"Bà ơi! Con ăn cơm không thể bốc, phải dùng đũa!”
"Ta sẽ không..."
"Ôi dào, hôm qua con vừa dạy bà xong mà! Bà nhìn này, ngón tay cầm đũa như thế này... Đúng rồi, cứ như vậy cầm!"
"Ăn thế này thật là phiền phức."
"Ôi, bà cứ từ từ học ạ!"
"Ừm... Cũng bắt đầu ăn cơm rồi, cha con bao giờ về?"
"..."
"Thằng Thanatos này, bao lâu không về nhà, có phải lại gây chuyện ở bên ngoài không..."
"Ấy... Bà yên tâm đi, cha con ở ngoài có nhiều việc, chắc chỉ là quá bận thôi."
"Ừm..."
Trong phòng, Lý Nghị Phi mặc tạp dề, bất đắc dĩ ngồi bên cạnh bàn, đối diện là Nyx tỉnh thần uể oải, mặc váy đen, cúi đầu không biết đang nghĩ gì.
Ngoài cửa, Lâm Thất Dạ mặc áo khoác trắng, nhíu mày, mở cửa bước vào.
"Thanatos!?" Nyx thấy Lâm Thất Dạ, mắt sáng rực lên, "Con về ăn cơm à?"
Lâm Thất Dạ nhìn ánh mắt đầy hy vọng của bà, mỉm cười gật đầu, "Con về ạ, mẹ."
"Mau ngồi, mau ngồi!" Nyx nhìn quanh, kéo một cái ghế đẩu đặt bên cạnh mình.
Lý Nghị Phi oán trách nhìn Lâm Thất Dạ, "Anh còn biết đường về..."
"Sao lại nói chuyện với cha như thế hả!" Nyx trừng Lý Nghị Phi.
Lý Nghị Phi: ...
"Dạo này huấn luyện mệt quá, tối về đặt lưng là ngủ, đâu còn sức mà đến đây." Lâm Thất Dạ thở dài, ngồi xuống bàn.
Hắn nhìn mâm đồ ăn phong phú trên bàn, hơi sững sờ.
"Anh làm?"
"Ừ."
"Nguyên liệu lấy ở đâu?"
"Tôi thấy ngoài vườn sau trồng nhiều rau, nên đào ít."
"Rau trong vườn?" Lâm Thất Dạ suy nghĩ một lát, chỉ vào nồi cá kho to, "Thế cá đâu?"
"Ao nhỏ cạnh bệnh viện ấy, không phải anh nuôi à?"
"... Thế gạo đâu? Gạo lấy ở đâu?"
"À, tôi lục trong tủ ở phòng viện trưởng." Lý Nghị Phi nghiêng đầu, "Sao? Hết hạn à?"
Lâm Thất Dạ há hốc mồm, nhìn Nyx đã ăn hơn nửa bát cơm, lặng lẽ lắc đầu.
"Chắc là... không đâu?"
"Tôi cũng thấy không, dù sao tôi ăn mấy ngày rồi, cũng không bị tiêu chảy." Lý Nghị Phi nhún vai.
"... Lý Nghị Phi, anh không phải người, là xà yêu, xà yêu sẽ không bị tiêu chảy."
"..."
Lâm Thất Dạ gắp một miếng thịt cá, cho vào miệng nhai, thịt rất tươi ngon, ăn cũng không giống loại cá ở Trái Đất.
Nhưng hai người này đã ăn mấy ngày rồi, chắc không có vấn đề gì.
Lâm Thất Dạ liếc nhìn Nyx, khẽ nhướng mày, ghé sát tai Lý Nghị Phi.
"Dạo này anh làm gì đấy?"
Lý Nghị Phi ngớ người, "Không làm gì cả, tôi chỉ nói chuyện với bà ấy, dạy bà ấy đánh cờ đánh bài, phơi nắng, làm cháu trai dỗ dành bà... Sao thế?"
"Không có gì, anh chăm sóc bà ấy tốt lắm."
Lý Nghị Phi không nhìn thấy thanh tiến độ trên đầu Nyx, nhưng Lâm Thất Dạ thì thấy, hắn nhớ rõ mười mấy ngày trước thanh tiến độ điều trị trên đầu Nyx chỉ có hai mươi mấy phần trăm, giờ đã tăng lên 48%!
Thực ra, dù không có thanh tiến độ, Lâm Thất Dạ cũng cảm nhận được Nyx khỏe hơn nhiều.
Hắn còn nhớ khi Nyx mới ra khỏi phòng bệnh, ngơ ngác, cái gì cũng nhận làm con, lại rất khó mở lời, chỉ nói chuyện với bình hoa là cùng.
