Ngay khi Nyx vừa dút lời, một giao diện ảo đột ngột hiện ra trước mắt Lâm Thất Dạ.
Tiến độ trị liệu Nyx: 3%
Đã đạt điều kiện nhận thưởng, bắt đầu rút ngẫu nhiên năng lực thần cách của Nyx...
Ngay lập tức, một bàn quay ảo hiện lên, bắt đầu xoay tròn với tốc độ chóng mặt!
Lâm Thất Dạ thấy rõ, bàn quay được chia thành hơn hai mươi khu vực, diện tích mỗi khu gần như tương đương, đồng nghĩa với việc tỷ lệ rút được các năng lực thần cách này là như nhau.
"Dạ Không Hàng Lâm, Ảm Đạm Chỉ Nhãn, Vẫn Lạc Thiên Tinh, Liệt Tình Thuật, Ám Dạ Thiểm Thước, Hắc Dạ Quyến Chúc, Siêu Phàm Sinh Dục..."
Các năng lực trên bàn quay khiến Lâm Thất Dạ hoa cả mắt, nhưng cậu luôn cảm thấy có gì đó kỳ quái trà trộn vào...
Siêu Phàm Sinh Dục là cái quái gì vậy? Đó mà cũng là năng lực thần cách á?!
Nếu mình rút trúng năng lực này, chẳng lẽ không cần tìm vợ, tự mình cũng có thể sinh ra một lũ con thần?
Hả? Nghe cũng không tệ đấy chứ...
Đồng thời, Lâm Thất Dạ để ý thấy, ở một góc bàn quay, có một khu vực màu đen hẹp dài, diện tích chỉ chiếm khoảng 1% tổng thể, khác hẳn các năng lực khác.
Tên của năng lực thần cách này là "Không Biết".
Không Biết? Ý là gì đây?
Nhưng điều đó không quan trọng, Lâm Thất Dạ tin chắc với cái vận đen thui của mình, cho dù rút cả ngàn lần chắc cũng chẳng đến lượt cái "Không Biết" kia.
Lâm Thất Dạ hít sâu một hơi, nhìn chằm chằm vào bàn quay trước mặt, vừa tập trung suy nghĩ, bàn quay liền bắt đầu giảm tốc!
Kim chỉ lướt qua từng năng lực, cuối cùng dừng lại ở một khu vực.
"Tinh Dạ Vũ Giả..." Lâm Thất Dạ nhìn dòng chữ, bất đắc dĩ thở dài.
Nghe cái tên thì năng lực này có vẻ kém xa so với mấy cái như Liệt Tinh Thuật hay Vẫn Lạc Thiên Tinh, nhưng cũng được... Ít nhất không phải Siêu Phàm Sinh Dục.
Đúng là vận của mình mà.
Ngay khi kim chỉ vừa dừng lại, bàn quay trước mắt Lâm Thất Dạ dần tan biến, chỉ còn lại bốn chữ "Tinh Dạ Vũ Giả" lơ lửng yên tĩnh trên không, màu sắc ngày càng thâm thúy.
Lâm Thất Dạ vươn tay, nắm chặt lấy nó!
Ngay sau đó, bốn chữ hóa thành một đạo hắc quang, rót vào cơ thể Lâm Thất Dạ!
Lâm Thất Dạ chỉ cảm thấy một nguồn năng lượng thần bí đang nhanh chóng cải tạo cơ thể cậu, cả người từ linh hồn đến thể xác phảng phất được gột rửa, vô cùng thoải mái dễ chịu!
Cảm giác này thật kỳ diệu.
Trạng thái này kéo dài khoảng năm giây, khi nó hoàn toàn biến mất, Lâm Thất Dạ cảm nhận rõ ràng cơ thể mình đã khác.
Trước mắt cậu, chậm rãi hiện ra vài dòng chữ nhỏ.
