Logo
Chương 178: cuối cùng, ta triệt để đã biến thành quỷ!!!!(2)

Sau bữa ăn, người phụ nữ chủ động đọn dẹp bát đũa, vào bếp làm việc. Thật sự hệt như một người vợ đảm đang. Nếu đối phương là người, Trần Mạch thấy khoảng thời gian này cũng không tệ.

Dù sao hắn vốn không phải người quá cầu kỳ trong cuộc sống.

Nhưng đối phương lại là một con quỷ đáng sợ.

Nghĩ đến đây, hắn không khỏi rùng mình.

Người phụ nữ rửa bát xong, một mình ngồi xổm dưới mái hiên, hai tay chống cằm, ngơ ngác nhìn bầu trời tối mịt bên ngoài. Dáng vẻ cô đơn, lẻ loi.

Ngồi như vậy chừng mấy canh giờ, người phụ nữ trở về phòng, ngồi trước bàn trang điểm.

Hành vi của ả khá quy củ, không có ý định hãm hại Trần Mạch.

Quan sát hơn nửa ngày, Trần Mạch yên tâm hơn. Anh lấy khoát đao ra sân luyện công.

Ở trong cái nơi quái quỷ này, Trần Mạch cảm thấy không thể lơ là việc rèn luyện võ nghệ.

Bởi vì thế đạo này thực sự quá quỷ dị.

Trần Mạch cảm thấy mình cần phải điên cuồng mạnh lên mới được.

Người phụ nữ nghe thấy tiếng động bên ngoài, liền buông đồ trang điểm, chạy ra dưới mái hiên, dựa vào khung cửa, lặng lẽ nhìn Trần Mạch luyện võ.

Ả cứ nhìn như vậy hơn nửa ngày.

Nơi này không có ngày đêm rõ ràng, tất cả chìm trong một màu hôn ám. Có lẽ vì đây là thế giới trong gương, Kính Tử dù sao cũng có liên hệ với thế giới bên ngoài, nên có thể cảm nhận được ánh sáng. Bên ngoài là ban ngày thì nơi này sáng sủa hơn một chút.

Bên ngoài là ban đêm thì nơi này lại âm u hơn.

Đến tối, người phụ nữ lại vào bếp làm một bữa "quỹ tuế thịt” cho Trần Mạch.

Sau nửa ngày luyện công, Trần Mạch quả thật đói bụng.

Anh lại ăn một miếng lớn quỷ tuế thịt.

Buổi tối, khi người phụ nữ vào bếp rửa bát, Trần Mạch ngồi trong phòng khách, mở bảng thuộc tính.

Anh kinh ngạc phát hiện...

[ Tên: Hắc Ảnh Quỷ Cốt ]

【 Đẳng cấp: Màu bạc mệnh khí 】

【 Loại hình: Âm loại Quỷ Cốt 】

【 Dung hợp tiến độ: 5/100 】

Dung hợp tiến độ vậy mà tăng lên một điểm.

Phải biết, trong suốt ba tháng qua, dung hợp tiến độ của Trần Mạch chỉ tăng được hai điểm. Quỷ tuế thịt này... quả nhiên công hiệu kinh người.

Người phụ nữ này không hề lừa mình.

Thấy bảng thuộc tính thay đổi, Trần Mạch bớt kinh dị và bài xích người phụ nữ kia đi phần nào.

Trần Mạch vội mang đao ra sân luyện công, kiểm nghiệm hiệu quả tăng tiến của Quỷ Cốt đồ dung hợp. Kết quả vô cùng kinh ngạc.

Người phụ nữ kia lại tựa vào khung cửa nhìn Trần Mạch luyện công.

Đến khuya, Trần Mạch mệt mỏi rã rời, người phụ nữ lại ra giếng cổ múc nước nóng cho Trần Mạch tắm. Trần Mạch không quen để nữ quỷ hầu hạ tắm rửa, nên tự mình làm. Về phòng, anh thấy người phụ nữ đang nằm trên giường, còn nháy mắt với Trần Mạch, vỗ vỗ chỗ bên cạnh ả.

"Mạch công tử, đến ngủ cạnh thiếp thân đi."

Trần Mạch: "..."

Ối dồi ôi...

Ngủ chung với nữ quỷ ư?

Chuyện này làm sao có thể...

Ít nhất hiện tại Trần Mạch không thể chấp nhận được.

Ngoài miệng anh không từ chối thẳng thừng, mà nói: "Ta không mệt, ta tiếp tục đi luyện công. Cô cứ nghỉ ngơi cho tốt."

Ào ào ~

Trần Mạch một mình ra sân luyện công.