Giờ Nyx không chỉ không nhận đồ vật kỳ quái làm con nữa, mà còn hoạt bát hơn nhiều, có thể nói chuyện phiếm với Lý Nghị Phi, mắt cũng linh hoạt hơn.
Xem ra có người bầu bạn, bệnh của bà ấy tốt lên nhiều... Lâm Thất Dạ thầm nghĩ.
Phục sinh Lý Nghị Phi làm hộ lý bệnh viện, đúng là một lựa chọn chính xác!
Hiện tại tiến độ điều trị của Nyx đã đạt 48%, chỉ cần thêm chút nữa là có thể rút năng lực của bà lần nữa.
Hay là... hôm nay thử xem?
Lâm Thất Dạ do dự một lát, gắp một miếng thịt cá, bỏ vào bát Nyx.
"Mẹ ăn nhiều một chút ạ."
Nyx sững sờ, quay sang nhìn Lâm Thất Dạ, mắt rơm rớm nước mắt.
"Thanatos, con ngoan quá...”
"Tách."
Trước ánh mắt chăm chú của Lâm Thất Dạ, tiến độ điều trị từ 48% nhảy lên 49%.
Lâm Thất Dạ: (⸝⸝•‧̫•⸝⸝)!
"Mẹ, ăn thêm rau đi ạ..."
"Mẹ, con thấy cá này ngon lắm, mẹ nếm thử đĩ..."
"Mẹ, con đi xới cơm cho mẹ!"
"Mẹ..."
Lâm Thất Dạ bắt đầu điên cuồng gắp thức ăn, xới cơm cho Nyx, còn Nyx vừa mừng rỡ ăn cơm, vừa lặng lẽ rơi nước mắt, khiến Lý Nghị Phi ngớ người.
"Thất Dạ, con làm sao thế..."
"Lý Nghị Phi." Lâm Thất Dạ quay sang nhìn Lý Nghị Phi, "Mau biểu diễn tài nghệ cho bà nội xem.”
Lý Nghị Phi: (・᷅ὢ・᷄) Cái gì?
"Tài nghệ! Mau đi!"
"Ờ..." Lý Nghị Phi gãi đầu, đứng dậy, nghĩ ngợi, "Bà ơi, cháu không có tài cán gì, cháu biểu diễn cho bà cái màn trồng cây chuối ăn cơm nhé!"
Lâm Thất Dạ: ...
Hai người vất vả bên cạnh Nyx tất lâu, thanh tiến độ vẫn không nhúc nhích, Lâm Thất Dạ thở dài.
Xem ra chuyện này không thể ép buộc được.
Dù sao mình cũng là bác sĩ chữa bệnh, dù không biết trị bệnh vẫn là một vấn đề, nhưng cũng không thể cứ đùa giỡn thế này.
Nhưng không thể phủ nhận, đây là khoảng thời gian náo nhiệt nhất, và cũng đậm tình người nhất ở bệnh viện tâm thần Chư Thần.
Lý Nghị Phi bưng đĩa, cần cù rửa bát, Lâm Thất Dạ lấy thuốc trong tủ, cẩn thận chia thuốc, chuẩn bị cho Nyx uống.
Nyx vẫn ngồi lặng lẽ trên ghế nhỏ, ngạc nhiên nhìn Lâm Thất Dạ đang bận rộn, dường như nghĩ đến điều gì, khóe miệng nở nụ cười nhàn nhạt.
"Thanatos."
"Sao ạ?"
"Nhà mình... bao lâu rồi không náo nhiệt như vậy?"
Lâm Thất Dạ do dự một chút, lắc đầu, "Con không biết."
"Các con, lớn lên rồi đứa nào cũng đi xa, rõ ràng ta có nhiều con như vậy, nhưng cuối cùng... vẫn chỉ còn lại một mình tạ.”
Ánh mắt Nyx hơi ảm đạm.
Lâm Thất Dạ nhìn Nyx, im lặng hồi lâu, bưng nước ấm và thuốc đến trước mặt bà.
"Ít nhất, bây giờ bà có chúng con, không phải sao ạ?" Lâm Thất Dạ nhẹ giọng nói, đưa nước cho bà,
"Chúng con... sẽ không đi."
Nyx hơi run lên, nhìn vào mắt Lâm Thất Dạ, trong mắt ánh lên một tia sáng chưa từng có!
Cùng lúc đó, tiến độ điều trị trên đầu bà lại nhích thêm một chút.
Tiến độ điều trị của Nyx: 51%
Đã đủ điều kiện nhận thưởng, có thể rút ngẫu nhiên năng lực thần cách của Nyx lần nữa.
Tiến độ điều trị của Nyx đã vượt quá 50%, có thể rời khỏi bệnh viện tâm thần Chư Thần trong thời gian ngắn..."
