"Ta biết rồi, ngươi lui ra đi."
Trần Mạch phất tay bảo Mã Thiết đi, rồi lập tức đến gần gian phòng giam giữ Hà Miêu.
Cửa đóng.
Qua khe cửa hẹp, Trần Mạch thấy Hà Miêu quần áo xộc xệch, co rúm nơi đầu giường, dáng vẻ đầy sợ hãi.
Trong đầu Trần Mạch chợt hiện lại hình ảnh Hà Miêu uy phong lẫm liệt ngày đầu nhậm chức ở Hương Hỏa đường. Ai ngờ cũng chỉ là "miệng cọp gan thỏ", bị quỷ quái đuổi một trận đã sợ đến thế này.
Haizzz...
Trần Mạch lắc đầu, gõ cửa bước vào, "Hà hữu sứ, ngươi không sao chứ?"
Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Hà Miêu bớt sợ, ngẩng đầu thấy Trần Mạch liền nhào tới, "Trần tả sứ, tối qua có phải huynh đã cứu ta?"
Trần Mạch gật đầu: "Ừm, ta từ Trần trạch ra, thấy ngươi bị một nữ tử mặc áo trắng, đội mũ cao trắng đánh ngất, còn có một nam tử mặc áo đen, đội mũ cao đen. Hai kẻ đó nói muốn đưa ngươi đi hoàn thành nghi thức 'Đại nhân qua cầu'. Ta liền giết chúng."
Hà Miêu kêu lên: "Đúng, đúng, chính là hai con quỷ đó! Cứ đuổi theo ta mãi, thật đáng sợ, thật đáng sợ! May mà có Trần tả sứ đến kịp, cứu ta một mạng. May mà có Trần tả sứ!"
Trần Mạch không lộ vẻ gì, hỏi: "Ta nghe Lư Thành Thung nói ngươi dẫn Tạ Bắc Xuyên và Chu Bội cùng sáu đệ tử khác đến Thanh Hà trấn điều tra. Những người còn lại đâu?"
Hà Miêu định kiếm cớ cho qua, nhưng thấy ánh mắt lạnh lùng như mắt thú của Trần Mạch, trong lòng sợ hãi, không dám nói dối, quỳ sụp xuống, vừa khóc vừa kể:
"Tất cả tại ta quá ích kỷ, chỉ lo giữ mạng mình..."
Hắn kể lại chi tiết mọi chuyện đã chứng kiến, kể cả việc vì sống sót mà đẩy Tạ Bắc Xuyên và Chu Bội vào chỗ chết.
Trần Mạch lắng nghe, hình dung lại cảnh tượng lúc đó trong đầu.
Một sân khấu kịch, Hắc Bạch Vô Thường, Hồng Vũ nữ hát tuồng. Một cỗ kiệu trắng được nghênh đón xuống núi, khiêng kiệu là hai gã tráng hán cao ba mét, dẫn đầu là một bà lão, Và cả những lời Hồng Vũ nữ kia đã nói:
"Âm Sơn tồn thế bấy nhiêu năm vẫn u tịch, vốn không tranh quyền đoạt lợi, là chốn đào nguyên, cớ sao người đời lại muốn đến đào núi, phá phong thủy của chúng ta? Còn kẻ đi thăm thân, lại dám không coi đại nhân là thần! Trăm năm thoáng chốc, Tà Anh Ngọc Quân chẳng còn tác dụng, kẻ dối đại nhân, lừa chủ, đáng chết không chốn chôn thây..."
"Còn con quỷ Hồng Đăng kia, đến Âm Sơn không bái chủ, chỉ lo hưởng hương hỏa. Nào có tín nhiệm gì, tất cả chỉ là giao dịch lợi ích!"
"Hôm nay hương dẫn gặp nhau ở Thanh Hà, đốt hương lễ bái nghe tuồng, muốn trải đường bắc cầu cho đại nhân. Chúng ta cùng nhau nghênh đón đại nhân, xuống núi qua đò cầu, đạp nát cái Thanh Hà giới này, từ đó Hồng Hà... thuộc về đại nhân!"
Trần Mạch hỏi: "Ngươi có nhớ sai lời nào không?"
Hà Miêu khẳng định: "Tuyệt đối không, một chữ cũng không sai. Cảnh tượng lúc đó quá kinh hoàng, ta nhớ rất rõ, khắc sâu vào tâm trí. Cả đời không quên được."
