Logo
Chương 5: Không giới không vực

Trăng sáng, sao thưa.

Tiếng chuông tan học buổi tối vang lên, học sinh túm năm tụm ba từ phòng học ùa ra, cười nói râm ran trong bóng đêm. Sau một ngày vùi đầu vào sách vở, đây có lẽ là khoảnh khắc thư giãn nhất của họ.

Không bài tập, không thầy cô, bên cạnh lại có vài người bạn thân, về nhà tắm rửa xong là có thể thoải mái ngả lưng lên giường nghỉ ngơi, còn gì tuyệt vời hơn?

Giữa đám đông tản mát kia, một nhóm khoảng mười mấy người đột ngột xuất hiện, đội hình chỉnh tề, vững vàng bước ra khỏi trường.

Ở trung tâm đội hình, một thiếu niên bị bịt mắt bằng dải lụa đen, như nhân bánh sủi cảo, được bảo bọc kỹ càng.

Đội ngũ hùng hậu như vậy ngay lập tức thu hút sự chú ý của những học sinh xung quanh.

"Thật ra... mình tự về được mà, thật đấy." Lâm Thất Dạ khẽ run khóe miệng, bất đắc dĩ nói, "Mình nhìn thấy được, chỉ là mắt không nhìn rõ lắm thôi..."

"Không cần nói nữa, Lâm Thất Dạ!" Tưởng Thiến cắt ngang lời cậu, nghiêm nghị nói, "Chúng tớ đã hứa với dì cậu là sẽ chăm sóc cậu thật tốt, thì nhất định sẽ làm được!"

"Đúng đó Thất Dạ, nhà bọn tớ cùng hướng, tiện đường cả mà."

"Tớ cũng tiện đường."

Lâm Thất Dạ: ..

Thật lòng mà nói, giờ cậu còn ước gì mình là kẻ cô độc, sống trong bóng tối lâu rồi, cậu không quen với cảm giác được quá nhiều người quan tâm thế này, nó khiến cậu vô cùng khó chịu.

Đương nhiên, dì và Dương Tấn không tính, bởi vì họ là người nhà của cậu.

Nhưng dù sao người ta cũng có lòng tốt, cậu cũng chẳng tiện nói gì, chỉ có thể bất đắc dĩ đi theo đám đông.

"Tớ rẽ phải ở ngã tư phía trước, nhưng đi thêm với mọi người một đoạn nữa cũng được."

"Tớ phải rẽ ở đây, đi trước nha, mai gặp."

"Mai gặp."

"... "

Càng đi xa trường, những người bạn học vây quanh Lâm Thất Dạ lần lượt tạm biệt rời đi. Vài phút sau, bên cạnh cậu chỉ còn lại năm người.

Bầu không khí ồn ào ban đầu dần lắng xuống, không gian cũng thoáng đãng hơn, Lâm Thất Dạ thở phào nhẹ nhõm.

"Mọi người nói xem... cái vụ sương mù kia có thật sẽ khôi phục lại, nuốt chửng Đại Hạ không?" Lý Nghị Phi đeo túi xách, tò mò hỏi.

"Cậu không nghe mấy chuyên gia nói à? Tỷ lệ sương mù khôi phục rất nhỏ, có lẽ gần trăm năm tới cũng không có gì thay đổi đâu. Còn trăm năm sau thế nào thì... dù sao lúc đó chúng ta cũng có còn ở đây đâu mà lo?" Tưởng Thiến liếc cậu.

"Ối dào, cậu cũng biết rồi đấy, mấy ông chuyên gia nói phét là giỏi nhất, nhỡ đâu chúng ta vất vả lắm mới thi được vào đại học, còn chưa kịp hưởng thụ cuộc sống thì sương mù đã nuốt hết Đại Hạ, chẳng phải lỗ vốn à?"

"Vậy nên đây là lý do cậu suốt ngày kiếm sống qua ngày, không lo học hành à?" Tưởng Thiến tiến đến trước mặt Lý Nghị Phi, nghiêm mặt nói, "Tớ phải nhắc cậu, thầy Vương bảo rồi đấy, nếu lần này cậu lại đội sổ nữa thì phải mang bàn lên ngồi cạnh bục giảng đấy."

"Biết rồi, biết rồi." Lý Nghị Phi ngượng ngùng cười.

"Nhưng mà, tớ cũng không nghĩ là cái sương mù kia có thể khôi phục đâu." Uông Thiệu đang đi đầu bỗng lên tiếng, "Suy cho cùng, sương mù cũng chỉ là một hiện tượng tự nhiên thôi, đạt đến một giới hạn nhất định thì sẽ dần biến mất, giống như thời kỳ băng hà ấy, khi sông băng bao phủ mặt đất, nhiệt độ tăng lên thì nó sẽ tan đi thôi, nhường chỗ cho một kỷ nguyên mới."

