Logo
Chương 98: Cỡ lớn xã hội tính tử vong hiện trường

Phù phù!

Vừa dứt lời, Bách Lý mập mạp đã thấy một chiếc máy bay không người lái từ sau lùm cây lao ra, bắn trúng một tân binh ngay sau lưng hắn.

Tân binh kia khựng lại, lảo đảo chạy thêm vài bước rồi khuỵu xuống, cảm thấy trời đất quay cuồng.

Ngay lập tức, hai huấn luyện viên từ sau lùm cây xông ra, cười nham hiểm lôi tân binh kia vào trong.

Chứng kiến cảnh này, Bách Lý mập mạp kêu oai oái, ba chân bốn cẳng chạy thục mạng.

"Cái quái gì vậy! Chẳng phải súng sơn màu thôi à? Sao bắn trúng lại ngất xỉu? Mà hai ông huấn luyện viên kia là cái giống gì thế, nhìn mặt chúng nó thấy thương cho cái tiết triịnh của thằng kia quá!"

Bách Lý mập mạp vừa chạy vừa lẩm bẩm sau lưng hai người kia.

Tào Uyên im lặng một lúc rồi nói: "Lẽ nào hình phạt thất bại là...mất trinh tiết..."

"Tôi không nghĩ tới mức đấy đâu..." Lâm Thất Dạ giật giật khóe miệng, "Trong này còn có khối nữ binh đấy!"

"Cũng phải, vậy chúng nó lôi người ta vào bụi cây làm gì?"

Bách Lý mập mạp ngoái đầu nhìn về phía lùm cây nhỏ, mắt đầy nghỉ hoặc.

+++

Hai huấn luyện viên lôi tân binh đang choáng váng kia đặt lên cáng cứu thương, một mạch khiêng về điểm xuất phát dưới chân núi.

"Đây là thằng đầu tiên bị loại khỏi khóa huấn luyện địa ngục năm nay à? Hắc hắc, thú vị đấy..." Một huấn luyện viên nhìn tân binh đang bị khiêng đi, mắt ánh lên vẻ phấn khích.

"Đeo cho nó cái 【Nhẫn Chân Ngôn】 rồi bật micro lên, kết nối với loa bluetooth của tất cả tân binh đang mang tạ..."

Huấn luyện viên Hồng thao tác đâu vào đấy, rất nhanh tân binh kia bị đánh thức, trói chặt vào ghế không thể động đậy.

"Alo, alo, nghe rõ không?"

Giọng huấn luyện viên đột ngột vang lên sau lưng tất cả tân binh, khiến họ giật mình. Lâm Thất Dạ và đồng đội cùng dừng bước.

"Bên trong còn gắn loa á? Chúng nó định làm gì?" Lâm Thất Dạ kinh ngạc.

Lời vừa dứt, loa lại phát ra âm thanh.

"Nghe rõ rồi, tốt lắm. Khụ khụ...Bắt đầu hình phạt thôi. Cậu tên Vương Lương đúng không? Chuyện xấu hổ nhất mà cậu từng làm là gì?"

"Năm bảy tuổi, tôi từng lén nhìn chị hàng xóm tắm."

"Ồ? Có gì hay không?"

"Đẹp ạ, dáng chị ấy ngon, eo thon ngực nở, mặt mũi cũng xinh nữa. Hồi đó tôi trốn sau tường, nhìn qua khe cửa sổ, thấy rõ lắm."

"Có bị phát hiện không?"

"Có một lần bị bắt gặp, chị ấy mách mẹ tôi, thế là tối đó tôi bị ăn đòn no."

"À ~ cậu thích chị ấy à?"

"Thích, tôi hay mơ thấy chị ấy lắm, có khi còn..."

"... "

Mặt Vương Lương đỏ như gấc, cơ mặt giật liên hồi, nhưng không thể kiểm soát được miệng mình. Hai tay hắn bị trói chặt vào ghế, không thể nhúc nhích.

Đối diện, huấn luyện viên Hồng nghiêm túc hỏi đủ thứ câu hỏi bêu riếu.

Các huấn luyện viên khác đứng ngoài nghe lén cuộc đối thoại, cố nhịn cười, nhưng không kìm được, bật ra tiếng cười, rồi dần dần cười phá lên.

Bên trong khu Tân Nam Sơn, trừ Vương Lương ra, 238 thành viên còn lại đồng loạt dừng bước... cười như điên dại.

"Ha ha ha! Thằng Vương Lương này, ai ngờ lại có chuyện xấu hổ thế!"

"Đồ súc sinh! Dám rình chị hàng xóm tắm à?! Sao không rủ tao theo?!"

"Cười chết mất, thằng này suốt ngày bốc phét mình to lắm, hóa ra chỉ có bốn phân à, ha ha ha ha ha...”

