"Aaaa——!"
Tiếng kêu thảm thiết vang vọng giữa màn đêm, khiến gã đàn ông ba đao và gã đàn ông khô gầy đang giao chiến đồng loạt quay đầu về phía nữ cung tiễn thủ. Ánh mắt cả hai lộ rõ vẻ kinh hãi.
Nơi đó... vẫn còn một kẻ địch sao? !
Trên mái nhà.
Hai mắt nữ cung tiễn thủ đã hoàn toàn nhuốm màu đen kịt. Nàng quằn quại nửa quỳ trên đất, hai tay điên cuồng cào xé da đầu, như thể muốn tống khứ thứ gì khỏi não bộ.
Máu tươi rỉ rả từ đỉnh đầu nàng chảy xuống. Nàng há hốc miệng, nôn ra từng búng máu đen ngòm, thân thể dần biến đổi theo chiều hướng xấu đi với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường.
"A a a a... Ngươi... Ngươi đã làm gì? ! !"
Nàng ôm đầu đau đớn, đột ngột ngẩng phắt lên nhìn Lâm Thất Dạ, gào thét.
Lâm Thất Dạ chăm chú quan sát thảm trạng của nữ cung tiễn thủ, khẽ nhíu mày, đưa tay sờ cằm.
"Chí Ám Xâm Thực có vẻ không hiệu quả lắm với sinh vật có trí khôn... Trí tuệ càng cao, càng khó bị ăn mòn. Với cảnh giới hiện tại của mình, mình chỉ có thể khống chế mấy con mèo con chó con, hiệu quả lên người gần như bằng không..."
Ngay lúc đó, trong mắt nữ cung tiễn thủ bỗng bùng lên một tỉa sáng rực rỡ, tỉnh thần lực mênh mông ầm ầm bộc phát, bóng tối trong mắt nàng tựa thủy triều rút lui!
Nàng bật dậy như điện, lảo đảo ngã về phía sau.
Lâm Thất Dạ kêu lên một tiếng đau đớn, đồng thời lùi lại mấy bước, tay ôm trán, mày nhíu chặt.
"Tinh thần lực có thể chống lại Chí Ám Xâm Thực, cảnh giới đối phương càng cao, phản phệ lên mình càng lớn. Tinh thần lực của ả chắc phải đạt Trì cảnh, nếu không vừa rồi mình đã hôn mê rồi...
Xem ra, hiện tại không thể tùy tiện dùng Chí Ám Xâm Thực để khống chế tư tưởng người khác."
Nữ cung tiễn thủ rơi thẳng từ mái nhà xuống, dù sao cũng từng là Người Gác Đêm, dù trọng thương vẫn rất nhanh nhẹn!
Nàng chớp nhoáng rút một mũi tên từ ống tên sau lưng, cắm phập vào bức tường đá cứng rắn, nhờ đó giảm tốc độ rơi!
Sau đó, lợi dụng quán tính do thân thể đong đưa, nàng lăn lộn hai vòng trên bãi cỏ dưới lầu, miễn cưỡng đứng vững, thoăn thoắt giương cung cài tên.
Vút ——!
Một mũi tên bắn ra, mang theo sức mạnh kinh người, nhắm thẳng vào vị trí Lâm Thất Dạ đang đứng!
Lâm Thất Dạ hơi nhướng mày, dường như đã đoán trước quỹ đạo bay của mũi tên, nhẹ nhàng nghiêng đầu sang một bên, mũi tên sượt qua tóc mai, không làm hắn bị thương chút nào.
Nữ cung tiễn thủ trố mắt kinh ngạc.
Lâm Thất Dạ một tay xách hộp đen, tay kia khẽ giữ vành mũ phớt, gió mạnh thổi tung vạt áo hắn, khóe miệng hắn cong lên thành một nụ cười nhạt.
Hắn bước lên một bước, nhẹ nhàng nhảy xuống từ mái nhà.
Hắn không dùng bất cứ thứ gì để giảm tốc độ như nữ cung tiễn thủ, mà rơi tự do, mũi chân khẽ chạm vào tường nhà mấy cái, như một bóng ma trong đêm, nhẹ nhàng vượt qua khoảng cách sáu tầng lầu, vững vàng đáp xuống đất.
Chuỗi động tác liên tiếp diễn ra trôi chảy, như một con mèo đen nhảy xuống từ hộc tủ, vừa uu nhã vừa nhẹ nhàng.
Đây chính là "Trì" cảnh của 【 Tinh Dạ Vũ Giả 】.
"Cuối cùng... mình cũng có thể trực tiếp nhảy lầu." Lâm Thất Dạ nhớ lại cảnh chật vật chạy thang bộ khi bắt Nan Đà Xà Yêu ở trường học hôm trước, tự giễu cười.
"Ngươi... là người hay quỷ? !" Thấy cảnh này, nữ cung tiễn thủ rợn tóc gáy, không nói hai lời, quay người chạy trốn vào con đường ngoằn ngoèo phức tạp phía sau.