Nửa đêm, người phụ nữ phát hiện Trần Mạch đang tựa vào dưới mái hiên, ôm khoát đao, ngủ ngáy o o.

Ả bèn ôm chăn bông ra đắp cho Trần Mạch.

Hôm sau tỉnh dậy, thấy chăn bông trên người, Trần Mạch biết ngay là do nữ quỷ. Quay đầu lại, anh thấy người phụ nữ vẫn đang ngồi trước bàn trang điểm.

Trần Mạch ôm chăn bông vào phòng, có lẽ vì nhận ân huệ của người ta, nên giải thích: "Hôm qua luyện công muộn quá nên mệt, bất giác ngủ quên."

Người phụ nữ đáp: "Ừm, ta biết."

Trần Mạch đặt chăn xuống, dùng khoát đao vẽ một vạch lên vách tường.

Đây là nét đầu tiên của chữ "Chính", anh định dùng để ghi chép thời gian.

Mười ngày vội vã trôi qua.

Trên vách tường đã có hai chữ "Chính".

Mười ngày này Trần Mạch sống rất đầy đủ. Một mặt là người phụ nữ này quả thực không hề hãm hại Trần Mạch, cũng không có ý đồ xấu xa nào. Ngược lại mỗi ngày hầu hạ Trần Mạch.

Cho Trần Mạch ăn quỷ tuế thịt cũng rất hào phóng.

Mà độ dung hợp Quỷ Cốt của Trần Mạch, đã đạt đến 6%.

Các chỉ số sức mạnh đều đang vững bước tăng lên.

Nhưng Trần Mạch nhận thấy rõ, càng dùng nhiều quỷ tuế thịt, hiệu quả dung hợp Quỷ Cốt không còn rõ rệt như trước, dù vẫn còn tăng tiến nhưng không đáng kể.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, năm năm trôi qua.

Trong thời gian này, hai bên luôn kính trọng nhau như khách.

Độ dung hợp Quỷ Cốt của Trần Mạch đạt đến con số kinh ngạc: ba mươi phần trăm.

Minh Ngọc Công đã đủ số, Cửu Trọng Võ Sư đạt đến đỉnh phong. Băng Lôi Kình cũng tiến vào đệ bát trọng. Mơ hồ chạm đến ngưỡng cửa đệ cửu trọng.

Điều khiến Trần Mạch vui mừng là, dù độ dung hợp Quỷ Cốt tăng lên đáng kể, nhưng ngoại hình của Trần Mạch vẫn không có biến đổi rõ ràng.

Hôm đó, Trần Mạch đang luyện công trong sân, người phụ nữ tựa vào khung cửa nhìn, bỗng lên tiếng: "Mạch công tử tu vi đã đạt đến Cửu Trọng Võ Sư đỉnh phong, không có huyết mạch thế gia, không thể tiến xa hơn được nữa. Thật đáng tiếc."

Trần Mạch thuận thế vung đao, mặt đất rung chuyển dữ dội: "Tô cô nương có biện pháp nào chăng?"

Sau năm năm chung sống, Trần Mạch không còn kinh dị và bài xích Tô cô nương như ban đầu, ngược lại, anh vô thức coi ả như người nhà.

Năm năm rồi!

Đằng đẵng năm năm trời!

Lòng người ai chẳng có lúc mềm yếu.

Tô Ngọc Khanh nói: "Biện pháp thì có, chỉ là không biết Mạch công tử có thích hay không thôi.”

Trần Mạch đã bị kẹt ở Cửu Trọng Võ Sư quá lâu, bởi vì không đủ Nguyên Giải Tinh Hoa, không thể sửa đổi huyết mạch để tương thích với huyết mạch thế gia. Anh mãi không thể tiến thêm một bước.

Dù tiếp tục rèn luyện võ nghệ có thể từ từ tăng sức chiến đấu, nhưng mức độ tăng quá nhỏ.

Chỉ cần có biện pháp, Trần Mạch sẽ không chút do dự.

Tô Ngọc Khanh nói: "Đi theo con đường quỷ."

"Con đường quỷ?"

"Ừm, thực ra rất nhiều đệ tử thế gia đều nuôi quỷ, hoặc sử dụng sức mạnh của quỷ vật. Cuối cùng mất kiểm soát biến thành quỷ cũng không phải hiếm. Thiếp thân vốn cũng là đệ tử thế gia hàng đầu, chỉ là khi đến Đại Âm Sơn thăm người thân thì gặp chuyện ngoài ý muốn, nên mới không thể không biến thành quỷ. Mạch công tử vốn có Quỷ Cốt trong người, có cơ sở để biến thành quỷ. Nếu ngài bằng lòng, có thể biến thành quỷ. Vậy thì chẳng cần e ngại đệ tử thế gia nữa."

