Ngày thứ hai Lâm Thất Dạ đến doanh trại huấn luyện, tân binh nhập trại càng lúc càng đông, khu ký túc xá vốn trống trải dần được lấp đầy.
Sáng ngày thứ ba, Lâm Thất Dạ bị tiếng ồn ào ngoài hành lang đánh thức. Hắn ngồi dậy, dụi mắt.
"Hả? Thằng mập chết dẫm này dậy sớm thế?" Lâm Thất Dạ liếc sang chiếc giường như chuồng heo bên cạnh đã trống không, ngạc nhiên nhướng mày.
Xem ra cậu ấm nhà giàu này cũng có điểm khác biệt.
Hai ngày ở chung, Lâm Thất Dạ cũng dần hiểu rõ phần nào về gã Bách Lý mập mạp này. Hắn không thuộc tuýp công tử hống hách, ngược lại cố gắng che giấu gia thế, ngụy trang thành một người "xuất thân bình thường", có điều diễn hơi vụng.
Bản chất không xấu, chỉ là hơi ngốc nghếch - đó là đánh giá ban đầu của Lâm Thất Dạ về Bách Lý.
Lâm Thất Dạ không ngại rắc rối, thậm chí mong muốn có một thằng cùng phòng hống hách, động tí gây sự để hắn có cớ đánh cho một trận rồi chiếm luôn cả phòng.
Nhưng đời không như là mơ… Hắn lại vớ phải một thằng mập vô hại!
Thằng mập ngốc nghếch này ngày nào cũng vui vẻ ở chung với hắn, hở tí lại tặng quà, nói chuyện thì khách sáo hết cỡ, khiến Lâm Thất Dạ cảm thấy như đấm vào bị bông.
Đánh nó thì lương tâm cắn rứt, mà không đánh thì… mỗi khi nửa đêm nó lén đưa chân lên mặt hắn, thật sự là không thể nhịn nổi.
Đáng giận nhất là, sau khi Lâm Thất Dạ bị mùi thối đánh thức, Bách Lý mập mạp lại nhìn hắn bằng ánh mắt thành khẩn, bảy phần chờ mong, ba phần e thẹn hỏi:
"Thất Dạ, cậu vẫn chưa trả lời tớ, chân tớ có thơm không?"
May mà Lâm Thất Dạ không có dao trong tay, nếu không thằng mập này chắc chắn không thấy mặt trời ngày mai.
Lâm Thất Dạ vươn vai, ngậm bàn chải đánh răng, xách theo cái bình méo đi rửa mặt.
Vừa mở cửa, hắn thấy một đám đông đen nghịt vây quanh khu ký túc xá đối diện. Giữa đám đông, một thằng mập béo tốt, quần áo sang trọng, đang khản cổ gào:
"Các vị chiến hữu! Tớ mang đặc sản từ quê lên biếu mọi người, mong mọi người đừng chê. Sau này một năm, mong. mọi người chiếu cố nhiều hơn!
Ấy, huynh đệ kia, đừng tranh đừng tranh, ai cũng có phần mà!"
Bách Lý mập mạp giơ cánh tay bóng nhẫy lên, trên đó chi chít mười mấy chiếc đồng hồ hiệu khác nhau, tay đeo đầy nhẫn như xác ướp, đúng là quý khí bức người!
Đám tân binh xung quanh lập tức náo loạn.
"Mọi người đừng hiểu lầm, tớ không phải công tử bột gì đâu! Tớ chỉ là con nhà bình thường thôi, tớ chỉ muốn sống thật tốt với mọi người…"
— Keng!
Nhìn cảnh hỗn loạn ở khu ký túc xá đối diện, Lâm Thất Dạ kinh ngạc đến há hốc mồm, bàn chải đánh răng trong miệng rơi xuống đất.
"Thằng mập này… rốt cuộc là lai lịch gì?" Hắn lẩm bẩm.
Ngay cả mấy cậu ấm con nhà giàu, cũng không đến mức này chứ? Toàn bộ trại tân binh hơn hai trăm người, mỗi người một chiếc đồng hồ hiệu? Đây là vung tiền à!
Mặc dù cả khu ký túc xá nhốn nháo, vẫn có người không hề dao động.
Lâm Thất Dạ để ý thấy, ở hành lang cùng tầng, một thiếu niên đang dựa vào tường, lạnh lùng nhìn đám đông.
Cậu ta đứng đó, như thể ở một thế giới khác, tạo cảm giác lạc lõng, dường như trước mặt cậu ta có một bức tường vô hình ngăn cách mọi ồn ào, hai mắt bình tĩnh như nước.
Bên khu ký túc xá nữ sinh, cũng có một cô gái tóc dài đứng ở hành lang, nheo mắt nhìn Bách Lý mập mạp giữa đám đông, ánh mắt đầy khinh bỉ.
