Thái Học Phong, Từ Phàm và Vương Vũ Luân cùng nhau tiến vào thụ nghiệp đường.
"Nghe nói gì chưa? Tả hộ pháp của Chiến Đường sắp đến thụ nghiệp đường giảng bài đấy! Ông ta phụ trách mảng chiến đấu của Thiên Khuyết, chỉ cần nghe lỏm được vài chiêu công sát cũng đủ chúng ta được lợi lớn rồi."
"Đúng đó đúng đó! Ta từng may mắn được chứng kiến vị hộ pháp này ra tay, một chiêu Phong Lôi Ngự Kiếm Thuật có thể vượt cấp giết địch."
"Tả hộ pháp nhập môn chưa đến năm mươi năm đã tấn thăng Kim Đan cảnh, tương lai chức trưởng lão trong tông môn chắc chắn có một ghế cho ông ta."
Hai người nghe những đệ tử đến sớm bàn tán, vẻ mặt mỗi người một khác.
Vương Vũ Luân lộ rõ vẻ phấn khích, công sát chỉ thuật là thứ hắn thích nhất. Còn Từ Phàm thì ánh mắt thoáng lộ vẻ thất vọng. Công sát chỉ thuật có là gì so với phòng ngự chỉ thuật, sống sót mới là thắng lợi cuối cùng.
Thấy vẻ mặt không mấy vui vẻ của Từ Phàm, Vương Vũ Luân an ủi: "Từ sư huynh, huynh không hiểu rồi, phòng ngự tốt nhất chính là tấn công mà. Dù sao công sát chi thuật của huynh cũng rất lợi hại."
"Ngươi cứ ở đây nghe đi, ta đi xem chỗ khác có bài giảng gì hay không." Từ Phàm chẳng buồn để ý Vương Vũ Luân, nói xong liền đi sang các lầu khác.
Toàn bộ Thái Học Phong có đến ba mươi sáu tòa lầu các thụ nghiệp, nhưng phần lớn đều thu phí.
Từ Phàm dạo bước giữa các lầu, xem xét những tấm thẻ nhỏ trước cửa, trên đó ghi thông tin khóa học trong ngày.
"Khinh Thân Thuật và Ngự Phong Thuật giảng giải, cái này học rồi, bỏ qua."
"Ngự Kiếm Thuật – Giảng giải chữ 'Huyễn', không hứng thú."
"Luyện Khí Cơ Sở, hiện tại không có tiền học trọn bộ, để sau tính."
"Cơ sở thuần thú cũng có ích, lướt qua."
"A, Luyện Đan – Cỏ Cây Dược Tính Giảng Giải."
Từ Phàm dừng bước, suy nghĩ một lát rồi tiến về lầu các này.
"Tổng cộng mười tiết, giảng trong ba ngày, tặng kèm ngọc giản tài liệu, tổng cộng năm mươi linh thạch."
"Hiện tại còn ba suất."
Nghe đến giá năm mươi linh thạch, mặt Từ Phàm méo xệch. Mẹ kiếp, hắn làm nhiệm vụ cho tông môn cả năm cũng chỉ kiếm được chưa đến trăm linh thạch, thế này là bay hơn nửa rồi.
"Muốn học luyện đan thì khóa này là cơ bản nhất. Mấy khóa này trưởng lão Đan Dược Đường sẽ không giảng đâu, chỉ có thể tự học thôi."
Đồng tử giữ cửa đã quen với cảnh này, nghĩ bụng cuối cùng rồi cũng phải ngoan ngoãn nộp tiền thôi.
Cuối cùng, Từ Phàm vẫn cắn răng nộp linh thạch vào học.
"Haizz, lại thêm một đệ tử ngoại môn mơ mộng hão huyền. Luyện đan thuật là môn đốt tiền đó, có năm mươi linh thạch mà xót xa thế kia, với số tiền này chỉ mua được bài học thôi."
Từ Phàm được hộ vệ chỉ dẫn lên lầu hai. Nơi này đã có hơn hai mươi đệ tử ngồi xếp bằng chờ đợi, ai nấy đều im lặng.
Tùy tiện tìm một chỗ phía sau, Từ Phàm bắt đầu quan sát xung quanh, trong đầu tính toán nếu gặp tình huống bất ngờ thì trốn kiểu gì.
Sau khi thêm hai đệ tử ngoại môn nữa đến thì trưởng lão Đan Dược Đường mới xuất hiện.
"Các vị đã đăng ký khóa học này, hẳn là có ý định gia nhập Đan Dược Đường sau này."
"Không thể không nói, các ngươi rất có mắt nhìn. Luyện đan sư trong Tu Chân giới là những người được kính trọng nhất. Nhỏ thì có Tích Cốc Đan, Thanh Thần Đan, Tịnh Hóa Đan, Bồi Nguyên Đan, toàn linh đan cơ bản."
"Khá hơn chút thì có Trúc Cơ Đan, Nguyên Anh Đan, Long Hổ Đan, Dưỡng Hồn Đan."
"Phía sau còn có gì thì ta không tiện nói nhiều. Tóm lại, Luyện Đan Sư chúng ta địa vị cao hơn hẳn so với đám suốt ngày chém chém giết giết ngoài kia."
"Kiếm linh thạch cũng nhanh hơn." Trưởng lão Đan Dược Đường nói ra điều quan trọng nhất.
"Trong khóa học này, ta sẽ giảng giải dược tính của linh dược và cách xử lý linh dược của 1600 loại đan dược thường dùng."