Vừa chạy nàng vừa rút tên từ ống tên, giương cung cài tên, quay người bắn về phía Lâm Thất Dạ, động tác vô cùng thuần thục.
Vút vút vút——! !
Liên tiếp mấy mũi tên bắn ra, Lâm Thất Dạ không hề hoảng loạn né tránh, như một người đi đường nhàn nhã tản bộ, dễ dàng tránh né tất cả các mũi tên.
Cảm giác và thị giác động từ 【 Phàm Trần Thần Vực 】 trăm mét mang lại, cộng thêm 【 Tinh Dạ Vũ Giả 】 không phải là thứ để trưng bày.
Nữ cung tiễn thủ nghiến răng nghiến lợi, dứt khoát móc ra ba mũi tên cùng lúc đặt lên cung, nhắm chuẩn rồi bắn!
Ba mũi tên tạo thành hình chữ "Phẩm" vẽ qua không khí, hoàn toàn phong tỏa mọi hướng của Lâm Thất Dạ, đầu mũi tên như một tấm lưới lớn, chụp về phía hắn.
Lâm Thất Dạ ấn chặt vành mũ phớt, một vòng hắc ám cực hạn lấy hắn làm trung tâm, lan tỏa ra xung quanh.
Khoảnh khắc sau, ba mũi tên bị khựng lại trong bóng tối, không thể tiến thêm một ly!
Lâm Thất Dạ có thể đỡ được hàng trăm mảnh vỡ tên lửa trong nửa giây, đỡ ba mũi tên này chẳng khác nào bữa sáng.
Hắn khẽ phẩy tay, ba mũi tên đồng loạt đổi hướng, lao về phía nữ cung tiễn thủ!
Nhưng vì mũi tên không phải do nữ cung tiễn thủ bắn ra, nên không có động năng mạnh mẽ như vậy, cộng thêm trình độ bắn cung của hắn chỉ ở mức mẫu giáo, ba mũi tên sớm đã bay đi đâu mất.
Nữ cung tiễn thủ:....
Lâm Thất Dạ thở dài, quyết định giết người diệt khẩu, không thể để lộ thiên phú bắn cung kinh thế hãi tục của mình.
Ngón tay hắn khẽ ấn vào chiếc hộp đen đang cầm trên tay, một tiếng tách nhỏ vang lên, một thanh đao có vỏ thẳng tắp bắn ra từ cạnh hộp!
Lâm Thất Dạ đưa tay nắm lấy đao,
Keng ——!
Một tiếng vang thanh thúy, đao tuốt khỏi vỏ.
Hai mắt Lâm Thất Dạ hơi nheo lại, một tay cầm đao, cả người như quỷ mị áp sát nữ cung tiễn thủ, tốc độ nhanh hơn hẳn so với trước.
Nữ cung tiễn thủ im bặt, liên tục bắn ra mấy mũi tên, nhưng đều bị Lâm Thất Dạ dễ dàng né tránh.
Dưới ánh đèn đường nhập nhoạng, thân hình Lâm Thất Dạ như u linh, lưỡi đao xanh nhạt vạch một đường thẳng trên con phố mờ tối, trong chớp mắt đã đến trước mặt nữ cung tiễn thủ.
Đồng tử nữ cung tiễn thủ co rút lại!
Một vệt đao chợt lóe, máu tươi văng tung tóe.
Lâm Thất Dạ mặt không đổi sắc lướt qua nữ cung tiễn thủ, thu đao vào vỏ.
Phù phù!
Nữ cung tiễn thủ với vết chém nơi cổ họng ngã xuống đất,
Vũng máu dần lan rộng ra.
Cùng là "Trì" cảnh, Lâm Thất Dạ giết nàng, chỉ cần một thanh đao, chỉ cần một đao.
Đây không chỉ là sự khác biệt về Cấm Khư, mà còn là sự khác biệt về binh chủng.
Nếu cuộc chiến giữa gã điên Tào Uyên và gã đàn ông ba đao là cảnh cuồng chiến sĩ đè bẹp thích khách, thì việc nàng gặp Lâm Thất Dạ chẳng khác nào xạ thủ mỏng manh gặp thích khách, hoàn toàn không có sức phản kháng trước tốc độ cực cao.
Về phần Bách Lý mập mạp và gã đàn ông khô gầy... có lẽ đó là cuộc chiến giữa Doraemon và Chaien.
Lâm Thất Dạ nhặt chiếc hộp đen trên đất, hơi nâng vành mũ phớt, nhìn về phía nơi xa liên tục phát ra tiếng nổ, bất đắc dĩ thở dài.
"Lát nữa còn phải lôi tên điên kia về, thật phiền phức..."
Hắn lắc đầu, xách theo hai chiếc hộp đen, bước đi vào bóng tối.
...
Cùng lúc đó, trên một tòa nhà cao tầng cách đó hàng trăm dặm.
Lãnh Hiên chậm rãi rời mắt khỏi ống nhòm, nhìn chăm chú vào hướng Lâm Thất Dạ rời đi, khóe miệng nở một nụ cười nhàn nhạt.
"Không tệ.”