Trần Mạch ừ một tiếng, suy ngẫm những lời này.
Đào núi, phá phong thủy, trăm năm thoáng chốc, Tà Anh Ngọc Quân chẳng còn tác dụng, kẻ dối đại nhân, lừa chủ...
Vô số mảnh ghép thông tin rời rạc hợp lại, khiến Trần Mạch lờ mờ nhận ra: Khương Hồng Nguyệt, Tô Ngọc Khanh, chuyện ma, Hiếu Đễ, Thẩm Ngọc Quân, Hồng Đăng nương nương... Tất cả đều như chỉ về phía Đại Âm Sơn.
Chỉ là manh mối quá hỗn loạn, lại ít ỏi, Trần Mạch không thể xâu chuỗi thành một câu chuyện logic hoàn chỉnh.
Điều có thể khẳng định là: Quỷ chú trong người Đường Tiểu Ngư đột ngột bộc phát, có lẽ liên quan đến việc đại nhân kiệu trắng xuống núi.
"Ngươi có thấy vị đại nhân trong kiệu trắng hình dáng thế nào không?"
Hà Miêu kinh hãi lắc đầu: "Chưa từng. Vị đại nhân kia từ đầu đến cuối không lộ diện, nhưng qua bóng dáng, ta thấy người ngồi trong kiệu dáng không cao, trên đầu cài nhiều trâm, hẳn là một nữ tử tầm vóc nhỏ bé."
Thiếu nữ?
Trần Mạch nhíu mày.
Hà Miêu nói tiếp: "Trần tả sứ, lần này chúng ta tổn thất quá lớn ở Ô Kiều trần, chết mấy vị Hương chủ. Nếu Thiếu Tư Mệnh biết chuyện, e rằng chúng ta khó lòng gánh nổi. Giờ phải làm sao đây?"
Hà Miêu làm hữu sứ ở Hương Hỏa đường nhiều năm, hiểu rõ tính cách Thiếu Tư Mệnh.
Nếu ngươi có ích, Thiếu Tư Mệnh sẽ ra sức bồi dưỡng, dung túng nhiều thói xấu. Nhưng nếu vô dụng...
Trần Mạch suy nghĩ rồi nói: "Việc này lớn, không tránh được. Phải nghĩ cách báo cáo. Ngươi theo ta đến Hương Hỏa đường trước đã."
Hà Miêu run rẩy đáp: "Vâng."
Trần Mạch bảo Mã Thiết lấy một bộ quần áo mới cho Hà Miêu thay, rồi dẫn Hà Miêu đến Hương Hỏa đường.
Toàn bộ Hương Hỏa đường đang trong trạng thái giới nghiêm. Lư Thành Thung thì lo lắng chờ ở cổng, thấy Trần Mạch liền thở phào, vội vàng nghênh đón, "Trần tả sứ, cuối cùng ngài cũng về."
Trần Mạch hỏi: "Ngươi định liệu mọi việc thế nào rồi?"
"Ta đã cho người canh giữ thi thể các Hương chủ và đệ tử, nghiêm cấm tin tức lọt ra ngoài, tất cả chờ Trần tả sứ trở về định đoạt."
"Ngươi làm tốt lắm." Trần Mạch vội vào, vừa bước qua ngưỡng cửa chợt nhận ra điều gì đó, đột ngột quay đầu nhìn sang phía đối diện.
Vừa rồi, Trần Mạch cảm giác có một đôi mắt lạnh lẽo đang nhìn mình chằm chằm.
Nhưng khi quay lại, chỉ thấy dòng người qua lại trên phố, ai nấy đều vội vã, quán ăn cửa hiệu đối diện tấp nập khách, khói lửa nghi ngút. Không phát hiện gì bất thường.
Hà Miêu kinh hãi hỏi: "Trần tả sứ, ngài sao vậy?"
Trần Mạch nhìn một hồi rồi quay vào: "Không sao, đi xem thi thể trước đã."
Dưới sự dẫn đường của Lư Thành Thung, Trần Mạch đến một gian phòng vắng vẻ, Lưu Trường Xuân đang tự mình canh giữ bên ngoài.