Tinh Dạ Vũ Giả:
Trong đêm tối, tốc độ, sức mạnh, độ bền bỉ và khả năng hồi phục của bạn tăng gấp năm lần so với bình thường;
Trong đêm tối, sự tồn tại của bạn khó bị phát giác;
Trong đêm tối, bạn có sức uy hiếp lớn hơn đối với các sinh vật khác;
Bạn có khả năng giao tiếp với các loài động vật hoạt động về đêm.
Lâm Thất Dạ không khỏi hít sâu một hơi khi đọc xong.
Năng lực nghe có vẻ không "ngầu" lắm này, hình như lại vô cùng mạnh mẽ... Chưa kể đến những thứ khác, chỉ riêng việc tốc độ, sức mạnh và độ bền bỉ tăng gấp năm lần so với bình thường đã đủ để gọi là biến thái rồi!
Dù cho tố chất cơ thể cậu thuộc hàng tầm thường không thể tầm thường hơn, chỉ cần tham gia mấy cuộc thi ba môn phối hợp (triathlon) vào buổi tối, chắc chắn sẽ phá kỷ lục thế giới Guinness!
Gấp năm lần, có thể khiến cơ thể cậu tiến gần đến giới hạn của con người!
Đây vẫn chỉ là trong trường hợp tố chất cơ thể cậu bình thường, nếu được huấn luyện bài bản, Lâm Thất Dạ không dám tưởng tượng mình sẽ phát triển đến mức nào.
Chưa kể đến khả năng tiềm hành và giao tiếp với động vật về đêm, những điều này đã hoàn toàn vượt ra ngoài phạm trù của con người.
Lâm Thất Dạ kìm nén sự hưng phấn trong lòng, hít sâu một hơi.
Cậu quả thật không có ý định gia nhập Người Gác Đêm, cũng không muốn chém giết với những sinh vật thần thoại kia, nhưng dù sao cậu cũng chỉ là một học sinh cấp ba, nếu nói không mơ ước đến siêu năng lực thì không thể nào.
Hơn nữa, chỉ khi bản thân mạnh lên, mới có thể bảo vệ tốt hơn những người thân của mình.
Lâm Thất Dạ cuối cùng cũng hạ quyết tâm, hướng ánh mắt về phía Nyx trước mặt.
Lúc này Nyx đang dịu dàng nhìn cậu, khẽ vuốt tóc cậu bằng bàn tay nhẹ nhàng, tự mình lẩm bẩm: "Thanatos, ba ngàn năm nay con đã đi đâu vậy? Mẹ có biết mẹ nhớ con đến nhường nào không..."
Lâm Thất Dạ im lặng ngồi đó, ánh mắt nhìn Nyx tràn đầy phức tạp.
Đúng như cậu đoán, đối với Nyx hiện tại, bà thậm chí còn không phân biệt được con mình với bình hoa, làm sao có thể nhận ra Lâm Thất Dạ không phải con bà?
Bà vì quá nhớ con mà ảo tưởng mọi thứ xung quanh là con mình, nhưng... Những cái bình, cái lọ kia rốt cuộc không phải người thật, không thể đáp lại Nyx.
Vì vậy, khi Lâm Thất Dạ, một người bằng xương bằng thịt biết thở, biết động, biết nói "mẹ" vừa xuất hiện, Nyx như được sống lại, cuối cùng cũng tìm được chỗ dựa tỉnh thần!
Đây chính là bước đầu tiên để bà mở lòng, cũng là lý do tiến độ trị liệu nhảy vọt lên 3%.
"Thanatos, con có biết em trai con nhớ con đến nhường nào không, mau ôm em một cái đi." Nyx mỉm cười, đưa bình hoa trong tay lên trước mặt Lâm Thất Dạ.
Lâm Thất Dạ: ...
Bất đắc dĩ, Lâm Thất Dạ chỉ có thể nhận lấy bình hoa, giả vờ vuốt ve.
