàn luận, thì lại bị người ta phỉ nhổ.
"Phi Ưng, có đúng như vậy không!"
Bạch Mộc Hà trừng mắt nhìn Bạch Mộc Phi Ưng, giận dữ hỏi.
"Dạ đúng."
Bạch Mộc Phi Ưng cúi đầu không dám nhìn Bạch Mộc Hà.
Trong tình huống này, hắn đương nhiên không dám chối cãi.
"Đồ ngu!"
Nghe hắn thừa nhận, Bạch Mộc Hà không nhịn được lớn tiếng mắng chửi.
Thật là một lũ phá hoại hơn là làm nên!
Bàn Chuẩn và đám hộ vệ đều dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn Bạch Mộc Phi Ưng và năm người thợ săn trong đội.
Dám làm ra chuyện cướp đoạt con mồi, mà đối tượng lại là nhân tộc.
Thật đáng xấu hổ!
Mặt mũi Bạch Mộc bộ lạc đều bị vứt sạch, họ đứng ở đây, đều cảm thấy không còn mặt mũi nào.
Nhất là Bàn Chuẩn, len lén liếc nhìn Trẫm Bắn Ngươi Vô Tội, xấu hổ không ngóc đầu lên được.
Vô Tội đại nhân sẽ không vì chuyện này mà khinh thường ta chứ?
Nhỡ đâu vì những người này mà sau này Vô Tội đại nhân không chịu thu ta làm đồ đệ thì sao...
Hắn càng nghĩ càng giận, run lên vì tức, nhìn Bạch Mộc Phi Ưng và những người khác bằng ánh mắt thù hận.
Tiếp xúc với ánh mắt khinh bỉ của mọi người, năm người thợ săn bên cạnh Bạch Mộc Phi Ưng vẻ mặt uất ức.
Bạch Mộc Phi Ưng khăng khăng muốn làm như vậy, khuyên không được, chúng tôi biết làm sao?
"Tộc trưởng Lâm Phong, ta xin thay mặt bọn họ vì hành động ngu xuẩn này mà xin lỗi ngài. Hy vọng ngài đại nhân không chấp tiểu nhân, có thể tha thứ cho bọn họ một lần."
Bạch Mộc Hà khom người xin lỗi Lâm Phong.
Hiện tại ngoài xin lỗi, hắn cũng không có biện pháp nào tốt hơn.
"Ha hả."
Lâm Phong cười lạnh một tiếng.
"Ngươi cảm thấy xin lỗi là có thể giải quyết vấn đề sao? Lần này là tộc nhân của ta thực lực mạnh, bọn họ mới không bị thương. Nếu tộc nhân của ta yếu thì sao? Không chỉ con mồi bị cướp đi, nói không chừng người cũng bị bọn họ giết! Loại chuyện như vậy, ngươi cảm thấy chỉ bằng một câu xin lỗi của ngươi là xong sao?"
Lâm Phong giận dữ hỏi.
Điều duy nhất hắn thấy đáng tiếc, chính là người chơi quá mạnh, không bị Bạch Mộc Phi Ưng và đồng bọn giết chết một hai người.
Nếu bị giết chết một hai người, lát nữa khi ra giá, hắn sẽ càng có tự tin hơn.
"Ta biết xin lỗi không thể xoa dịu cơn giận của ngài, chúng ta cần phải làm gì, ngài mới có thể buông tha cho bọn họ?"
Bạch Mộc Hà lau mồ hôi lạnh trên trán, nhỏ nhẹ hỏi.
Lâm Phong hít sâu một hơi, như đang kiềm nén cơn giận trong lòng.
Thực tế là đang suy nghĩ xem nên ra giá thế nào.
"Vốn dĩ xảy ra chuyện như vậy, ta nhất định sẽ xử tử toàn bộ bọn chúng, để cho chúng biết cái giá phải trả khi tấn công Quần Tinh bộ lạc!"
Lâm Phong nói một cách đanh thép.
Nghe thấy hai chữ "xử tử", Bạch Mộc Phi Ưng sợ đến mặt mày trắng bệch, cả người xụi lơ trên mặt đất, đũng quần ướt sũng.
Mấy người thợ săn Bạch Mộc bộ lạc bên cạnh đều dùng ánh mắt ghét bỏ nhìn hắn.
Bạch Mộc Hà trừng mắt nhìn hắn một cái.
Đồ mất mặt xấu hổ!
Không nghe thấy người ta nói là "vốn là" sao?
Phía sau chắc chắn còn có "nhưng" mà!
"Nhưng, nể tình đều là người của nhân tộc, ta cho chúng một cơ hội sống. Chúng ta cần một ít công cụ bằng sắt, búa, rìu, cưa, cuốc, đục... Trừ cái đó ra, chúng ta còn cần một ít hạt giống kê vàng."
Lâm Phong nói.
Kê vàng là một loại cây trồng ở thế giới hoang dã, hạt của nó to gần bằng hạt gạo ở Lam Tinh, chỉ khác là có màu vàng xanh.
Lâm Phong đã ăn vài lần, mùi vị không tệ.
Bạch Mộc bộ lạc có trồng một ít gần bộ lạc, nhưng vì thiếu nước tưới, sản lượng không cao, lại thường xuyên bị thú hoang giẫm đạp gặm nhấm, nên thu hoạch rất hạn chế, không đủ đáp ứng nhu cầu lương thực của toàn bộ bộ lạc.
Các thợ săn trong bộ lạc vẫn cần phải ra ngoài săn bắn, để đảm bảo bộ lạc có đủ thức ăn, sẽ không có người chết đói.
Lâm Phong đòi hạt giống kê vàng, cũng là để chuẩn bị cho tương lai.
Bộ lạc ít người, thức ăn có thể kiếm được bằng cách săn bắn và hái lượm. Nhưng khi bộ lạc đông người, ví dụ như sau này có vài ngàn, vài vạn người chơi, chỉ dựa vào săn bắn thì không thể giải quyết được vấn đề lương thực.
Làm gì có nhiều con mồi đến thế?
Những đại bộ lạc trên đảo Phương Trượng, với số dân vượt quá ngàn người, về cơ bản đều trồng kê vàng trên diện rộng.