Trần Mạch xem qua thi thể, rồi nói với Hà Miêu: "Ta sẽ đến Hồng Đăng miếu gặp Thiếu Tư Mệnh để báo cáo tình hình. Các ngươi ở lại đây chờ tin. Hơn nữa, Hắc Bạch Vô Thường giết ngươi là để hoàn thành nghỉ thức 'qua cầu' cho vị đại nhân kia. Giờ ngươi lại trốn thoát."
Hà Miêu giật mình: "Ý Trần tả sứ là... chúng sẽ còn giết ta?"
Trần Mạch gật đầu: "Nơi này tuy là Hương Hỏa đường, thuộc Hồng Đăng Chiếu, nhưng cũng không loại trừ khả năng đó. Trước khi ta trở về, ngươi đừng ra ngoài, cứ trốn trong phòng."
Hà Miêu sợ hãi, nhìn quanh khung cảnh quen thuộc, mới an tâm phần nào: "Trần tả sứ lo xa rồi. Nơi đây là trọng địa hương hỏa của nương nương, hậu viện từ đường còn có sát trận do chính Thiếu Tư Mệnh bày. Quỷ vật cũng không dám đến gần từ đường. Ta sẽ ở trong từ đường chờ Trần tả sứ về."
Trần Mạch vẫn không yên tâm: "Ngươi dẫn ta đến từ đường xem sát trận."
"Vâng, tả tả tả sứ theo ta."
Trần Mạch theo Hà Miêu đến từ đường phía hậu viện.
Trong từ đường bày tượng Pháp Tướng to lớn của nương nương, xung quanh là hai mươi tư lư hương lớn, mỗi lư hương đều đốt những nén hương to bằng cổ tay, hương hỏa rất mạnh. Trần Mạch tinh thông pháp trận, nhận ra có người dùng hương hỏa của hai mươi tư lư hương để bố trí một sát trận cực kỳ lợi hại.
Một khi sát trận khởi động, dù là Trần Mạch hóa quỷ... cũng khó lòng phá vỡ.
Xem ra Thiếu Tư Mệnh rất lợi hại, để bảo vệ hương hỏa của nương nương, cố ý bố trí sát trận mạnh mẽ như vậy.
Hà Miêu cười nói: "Đây là sát trận do chính Thiếu Tư Mệnh thiết lập, để đề phòng Hương Hỏa đường gặp tình huống xấu, cũng không đến nỗi làm hỏng hương hỏa của nương nương. Ta sẽ ở đây chờ Trần tả sứ về. Tả sứ cứ yên tâm đi."
Trần Mạch quả thực không thấy có khả năng xảy ra chuyện bất trắc, bèn phân phó Lưu Trường Xuân và Lư Thành Thung: "Các ngươi canh giữ bên ngoài từ đường. Tiếp tục phong tỏa tin tức, chờ ta gặp Thiếu Tư Mệnh rồi tính."
"Vâng."
...
Trần Mạch lại đến Hồng Đăng miếu.
Lần trước đến tìm Thiếu Tư Mệnh, còn phải thông qua Tào Khôn báo cáo. Giờ Trần Mạch là hương hỏa tả sứ, nghiễm nhiên là nhân vật thứ tư của Hồng Đăng Chiếu, tự nhiên không cần qua trung gian, trực tiếp đến ngoài Hồng Môn Cổ Tháp gõ cửa, xin gặp Thiếu Tư Mệnh.
Không lâu sau, Hồng Môn ầm ầm mở ra.
Thiếu Tư Mệnh mặc áo bào đỏ tía bước ra, trâm cài tóc đỏ và chuông lục lạc vàng kim trên đầu vẫn bắt mắt như cũ.
Thiếu Tư Mệnh gặp Trần Mạch, không còn lạnh nhạt như trước, giữa hai hàng lông mày thoáng có nụ cười ôn hòa, "Tìm ta có việc gì?"
Trần Mạch kể lại chi tiết những gì đã xảy ra ở Ô Kiều trần hôm qua.
Thiếu Tư Mệnh nghe, nhíu chặt mày, vẻ mặt trở nên vô cùng ngưng trọng.
Nhưng Trần Mạch nhận thấy, Thiếu Tư Mệnh dường như không quá ngạc nhiên. Rõ ràng Thiếu Tư Mệnh biết điều gì đó.
