Nhị Trung.
Tiếng chuông tan học khoan thai vang lên, đám học sinh cấp ba tụ tập thành nhóm, vừa nói vừa cười bước ra cổng trường.
"Haizz, hôm nay lại giao nhiều bài tập thế, chắc lại phải làm đến hơn mười một giờ..."
"Không phải chứ! Cái lão già ngốc nghếch kia, mẹ nó giao tận mười hai bài đọc hiểu! Định không cho ai sống à?"
"Ơ? Đọc hiểu thì cứ tùy tiện mà làm thôi."
"Sao mà tùy tiện được?”
"Ba dài một ngắn chọn ngắn, ba ngắn một dài chọn dài, trên dưới không đều chọn C, nhập nhằng nước đôi chọn D."
"... Khoan đã, để tao lấy bút ra ghi lại!"
"..."
Bỗng nhiên, một học sinh quay đầu lại, gọi với Lý Nghị Phi đang lững thững phía sau:
"Lý Nghị Phi, mày làm gì mà chậm như rùa thế, nhanh lên đi!"
Lý Nghị Phi giật mình, "À, tới đây tới đây."
Cậu vội vàng tăng tốc bước chân đuổi theo nhóm bạn, mắt không ngừng liếc ngang dọc, có vẻ không tập trung.
"Mày làm sao đấy? Tìm gì à?" Vương Lượng tò mò hỏi.
Lý Nghị Phi ngập ngừng một lúc, thở dài, "Sau vụ trước, tao bị ám ảnh tâm lý với chuyện tan học về nhà rồi... Dù bây giờ không phải học thêm, trời cũng còn sáng, nhưng cứ thấy... ớn ớn lạnh lạnh!"
Vương Lượng khinh bỉ, "Chẳng qua là gặp phải một thằng giết người thôi mà, làm gì mà khoa trương thế? Trông mày cao to đen hôi thế kia, hóa ra nhát gan bỏ mẹ.”
"Mày thì biết cái gì... Thôi, nói mày cũng chẳng hiểu." Lý Nghị Phi lắc đầu.
Ngay sau đó, như chợt nhớ ra điều gì, cậu đột ngột dừng bước.
"Sao thế?"
"Tao vừa nhớ ra là tao quên bài tập ở ngăn bàn rồi." Lý Nghị Phi nhăn nhó nói.
"Mày xem cái đầu mày ấy, vốn đã đần rồi, giờ còn chả dùng được... May mà trường chưa đóng cửa, mau quay lại lấy đi, tao với bọn nó đi trước."
Vương Lượng vác cặp, vẫy tay với Lý Nghị Phi rồi cùng những người khác đi trước.
Lý Nghị Phi thở dài, quay đầu đi về phía trường.
Khi cậu quay lại đến cổng trường thì đã tan học được hơn hai mươi phút, hầu hết học sinh đã về hết, trường vắng tanh.
"May mà cổng chưa đóng." Lý Nghị Phi lẩm bẩm rồi nhanh chân chạy vào trường.
Sân trường dưới ánh hoàng hôn trở nên yên ĩnh hơn, vắng vẻ hơn.
Thỉnh thoảng có vài bạn trực nhật đi ra từ các phòng học, liếc nhìn đồng hồ rồi vội vã chạy về phía cổng, lướt qua Lý Nghị Phi đang ngược chiều.
Ai nấy đều hối hả về nhà, về ăn bữa cơm tối nóng hổi.
Lý Nghị Phi càng đi càng thấy vắng, hoàng hôn càng lúc càng đậm.
Hai hàng cây cao lớn ven đường xào xạc trong gió, ánh tà dương sắp tắt xuyên qua kẽ lá, ngày càng mờ nhạt.
Lý Nghị Phi vội vã chạy đến trước dãy lớp mười một, ba chân bốn cẳng leo lên lầu bốn, đến trước cửa lớp.
Trong hành lang trống trải, ngoài ánh hoàng hôn yếu ớt, chỉ còn lại một mình Lý Nghị Phi.
Lúc này, học sinh trực nhật hầu như đã về hết, ngay cả cửa lớp cũng đã khóa.
Nhưng điều đó không làm khó được Lý Nghị Phi, cậu thuần thục mở cửa sổ, đặt cặp xuống, hai tay bám vào mép cửa sổ rồi dễ dàng trèo vào.
"Bài tập, bài tập, bài tập... Tìm thấy rồi!" Lý Nghị Phi lục lọi một hồi trong ngăn bàn, lôi ra từng quyển một, mắt sáng lên.
Cậu nhét vở vào cặp, đi đến bên cửa sổ, chuẩn bị trèo ra ngoài như cũ.
Đúng lúc đó, hai bóng người đột ngột xuất hiện ở cuối hành lang.
Lý Nghị Phi liếc thấy, giật bắn mình, vội vàng ngồi thụp xuống, trốn sau bệ cửa sổ.
"Đúng là số chó má, lại đụng ngay thầy chủ nhiệm?" Lý Nghị Phi thầm rủa.
Hai người đi tới từ cuối hành lang, một người là lớp trưởng lớp cậu, Lưu Tiểu Diễm, người còn lại là thầy chủ nhiệm khối mười một.
Việc mình trèo cửa sổ vào lớp sau giờ tan học rất dễ gây hiểu lầm, nếu bị thầy chủ nhiệm bắt gặp thì chắc chắn không thể chối cãi, khó mà thoát tội.