Đúng lúc này, cậu liếc mắt nhìn vào lòng Nyx, thấy được những "em trai, em gái" khác của mình...
Toàn thân chấn động!
Chỉ thấy trong lòng Nyx, bà đang ôm mấy bình lọ dán nhãn, màu sắc khác nhau.
Và trên nhãn của một trong số những cái bình đó, Lâm Thất Dạ thấy rõ một hàng chữ lớn.
— Phất Phái Định Thuần (Thần Dùng).
Lâm Thất Dạ nhìn chằm chằm vào nó, miệng càng lúc càng há hốc...
Phất Phái Định Thuần? Sao cái tên này nghe quen thế nhỉ?
Chẳng phải đây là tên thuốc mà gã bác sĩ tâm thần ban ngày đã liệt kê trong danh sách thuốc cho cậu sao? Hơn nữa phía sau còn có hai chữ... Thần Dùng?
Trong khoảnh khắc này, Lâm Thất Dạ như nghĩ ra điều gì đó, cả người đột nhiên kích động!
Cậu đưa bình hoa trong tay cho Nyx, vội vàng nói: "Con đi một lát rồi quay lại ngay!"
Sau đó, cậu như một cơn gió chạy lên lầu hai của bệnh viện tâm thần, tìm đến một căn phòng ở cuối hành lang.
Phòng chứa thuốc.
Cửa phòng mở toang, Nyx hẳn là đã vào đây trước đó, nếu không bà đã không mang đi nhiều "em trai, em gái" như vậy.
Lâm Thất Dạ nhanh chóng bước vào trong, lục lọi một hồi, cuối cùng dừng lại trước một tủ kim loại lớn, ánh mắt ngày càng sáng tỏ.
Trước mắt cậu là cả một bức tường thuốc!
Những loại thuốc này vô cùng phong phú, và tuyệt đại đa số đều dùng để điều trị bệnh tâm thần, bao gồm cả Phất Phái Định Thuần và Lục Bình Tần mà cậu vừa thấy, còn có một lượng lớn thuốc an thần.
Phía sau những loại thuốc này, đều có thêm hai chữ "Thần Dùng".
Khóe miệng Lâm Thất Dạ nở một nụ cười, cậu đáng lẽ phải nghĩ ra sớm hơn! Nơi này là bệnh viện tâm thần chữa bệnh cho các vị thần, đã là bệnh viện thì đương nhiên phải có phòng chứa thuốc, hơn nữa thuốc bên trong đều là thuốc đặc trị dành cho thể chất đặc biệt của thần!
Cậu không thể mang thuốc ở thế giới thực vào bệnh viện, nhưng có thể tìm thấy ở đây những loại thuốc tương ứng, có tác dụng lên thần!
Như vậy, mọi chuyện dường như trở nên đơn giản hơn rất nhiều.
Lâm Thất Dạ chọn lấy mấy lọ thuốc mà bác sĩ đã liệt kê ban ngày, chạy xuống lầu đến chỗ Nyx.
"Cái này, mỗi ngày uống một lần, mỗi lần hai viên... Còn cái này, mỗi ngày ba lần, mỗi lần một viên... Mẹ phải nhớ uống thuốc đấy!"
Nyx chăm chú nhìn Lâm Thất Dạ, như thể trên mặt cậu có một đóa hoa vậy, dường như căn bản không nghe thấy cậu nói gì.
"Haizzz... Thôi được rồi, mỗi ngày đến giờ con đến cho mẹ uống thuốc vậy." Lâm Thất Dạ nhìn phản ứng của Nyx, bất đắc dĩ thở dài.
Mong chờ một người mắc bệnh tâm thần nặng nhớ uống thuốc, quả thật có hơi làm khó bà.
Nghe được câu nói này của Lâm Thất Dạ, Nyx lập tức nở nụ cười.
Bà cười rất vui vẻ.
