"Thủ trưởng, anh nói xem... ai trong hai người họ sẽ thắng?"
Dưới lòng đất, hơn hai mươi huấn luyện viên vây quanh trước màn hình, mắt không chớp nhìn chăm chú.
Chưa đợi Viên Cương trả lời, một huấn luyện viên khác đã lên tiếng: "Còn phải hỏi à? Lâm Thất Dạ dù sao cũng chỉ là tân binh, dù là người đại diện của thần minh đi nữa thì cũng không thể thắng được."
"Chưa chắc đâu. Nói thật, Vương Diện Thần Khư mạnh khỏi bàn, nhưng đó là sau khi nâng cao cảnh giới. Ở Trản cảnh, hắn phát huy được bao nhiêu lực lượng còn hạn chế, thêm việc Dặc Uyên bị phong ấn, cơ hội thắng của Lâm Thất Dạ phải gọi là năm ăn năm thua."
"Đúng đấy, nếu đổi Vương Diện thành người đại diện Athena của đội 【Phượng Hoàng】, Lâm Thất Dạ chắc chắn không qua nổi năm chiêu. Người ta là bạo long hình người, chênh lệch sức mạnh không dễ gì bù đắp bằng tốc độ."
"Nghe các anh nói... lỡ Lâm Thất Dạ thắng thật thì sao?” Một giáo quan lỡ lời, "Chẳng lẽ thật sự làm theo lời thủ trưởng, cho bọn họ kết thúc huấn luyện luôn?"
"...Nếu thật vậy, chắc chắn cấp trên lột da chúng ta."
Viên Cương im lặng theo dõi chiến trường của hai người, chậm rãi lên tiếng: "Cứ xem tiếp đi. Chưa phân thắng bại thì nói gì cũng còn quá sớm."
...
"Toàn lực ứng phó sao..."
Nghe Lâm Thất Dạ nói, Vương Diện thoáng lộ vẻ tán thưởng trong mắt, khẽ gật đầu.
"Rất tốt."
Keng ——!
Đao trong tay hai người chạm nhau, cùng lúc đó, Thời Gian Thần Khư lại một lần nữa mở ra.
Lâm Thất Dạ hít sâu một hơi, dồn toàn bộ tinh thần vào trạng thái cao nhất. Nếu không có gì bất ngờ, trận chiến giữa họ sẽ sớm có kết quả.
Dặc Uyên xé gió, phát ra những tiếng vo vo khe khẽ. Lâm Thất Dạ theo phản xạ nâng đao lên, đón đỡ nhát chém của Dặc Uyên!
Đúng lúc này, dưới lớp mặt nạ, đôi mắt Vương Diện đột ngột tạo ra những đợt sóng vô hình. Một luồng uy áp thần minh cường hoành bắn ra từ đôi mắt hắn, đánh thẳng vào đầu Lâm Thất Dạ.
Lâm Thất Dạ dùng uy lực của Sí Thiên Sứ trấn nhiếp vô số người, nhưng đây là lần đầu tiên bị người khác dùng thần uy trấn nhiếp. Gần như ngay khi uy lực của Thời Gian Chi Thần bộc phát, đồng tử của Lâm Thất Dạ co rút lại!
Trong mắt hắn, hai đạo kim quang chói lọi bừng lên, tựa như hai lò luyện rực lửa, tỏa ra uy lực kinh khủng!
Giữa không trung, hai ánh mắt chạm nhau.
Một cơn gió mạnh từ hai ánh mắt ầm ầm bùng nổ, uy áp thần thánh càn quét toàn bộ, lấy hai người làm trung tâm!
"Má ơi, hai người trừng nhau thôi mà gió thổi à!" Bách Lý béo tròn kinh hô.
Thiên Bình không chớp mắt nhìn chằm chằm hai người từ xa, lẩm bẩm: "Bây giờ... là thần minh phía sau hai người giao chiến."
Uy lực của Sí Thiên Sứ và Thời Gian Chi Thần hung hãn va chạm trong vài giây, mắt cả hai bắt đầu phủ đầy tơ máu. Giờ đây họ không so đấu sức mạnh bản thân, mà là thần lực tích trữ trong cơ thể!
Oanh ——!
Một tiếng động nhỏ vang lên, Vương Diện đột nhiên kêu lên một tiếng đau đớn, lùi về phía sau nửa bước.
Cùng lúc đó, Thời Gian Thần Khư quanh người hắn vỡ vụn từng mảnh!
Tinh quang trong mắt Lâm Thất Dạ bùng nổ, dậm chân tiến lên...
Đột ngột vung đao!
Lần này, Vương Diện không kịp xuất đao đỡ.
Lưỡi đao màu lam nhạt lướt qua mặt nạ Vương Diện, chém chữ "Vương" trên đó làm đôï!
Răng rắc ——!
Mặt nạ Vương Diện... vỡ tan.
Dưới lớp mặt nạ, một gương mặt thanh tú và trầm ổn lộ ra, bất đắc dĩ nhìn Lâm Thất Dạ trước mắt.