"... "

Đang cười, sắc mặt họ bỗng biến đổi.

Một luồng hàn khí chưa từng có xộc thẳng vào tim, mặt ai nấy tái mét như bị sương muối.

Bách Lý mập mạp nuốt khan, mặt trắng bệch, khàn giọng hỏi:

"Đây... là hình phạt kích thích à?"

"Chắc là dùng loại cấm vật nào đó khiến người ta phải khai thật... Chiêu này thâm thật!" Lâm Thất Dạ không khỏi thốt lên.

Ba người liếc nhìn nhau rồi ba chân bốn cẳng lao về phía sâu trong khu Tân Nam Sơn. Bách Lý mập mạp không biết lấy sức ở đâu ra, chạy như bay, vượt lên dẫn đầu.

Hắn nghiến răng ken két, mắt hằn tia máu, như muốn phun ra lửa.

Đây là hình phạt ư?

Cái quái gì thế này, đây là đại hội bêu riếu công khai thì có!

Bọn huấn luyện viên vô liêm sỉ này, đúng là cái gì cũng dám hỏi!

Với tác dụng của món cấm vật kia, đến cả kích thước của mình cũng khai ra tuốt. Nếu mình mà ngồi vào chỗ của Vương Lương...

Không dám tưởng tượng!

Giờ phút này, tất cả tân binh đều như phát điên, mắt đỏ ngầu lao về phía trước!

Dưới chân núi, trong lều dã chiến tạm bợ, huấn luyện viên Hồng nhìn những chấm đỏ di chuyển với tốc độ cao trên màn hình, hài lòng gật đầu.

"Sao, hiệu quả cũng được đấy chứ?"

Huấn luyện viên Hàn ôm bụng cười đau, giơ ngón tay cái với hắn.

"Trâu bò!"

...

Vù vù vù ——!

Liên tiếp mấy quả đạn bay xé gió xuyên qua tán cây, tiếng kêu thảm thiết vang lên, rồi đến tiếng vật nặng ngã xuống đất.

Lâm Thất Dạ nhíu mày, liếc nhìn bên sườn rừng. Một khắc sau, cậu né người nhanh như chớp, tránh được hai quả đạn.

"Máy bay không người lái bên trái vòng lên đánh úp." Cậu trầm giọng nói.

"Vậy chỉ còn đường bên phải thôi." Tào Uyên nhìn sang hướng khác, mặt lộ vẻ khó chịu, "Địa hình bên đó gồ ghề hơn nhiều, sẽ tốn sức hơn đấy."

"Tôi, tôi...tôi cứ có cảm giác, bọn huấn luyện viên này cố tình!" Bách Lý mập mạp thở hổn hển, "Chúng nó muốn dồn chúng ta vào những chỗ quái quỷ đó!"

"Chúng ta không còn lựa chọn nào khác." Tào Uyên bình tĩnh đáp.

Lâm Thất Dạ dẫn đầu xông vào khu rừng rậm rạp toàn đá hộc và cây cổ thụ. Chạy, nhảy, lộn, né, luồn lách, cậu liên tục vung dao chặt những cành cây vướng víu, chật vật tiến lên.

Chẳng mấy chốc, quân phục cậu đã lấm lem bùn đất, hai tay cũng bị những cành cây sắc nhọn cào xước.

Suy cho cùng, cậu cũng chỉ là một học sinh cấp ba, dù đã trải qua một tháng huấn luyện, thể lực vẫn còn hạn chế. Vận động liên tục khiến cậu nhanh chóng mất sức, động tác chậm dần.

Ngược lại, Tào Uyên có vẻ rất đẻo dai. Dù chạy lâu như vậy, anh ta cũng chỉ hơi thở dốc, không có vẻ gì là mệt mỏi quá sức.

Còn Bách Lý mập mạp... Mặt hắn đã như đưa đám, trông như sắp ngất đến nơi, nhưng không biết lấy sức ở đâu ra mà vẫn gắng gượng bước từng bước.

Không biết gã này giấu bí mật gì, mà lại sợ cái hình phạt kia đến thế.

Lâm Thất Dạ vung dao chặt đứt dây leo chắn đường, định bước qua thì bỗng nghe thấy tiếng ồn ào phía trước, còn có tiếng vo vo mơ hồ.

Ngay lúc đó, Thẩm Thanh Trúc ra tay, dọn dẹp chướng ngại vật gần đó, để lộ ra phía trước mặt Lâm Thất Dạ.

Bốn mắt nhìn nhau, cả hai cùng sững sờ.

Ngay sau đó, hai tốp máy bay không người lái bao vây họ từ trước và sau.

"Chết tiệt, nguy rồi!" Cả hai đồng thanh chửi.