"Tớ biết cái này, giống như là thuyết thiên tai đúng không? Giờ cũng được nhiều người ủng hộ lắm." Tưởng Thiến gật đầu.

"Vậy nếu như... cái sương mù này không phải là một hiện tượng tự nhiên thì sao?" Bấy giờ, Lâm Thất Dạ nãy giờ im lặng bỗng lên tiếng.

Uông Thiệu ngẩn người, rồi cười nói: "Thất Dạ, cậu không tin mấy nhà thần học, cho rằng sương mù có liên quan đến siêu năng lực chứ?"

"Giờ là thế kỷ hai mươi mốt rồi, phải tin vào khoa học chứ, trên đời làm gì có nhiều chuyện thần thần quỷ quỷ thế." Một người tên Lưu Viễn chen vào.

Lâm Thất Dạ không đáp. Trên đời này có những thứ vượt ra ngoài khoa học hay không, trong lòng cậu rõ nhất, chỉ là những chuyện này không cần thiết phải nói với người ngoài.

Lý Nghị Phi lẩm bẩm: "Tớ thì lại thấy, nếu thật sự có những thứ đó, thế giới chắc sẽ thú vị hơn nhiều."

"Nói nhiều vô dụng làm gì, những chuyện này đâu phải thứ chúng ta nên quan tâm. Thay vì xoắn xuýt xem sương mù có khôi phục hay không, chi bằng chờ đến kỳ nghỉ ba ngày, ngủ một giấc cho đã đời còn hơn." Tưởng Thiến cười nói.

"Đúng, ngày nghỉ mới là chân lý!"

...

Cùng lúc đó, ở khu phố cổ Thương Nam.

Một người đàn ông đang vác một tấm biển, thong thả bước đi trên con phố vắng vẻ, mờ tối. Ánh đèn đường cũ kỹ hắt xuống thứ ánh sáng ảm đạm, kéo dài bóng lưng ông ta.

Ông liếc nhìn điện thoại rồi dừng bước chân ở một con hẻm nhỏ.

"Chính là chỗ này..."

Ông lẩm bẩm, hạ tấm biển xuống, dựng ngay ngắn.

Dưới ánh đèn lờ mờ, bóng của tấm biển chập chờn. Trên nền chữ đen, mấy chữ đỏ tươi nổi bật đến cực điểm!

—— PHÍA TRƯỚC CẤM ĐI!

Người đàn ông tựa vào cột đèn, châm một điếu thuốc, rít một hơi thật sâu rồi đeo tai nghe vào.

"Đội trưởng, tấm biển thứ ba đã vào vị trí."

"Nhận được, bắt đầu đi."

"Vâng."

Người đàn ông ngậm điếu thuốc, tiến đến trước tấm biển, đặt ngón cái lên răng, cắn mạnh!

Một giọt máu từ vết thương trào ra. Ông ta ngồi xổm xuống, dùng ngón cái dính máu vạch một đường dài lên bốn chữ "Phía trước cấm đi"!

Ánh mắt ông ta ngưng tụ, một luồng khí thế vô hình bùng nổ từ trung tâm!

Ông ngước nhìn bầu trời đen kịt, lẩm bẩm bằng giọng chỉ mình nghe thấy...

"Cấm Khư, [Không Giới Không Vực] ."

Khoảnh khắc sau, vết máu đỏ tươi trên tấm biển phai màu với tốc độ chóng mặt, như bị hút cạn. Ngay sau đó, bốn chữ "Phía trước cấm đi" lóe lên ánh đỏ rực!

Rồi dần trở lại như cũ.

Người đàn ông ngồi phịch xuống đất, thở phào nhẹ nhõm, có chút than vãn:

"Mẹ kiếp, lại bị rút sạch rồi..."

Giờ phút này, nếu có ai đó nhìn xuống thành phố Thương Nam từ trên cao, sẽ thấy ở khu phố cổ, ba điểm sáng nhấp nháy rồi từ ba điểm sáng này vẽ ra một hình tam giác đều màu đỏ sẫm!

Trong khoảnh khắc hình tam giác hình thành, nửa khu phố cổ như bị ai đó xóa đi khỏi bản đồ, dần biến mất...

Nhưng từ mặt đất nhìn lên, khu phố cổ vẫn là khu phố cổ.

Cùng lúc đó, ở trung tâm hình tam giác, sáu bóng người mặc áo choàng đen vụt qua như tia chớp đỏ!

Người đàn ông dẫn đầu ngước nhìn bầu trời đỏ sẫm, đưa tay nắm lấy chuôi đao sau lưng, đôi mắt hơi nheo lại.

"Chiến dịch 'Người Mặt Quỷ) bắt đầu."