"Nếu các ngươi có chí trở thành Luyện Đan Sư, sau khi học xong khóa này sẽ đỡ phải đi đường vòng."
"Ta giảng, các ngươi nghe. Cuối mỗi buổi sẽ có thời gian hỏi đáp."
"Thanh Linh Thảo, dược tính trung hòa, kỵ lửa mạnh và linh dược thuộc tính hỏa. Nếu trong phương thuốc có hai loại linh dược này, cần thêm chút Thổ Linh Hoa để trung hòa."
"Thủy Linh Quả, dược tính nhu, ky...”
Từ Phàm rời khỏi lớp sau ba tiết học, trời đã gần tối.
Hắn ghé qua công pháp các mượn mấy ngọc giản pháp thuật rồi thi triển Khinh Thân Thuật bay về đỉnh núi của mình. Ngọn núi Từ Phàm đang ở được phân cho hắn hai năm trước, sau khi hắn tấn cấp Luyện Khí tầng bốn. Trước tầng bốn thì đệ tử phải ở ký túc xá tập thể, trừ phi được trưởng lão trong môn phái tự mình thu làm đệ tử thì mới có ngoại lệ.
Từ trên không trung, Từ Phàm đã thấy Vương Vũ Luân tay cầm một con linh dê đang đứng đợi bên ngoài cấm chế sân.
"Ngươi không sợ đội chấp pháp tìm tới cửa à? Đây là linh dê tông môn thả rông đấy." Từ Phàm đáp xuống bên cạnh Vương Vũ Luân nói.
"Đã báo cáo rồi, mất một linh thạch. Lát nữa Từ sư huynh nhớ nướng ngon ngon nha." Vương Vũ Luân thèm thuồng nói. Cứ vài ngày lại được ăn một bữa ngon là việc không thể thiếu của hắn.
Từ Phàm kết pháp ấn, giải trừ cấm chế sân.
Một khắc sau, cảnh tượng trước mắt trở nên sáng sủa. Trên đỉnh sân có bùa Chiếu Sáng của Từ Phàm, nếu dưới ánh mặt trời thì bùa sẽ không kích hoạt.
"Từ sư huynh, mỗi lần đến sân của huynh, ta lại thấy mình vô dụng. Công sát chi thuật, Bách Luyện Chi Thuật, nhất là phòng ngự chi thuật của huynh, tất cả đều từ sơ cấp trở lên."
"Nếu huynh không đồng ý lời ta nói thì huynh đúng là thứ... Ư..."
Vương Vũ Luân chưa kịp nói xong thì bị Từ Phàm bịt miệng lại.
"Ta chỉ là một đệ tử ngoại môn khiêm tốn thôi, ngươi đừng hại ta."
Đùa à, hắn chỉ cần sống sót là có thể đột phá, an ổn sống là được rồi, gây sóng gió là tối kỵ.
"Từ sư huynh, ta biết rồi."
"Vào đi, hôm nay muốn ăn gì?"
"Dê nướng nguyên con." Vương Vũ Luân nói xong nuốt nước bọt. Dạo này lâu lắm rồi hắn chưa được ăn món do Từ sư huynh làm, thấy hơi khó chịu.
"Được thôi."
Có người lo nguyên liệu, mình chỉ cần ra tay, cũng chấp nhận được.
Giết dê, lấy máu, lột da...
Một giờ sau, món dê nướng nguyên con đã hoàn thành dưới bàn tay điêu luyện của Từ Phàm.
Lúc này, Vương Vũ Luân lấy ra hai vò linh tửu trong sự ngưỡng mộ của Từ Phàm.
"Ha ha, có thịt sao có thể thiếu rượu." Vương Vũ Luân nói.
"Túi trữ vật, xem ra ngươi thật sự được trưởng lão trong môn phái chọn trúng rồi, chúc mừng nha." Từ Phàm vừa cười vừa nói, xem ra tin đồn không sai.
"Còn có linh tửu nữa, xem ra ngươi dốc hết vốn liếng rồi nhỉ. Hai vò này chắc cũng chục linh thạch đấy."
"Có gì cứ nói thẳng đi, nể mấy món này ta sẽ tăng tỷ lệ thành công cho ngươi thêm chút."
Từ Phàm nhận lấy một vò linh tửu, nheo mắt nhìn Vương Vũ Luân.
"Sư huynh, ta đã quyết định gia nhập Chiến Đường của tông môn, trưởng lão ta nhắm đến cũng ở Chiến Đường."
"Sau này chắc ta không có nhiều thời gian ở lại tông môn nữa, nên lần này đặc biệt đến gặp huynh."
"Từ sư huynh, ơn cứu mạng của huynh ta không bao giờ quên. Chỉ là muốn vào Chiến Đường thì phải trải qua những nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm."
"Nhỡ đâu sơ sẩy gặp nạn, sau này có lẽ không còn cơ hội gặp lại Từ sư huynh nữa."
Lúc này, Từ Phàm thầm mắng Vương Vũ Luân, thằng nhãi này khôn ra phết, biết dùng chiêu "dục cầm cố túng".
"Thịt ngon, rượu ngon, không cần nói mấy lời ủ rũ đó. Người nhất định sẽ sống thật tốt."
"Tốt."
Sau khi ăn no nê, Vương Vũ Luân đang định thất vọng ra về thì đột nhiên thấy một đạo linh quang bay tới, không có tính công kích. Hắn đưa tay bắt lấy, xem ra là hai ngọc giản.
"Nhớ kỹ, sống sót mới là vương đạo."
Tiếng của Từ Phàm vọng đến.