Vì vậy, Lý Nghị Phi dán sát vào tường, định bụng đợi hai người đi khuất rồi mới ra.
Hai người vừa đi vừa trò chuyện, tiến lại gần phòng học Lý Nghị Phi đang trốn, dần dần, cậu có thể nghe rõ tiếng nói chuyện của họ.
"...Vậy nên, môn văn của lớp các em nhất định phải gấp rút chuẩn bị, chọn ra người viết tốt nhất để tham gia cuộc thi cấp thành phố lần này."
"Em biết rồi ạ, chủ nhiệm, lớp em có nhiều bạn viết văn tốt lắm, ví dụ như..."
Hai người đi đến, có vẻ như chủ nhiệm đã mệt, dừng lại, chống hai tay lên lan can hành lang để nghỉ.
Lưu Tiểu Diễm cũng dừng lại, tiếp lời bên cạnh thầy chủ nhiệm.
Vị trí của họ, lại đúng ngay trước cửa lớp Lý Nghị Phi đang ẩn nấp!
Lý Nghị Phi nhìn thấy cảnh này qua phản chiếu trên cửa sổ, bất lực nháy mắt, dứt khoát ngồi xuống, chờ hai người đi khỏi.
"Ừm, những em vừa kể cũng được, ngày mai gọi các bạn ấy đến phòng làm việc của thầy, thầy nói chuyện với các bạn." Thầy chủ nhiệm hài lòng gật đầu, quay sang nói với Lưu Tiểu Diễm, rồi cất bước chuẩn bị rời đi.
"Chủ nhiệm!" Lưu Tiểu Diễm đột ngột lên tiếng, gọi thầy chủ nhiệm lại.
Chủ nhiệm quay đầu lại, nghi hoặc nhìn cô, "Em còn chuyện gì sao, em Lưu Tiểu Diễm?"
Dưới ánh hoàng hôn, trên mặt Lưu Tiểu Diễm ửng lên một vệt đỏ nhạt, có vẻ bối rối.
"Chủ nhiệm, thật ra, thật ra em... Em muốn nói với thầy..."
Trốn ở một bên, Lý Nghị Phi trợn tròn mắt, con ngươi như muốn rớt ra ngoài, mắt đầy vẻ kinh hãi!
Đệt mợt.
Mình chỉ quay lại lấy bài tập thôi mà, mình vừa thấy cái gì thế này?!
Lưu Tiểu Diễm thế mà lại có ý với thầy chủ nhiệm?!
Nhưng, nhưng thầy chủ nhiệm sắp năm mươi rồi! Lại còn bị hói!
Gu của cô ta nặng đô vậy sao?
Đứng trước Lưu Tiểu Diễm, thầy chủ nhiệm càng nhíu mày chặt hơn.
"Thật ra em... Em muốn...
Ăn...
Thầy!"
Ba chữ cuối cùng thốt ra, miệng Lưu Tiểu Diễm xé ra một đường cong kinh người, như thể bị ai đó xé toạc ra! Để lộ ra những chiếc răng nanh mọc ngược như gai!
Đôi mắt cô ta biến mất, trong hốc mắt chỉ còn tròng trắng dã, trông vô cùng đáng sợ! Còn đôi má lúm đồng tiền, vẫn hiện lên màu đỏ quỷ dị dưới ánh hoàng hôn...
Thầy chủ nhiệm trợn tròn mắt, theo bản năng há hốc mồm, định hét lên!
Ngay sau đó, cả cái đầu Lưu Tiểu Diễm tràn ra từ miệng! Chi chít răng nanh tỏa ra hàn quang lạnh lẽo!
Cái miệng này quá lớn, lớn đến mức có thể dễ dàng nuốt trọn một người sống!
Thế là, cái miệng to như chậu máu kia gần như ngay lập tức nuốt chửng thầy chủ nhiệm, huyết nhục bên trong nhúc nhích, vặn vẹo, khiến người ta ghê tởm!
Chứng kiến toàn bộ quá trình, Lý Nghị Phi bịt chặt miệng, kinh hãi nhìn chằm chằm ra cửa sổ, toàn thân run rẩy!
Lưu Tiểu Diễm nhai nhai nuốt nuốt một hồi, đột nhiên, cái miệng to như chậu máu kia lại mở ra,
Phun ra một thầy chủ nhiệm hoàn chỉnh.
Ngoài việc dính một ít chất nhầy, ông ta không thiếu một sợi tóc nào.
Ông ta cứ như vậy nằm im trên mặt đất, còn cái đầu đầy huyết nhục của Lưu Tiểu Diễm thì dần dần khôi phục, chỉ trong vài giây đã trở lại thành cô nữ sinh cấp ba bình thường.
Cô ta nhìn chăm chằm thầy chủ nhiệm trước mặt, không nhúc nhích.
Vài giây sau, thầy chủ nhiệm trên mặt đất đột ngột mở mắt, cả người đứng dậy với một tư thế quỷ dị.
Ông ta và Lưu Tiểu Diễm nhìn nhau,
Cùng nở một nụ cười.
Hai người với một tư thế đồng bộ quỷ dị, cất bước dần dần biến mất ở cuối hành lang.
Đợi xác nhận hai người đã đi khuất, Lý Nghị Phi mới buông tay khỏi miệng, vô lực ngã xuống đất, thở hồng hộc.
Trong lòng cậu, chỉ có hai chữ:
"Lại đến?!?!"