Đám đông vây xem đồng loạt đứng dậy, hít sâu một hơi!
Bao gồm cả đám huấn luyện viên ngồi trước màn hình, lòng chợt thót lại, thầm nghĩ không ổn!
"Xin lỗi..."
Vương Diện nhìn thẳng vào mắt Lâm Thất Dạ, khẽ nói một câu.
Ngay sau đó, gợn sóng trong mắt hắn lại một lần nữa lan tỏa.
Thời Gian Thần Khư, triển khai!
Những mảnh vỡ mặt nạ bay lơ lửng giữa không trung đảo ngược về phía mặt Vương Diện, thân hình hắn ngả ra sau rồi dần trở lại vị trí cũ. Những người xung quanh đang đứng lại ngồi xuống như cũ, mắt hiện lên vẻ mơ màng.
Thân thể Lâm Thất Dạ mất kiểm soát quay ngược lại, đao đi theo đường cũ, những vết nứt trên mặt nạ bắt đầu khôi phục. Thân thể hắn trở về vị trí trước khi vung đao...
Mắt Lâm Thất Dạ mở to, tràn đầy kinh ngạc!
Thời gian, đảo ngược về ba giây trước.
Khi đó, cuộc chiến thần uy của hai người còn chưa phân thắng bại, hắn còn chưa vung đao, mặt nạ Vương Diện cũng chưa vỡ.
Những người vây xem xung quanh dường như đã quên mất cảnh tượng vừa rồi, vẫn đang cố gắng cổ vũ hai người. Chỉ có Lâm Thất Dạ... nhớ rõ những gì vừa xảy ra.
Không, ngoài Lâm Thất Dạ, còn có đám huấn luyện viên đang dán mắt vào màn hình biết chuyện gì vừa xảy ra.
"Hắn... Hắn chém vỡ mặt nạ của Vương Diện? ! !"
"Má ơi!"
"May quá... May mà Vương Diện quay ngược thời gian, nếu không chúng ta toi rồi!"
"Nhưng mà, quay ngược thời gian là thứ mà Trần cảnh có thể dùng được sao?"
"Không... Vừa rồi Vương Diện đã giải phong cảnh giới, trong khoảnh khắc đó, hắn ít nhất đã đạt đến Xuyên cảnh."
"Vậy chẳng phải coi như chúng ta thua rồi sao? !"
"Khụ khụ, hiện tại Lâm Thất Dạ chưa chém vỡ mặt nạ Vương Diện, nên chúng ta chưa thua."
"Nhưng hắn đã giải phong cảnh giới rồi! Đây không phải là chơi xấu sao!"
"Chuyện của người có học, sao có thể gọi là chơi xấu được? Thật sự muốn cuộc huấn luyện này kết thúc như vậy, anh vui về à?"
"..."
Đám huấn luyện viên lập tức nhao nhao phản đối. Đúng lúc này, Viên Cương chậm rãi đứng lên, liếc nhìn đồng hồ.
"Đã chín giờ, đối chiến kết thúc."
"Thủ trưởng, vậy thắng thua..."
Viên Cương liếc nhìn anh ta, bình tĩnh nói: "Huấn luyện nhất định phải tiếp tục, không phải vì thể diện của chúng ta... mà là vì tương lai của những đứa trẻ này."
"Vâng..."
...
Trên mặt đất.
Lâm Thất Dạ cúi đầu nhìn con dao trong tay, rồi nhìn Vương Diện trước mặt. Một lúc sau, cuối cùng anh cũng phản ứng lại.
"Anh chơi xấu..."
"Suỵt! ! !"
Vương Diện đưa ngón tay lên trước miệng, rồi ghé sát tai Lâm Thất Dạ, nhỏ giọng nói:
"Lâm Thất Dạ... Tôi thừa nhận, tôi vừa thua cậu. Nhưng... đợt huấn luyện tân binh này nhất định phải tiếp tục, cậu hiểu ý tôi chứ?"
Vẻ mặt Lâm Thất Dạ lập tức trở nên kỳ quái.
"Anh muốn tôi giả vờ như chưa thắng? Làm như mọi chuyện vừa rồi chưa từng xây ra?"
"Đúng ý đó." Vương Diện gật đầu, rồi nói thêm: "Nhưng cậu yên tâm, biểu hiện của cậu các huấn luyện viên đều thấy hết rồi. Sau trận đối chiến này, cậu có thể lấy thân phận người thắng, để họ đền bù cho cậu... một chút."
Lâm Thất Dạ nhíu mày, "Tôi là người có nguyên tắc."
"Tôi đoán, họ phát cho cậu cái hồng bao năm mươi vạn chắc không thành vấn đề."
"...Nguyên tắc của tôi..."
"Nói không chừng, họ còn tặng cậu một món cấm vật phòng thân.”
"Khụ khụ, tôi..."
"Vậy đi, tôi nợ cậu một ân tình." Vương Diện nhìn thẳng vào mắt Lâm Thất Dạ, "Lấy thân phận đội trưởng đội Mặt Nạ, nợ cậu một ân tình."
"Thành giao!"