Trần Mạch ngẩn người, nghiêm túc đánh giá Tô Ngọc Khanh.

Anh không ngờ tới.

Người phụ nữ này cũng thật đáng thương.

Vốn là đệ tử thế gia hàng đầu, cuối cùng lại biến thành quỷ.

Hình như mình cũng chẳng còn đường lui nào khác.

Trần Mạch cố gắng điều chỉnh cảm xúc, hỏi: "Tô cô nương có cách để biến thành quỷ sao?"

Tô Ngọc Khanh đáp: "Có."

Trần Mạch không hề nghi ngờ khả năng của Tô Ngọc Khanh: "Nếu ta biến thành quỷ, sẽ như thế nào?"

Tô Ngọc Khanh nói: "Cũng giống như thiếp thân thôi. Thực ra Mạch công tử quá sợ hãi việc biến thành quỷ. Kỳ thực huyết mạch của các đệ tử thế gia đều có liên quan đến quỷ vật, Bái Tà Thần gia cũng toàn là quỷ. Thế đạo này, làm gì có Thần Linh nào chứ. Đơn giản chỉ là một vài quỷ vật có thực lực cường đại, được đóng gói lại, tự xưng là Thần Linh mà thôi. Chỉ cần nhân tính vẫn còn, thì là người hay quỷ, có gì khác nhau đâu? Thế đạo này ác nhân còn thiếu chắc? Những kẻ ác nhân đó, khi quyết tâm làm ác, chưa chắc đã tốt hơn quỷ."

Trần Mạch rất tán thành: "Tô cô nương nói chí lý. Xin cô nói rõ chi tiết về việc biến thành quỷ."

Nghe Trần Mạch muốn chủ động biến thành quỷ, người phụ nữ tỏ ra rất vui mừng: "Việc này cũng đơn giản thôi, chỉ cần bắt một con quỷ, rồi ngài dung luyện nó. Ngài sẽ biến thành quỷ. Công hiệu của Quỷ Cốt cũng sẽ được tăng lên rất nhiều."

Biện pháp này đơn giản, thô bạo, nhưng rất hợp lý.

Người ta vẫn nói ăn gì bổ nấy.

Ăn quỷ thì bổ quỷ.

Rất hợp logic.

Trần Mạch nhìn quanh: "Nhưng ở đây làm gì có quỷ cho ta dung luyện?"

Tô Ngọc Khanh chạy đến trước bàn trang điểm, lấy từ trong ngăn kéo ra một chiếc gương, đưa cho Trần Mạch: "Ngài xem này."

Trần Mạch cầm lấy gương xem xét, bên trong là một sinh vật đen như mực, hai mắt đỏ ngầu.

Tô Ngọc Khanh giải thích: "Đây là một con hoàng trang tiểu quỷ thiếp thân bắt được trước đây, nếu để nó phát triển thêm vài năm nữa, nó có thể biến thành bóng đen quỷ. Nó đã bị thiếp thân bắt lại. Nếu Mạch công tử đã hạ quyết tâm, thiếp thân có thể giúp ngài dung luyện nó.”

Trần Mạch nhìn con Ác Quỷ trong gương đang trừng trừng nhìn mình, vẻ mặt hung tợn, bèn hỏi: "Con Ác Quỷ này trông hung hãn quá, ta dung luyện nó có xảy ra vấn đề gì không?"

Tô Ngọc Khanh đáp: "Mạch công tử đã có Quỷ Cốt, lại còn dung hợp được gần một phần ba rồi. Ngài hoàn toàn có thể dung luyện nó, sẽ không có chuyện gì đâu. Sau khi dung luyện xong, ngài sẽ có bước đầu cảm giác chi lực. Sau này thiếp thân sẽ dạy cho ngài cách sử dụng cảm giác chi lực."

Trần Mạch nhìn chằm chằm vào chiếc gương hồi lâu, cuối cùng hạ quyết tâm: "Được, xin Tô cô nương giúp ta dung luyện con Ác Quỷ này."

* * *

Thời gian thấm thoắt trôi qua.

Lại hai năm nữa vội vã qua đi.

Đêm đó, bên ngoài sân tối om, đen kịt một màu.

Một thiếu niên mặc tàn lang quan chế phục ngồi xổm dưới gốc cây, hai mắt đỏ ngầu, giọng nói trầm khàn:

"Kiệt kiệt kiệt ~~"

"Hắc hắc ~"

"Ta rốt cục triệt để biến thành quỷ..."