Càng quan sát, Lâm Thất Dạ càng nhận ra, không ít người đang âm thầm theo dõi màn kịch này. Có người biểu cảm thờ ơ, có kẻ vẻ mặt chế giễu, có người coi thường khinh bỉ, có kẻ ngứa ngáy muốn động tay…
Chiêu này của Bách Lý mập mạp, không chỉ làm nổ tung bầu không khí khu ký túc xá tân binh, mà còn hé lộ một bức tranh bí ẩn trước mắt Lâm Thất Dạ.
Cùng lúc Lâm Thất Dạ chú ý đến họ, họ cũng chú ý đến nhau.
Đúng lúc này, huấn luyện viên Hồng cùng mấy huấn luyện viên khác hùng hổ xông vào khu ký túc xá, ngẩng đầu nhìn khu ký túc xá ồn ào, quát lớn:
"Chúng mày làm cái mẹ gì đấy hả?!
Mở chợ à? Hả?!!
Có cần tao mời mấy em thoát y đến nhảy cho chúng mày tăng hứng không hả?!"
Tiếng quát lớn vang vọng giữa khu ký túc xá, đám tân bình tụ tập quanh Bách Lý mập mạp lập tức tan tác, chỉ còn lại Bách Lý mập mạp ôm một bụng đồng hồ, lén lút nhìn xuống, rồi nằm bẹp xuống đất, lẩm bẩm:
"Không thấy tớ đâu, không thấy tớ đâu, không thấy tớ đâu…"
Khóe miệng huấn luyện viên Hồng giật giật, mặt mày cau có tiếp tục quát:
"Đừng tưởng rằng huấn luyện chưa chính thức bắt đầu là chúng mày muốn làm gì thì làm!! Tao nói cho chúng mày biết, bước chân qua cánh cửa kia, chúng mày là lính!!
Lính! Phải có kỷ luật!!
Đây là lần đầu, tao tha cho chúng mày! Lần sau còn để tạo phát hiện đứa nào tụ tập gây rối! Coi chừng tao thao luyện cho chết mẹ chúng mày!!"
Huấn luyện viên Hồng hét lớn một tiếng, "Nghe rõ chưa?!"
"Nghe rõ!!!" Tiếng hô vang từ ba khu ký túc xá.
Huấn luyện viên Hồng ánh mắt như dao, đảo qua ba tòa nhà ký túc xá, rồi chậm rãi nói:
"Hai giờ chiều nay, tất cả tập trung ở sân huấn luyện!!!"
Nói xong, ông ta quay người, cùng các huấn luyện viên khác rời khỏi khu ký túc xá.
Bách Lý mập mạp từ khe hở hành lang nhìn xuống, vội vàng đứng dậy, ôm đầy đồng hồ chạy đến bên Lâm Thất Dạ.
"Sợ chết khiếp đi được… May mà tớ trốn nhanh, không thì bị phát hiện rồi!" Bách Lý mập mạp xoa xoa trái tim, vẻ mặt kinh hãi.
Lâm Thất Dạ: …
"Haizz, xem ra đống quà này không đưa được nữa rồi." Bách Lý mập mạp cúi đầu nhìn những chiếc đồng hồ trong tay, thở dài.
"Sao cậu cứ nhất định phải tặng quà thế?" Lâm Thất Dạ không nhịn được hỏi.
"Không tặng quà, sao tạo mối quan hệ với người khác được?" Bách Lý mập mạp nói một cách đương nhiên, "Bố tớ bảo, trên đời này quan trọng nhất là đạo đối nhân xử thế…"
"…" Lâm Thất Dạ liếc mắt, "Nếu đạo đối nhân xử thế là tất cả, thì xã hội này chết rồi."
Nói xong, hắn mặc kệ Bách Lý mập mạp có hiểu hay không, cúi xuống nhặt bàn chải đánh răng lên, tiếp tục đi về phía phòng nước nóng.
Chỉ để lại Bách Lý mập mạp đứng ngơ ngác gãi đầu.
Buổi chiều.
Lâm Thất Dạ thay bộ quân phục mới nhận ở trạm tiếp tế, đi thẳng về phía sân huấn luyện.
Bách Lý mập mạp vừa cố gắng nhét cái mông ngoại cỡ của mình vào quần, vừa vội vàng đuổi theo Lâm Thất Dạ, thỉnh thoảng lại gọi với theo: "Thất Dạ, đợi tớ với!"
Khi cả hai đến sân huấn luyện, gần như mọi người đã đến đông đủ, chỉ là chưa có biên đội xếp hàng, ai nấy đều đứng tùy tiện, cao thấp mập ốm không đều.
Trên đài diễn võ, hơn hai mươi huấn luyện viên ngẩng cao đầu ưỡn ngực, nghiêm chỉnh đứng đó, dáng người thẳng tắp như cây tùng!
Tổng huấn luyện viên Viên Cương đứng ở hàng đầu, nhìn xuống đám đông hỗn loạn, hai mắt hơi nheo lại…
